“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 398: Thả chàng ra!
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Minh Lãng Hiên, xem ra, ngươi còn biết cách làm việc hơn phụ hoàng của ngươi nhiều. Tương lai, thượng quốc Đại Minh trong tay ngươi nhất định sẽ vô cùng xán lạn”, Cảnh Khánh Phong tươi cười nói.“Người đâu!”Lúc này, chợt xuất hiện mười mấy người đứng xung quanh.“Các ngươi định làm gì?”Minh Thanh Thanh tỏ ra lạnh lùng, thét lên: “Tam ca, nếu huynh dám động vào chàng thì ta sẽ chết trước mặt huynh!”Trong tay Minh Thanh Thanh chợt xuất hiện một con dao găm.“Thanh Thanh!”, Tần Hâm Hâm siết chặt hai tay, nhưng cậu quá yếu ớt.Đối diện với những kẻ này, cậu không hề có chút năng lực phản kháng nào.“Tam ca!”Lúc này có một người chạy đến, chính là hoàng tử Minh Phong.Minh Phong vội vàng nói: “Tam ca, huynh đang làm gì vậy? Chúng ta đã ước định với Tần Ninh rồi, chẳng bao lâu nữa thì họ sẽ đến dạm ngõ thôi”.“Minh Phong…”Minh Lãng Hiên nhìn thấy Minh Phong, khẽ cười, một tiếng phụp vang lên.Một thanh đoản kiếm đâm thẳng vào lồng ngực của Minh Phong.“Đừng cho rằng ta không biết, cổ độc kiến gặm nhấm là do ngươi làm”.Minh Lãng Hiên thẳng tay giết Minh Phong, vẻ mặt không chút thay đổi.Cảnh tượng này khiến Minh Thanh Thanh hoàn toàn chết lặng.Đây còn là tam ca của cô ta sao?Đối diện với huynh đệ của mình mà không chút lưu tình.“Thanh Thanh, muội muốn chết đúng không?”Minh Lãng Hiên lạnh lùng nói: “Được, muội chết thì hắn ta chết!”Minh Lãng Hiên vừa dứt lời, đoản kiếm đâm thẳng vào dưới hàm của Tần Hâm Hâm. Lúc này, khung cảnh trở nên vô cùng tĩnh lặng.Đinh đang…Có vị đại ca kia của cậu ở đó, Tần Hâm Hâm chắc chắn sẽ an toàn.Nhưng bây giờ…“Thả chàng ra!”Minh Thanh Thanh nhắc lại: “Thả chàng đi, ta đồng ý lấy Cảnh Thượng!”
“Minh Lãng Hiên, xem ra, ngươi còn biết cách làm việc hơn phụ hoàng của ngươi nhiều. Tương lai, thượng quốc Đại Minh trong tay ngươi nhất định sẽ vô cùng xán lạn”, Cảnh Khánh Phong tươi cười nói.
“Người đâu!”
Lúc này, chợt xuất hiện mười mấy người đứng xung quanh.
“Các ngươi định làm gì?”
Minh Thanh Thanh tỏ ra lạnh lùng, thét lên: “Tam ca, nếu huynh dám động vào chàng thì ta sẽ chết trước mặt huynh!”
Trong tay Minh Thanh Thanh chợt xuất hiện một con dao găm.
“Thanh Thanh!”, Tần Hâm Hâm siết chặt hai tay, nhưng cậu quá yếu ớt.
Đối diện với những kẻ này, cậu không hề có chút năng lực phản kháng nào.
“Tam ca!”
Lúc này có một người chạy đến, chính là hoàng tử Minh Phong.
Minh Phong vội vàng nói: “Tam ca, huynh đang làm gì vậy? Chúng ta đã ước định với Tần Ninh rồi, chẳng bao lâu nữa thì họ sẽ đến dạm ngõ thôi”.
“Minh Phong…”
Minh Lãng Hiên nhìn thấy Minh Phong, khẽ cười, một tiếng phụp vang lên.
Một thanh đoản kiếm đâm thẳng vào lồng ngực của Minh Phong.
“Đừng cho rằng ta không biết, cổ độc kiến gặm nhấm là do ngươi làm”.
Minh Lãng Hiên thẳng tay giết Minh Phong, vẻ mặt không chút thay đổi.
Cảnh tượng này khiến Minh Thanh Thanh hoàn toàn chết lặng.
Đây còn là tam ca của cô ta sao?
Đối diện với huynh đệ của mình mà không chút lưu tình.
“Thanh Thanh, muội muốn chết đúng không?”
Minh Lãng Hiên lạnh lùng nói: “Được, muội chết thì hắn ta chết!”
Minh Lãng Hiên vừa dứt lời, đoản kiếm đâm thẳng vào dưới hàm của Tần Hâm Hâm. Lúc này, khung cảnh trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Đinh đang…
Có vị đại ca kia của cậu ở đó, Tần Hâm Hâm chắc chắn sẽ an toàn.
Nhưng bây giờ…
“Thả chàng ra!”
Minh Thanh Thanh nhắc lại: “Thả chàng đi, ta đồng ý lấy Cảnh Thượng!”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Minh Lãng Hiên, xem ra, ngươi còn biết cách làm việc hơn phụ hoàng của ngươi nhiều. Tương lai, thượng quốc Đại Minh trong tay ngươi nhất định sẽ vô cùng xán lạn”, Cảnh Khánh Phong tươi cười nói.“Người đâu!”Lúc này, chợt xuất hiện mười mấy người đứng xung quanh.“Các ngươi định làm gì?”Minh Thanh Thanh tỏ ra lạnh lùng, thét lên: “Tam ca, nếu huynh dám động vào chàng thì ta sẽ chết trước mặt huynh!”Trong tay Minh Thanh Thanh chợt xuất hiện một con dao găm.“Thanh Thanh!”, Tần Hâm Hâm siết chặt hai tay, nhưng cậu quá yếu ớt.Đối diện với những kẻ này, cậu không hề có chút năng lực phản kháng nào.“Tam ca!”Lúc này có một người chạy đến, chính là hoàng tử Minh Phong.Minh Phong vội vàng nói: “Tam ca, huynh đang làm gì vậy? Chúng ta đã ước định với Tần Ninh rồi, chẳng bao lâu nữa thì họ sẽ đến dạm ngõ thôi”.“Minh Phong…”Minh Lãng Hiên nhìn thấy Minh Phong, khẽ cười, một tiếng phụp vang lên.Một thanh đoản kiếm đâm thẳng vào lồng ngực của Minh Phong.“Đừng cho rằng ta không biết, cổ độc kiến gặm nhấm là do ngươi làm”.Minh Lãng Hiên thẳng tay giết Minh Phong, vẻ mặt không chút thay đổi.Cảnh tượng này khiến Minh Thanh Thanh hoàn toàn chết lặng.Đây còn là tam ca của cô ta sao?Đối diện với huynh đệ của mình mà không chút lưu tình.“Thanh Thanh, muội muốn chết đúng không?”Minh Lãng Hiên lạnh lùng nói: “Được, muội chết thì hắn ta chết!”Minh Lãng Hiên vừa dứt lời, đoản kiếm đâm thẳng vào dưới hàm của Tần Hâm Hâm. Lúc này, khung cảnh trở nên vô cùng tĩnh lặng.Đinh đang…Có vị đại ca kia của cậu ở đó, Tần Hâm Hâm chắc chắn sẽ an toàn.Nhưng bây giờ…“Thả chàng ra!”Minh Thanh Thanh nhắc lại: “Thả chàng đi, ta đồng ý lấy Cảnh Thượng!”