Chương 47: Trách mắng

Tính cách của Ninh Thần hiển nhiên được di truyền từmẹ cô, hai mẹ con đứng trước cửa nhìn nhau mà mắt mũiđỏ ửng.“Con muốn về lắm chứ, nhưng nghĩ không có mặt mũinào gặp bố mẹ… Ninh Thần nghẹn ngào nói.Ninh Quốc Năng ở bên trong nghe được, bất giác hừ một tiếng, lầm bầm nói: “Con là con gái bố, có gì đâu màkhông còn mặt mũi. Chỉ có thằng đàn ông con tìm vềkhông có thể diện. Chứ không phải con xấu mặt!”“Ông bớt nói vài câu đi!“ Đặng Tuấn Mai quay đầulườm chồng một cái rồi an ủi con gái: “Tính bố con là vậyđấy, mấy hôm nay cũng nóng nảy hơn vì chuyện của cửahàng, con đừng chấp ông ấy”.“Con biết rồi!“ Ninh Thần gật đầu: “Ban nãy Lý Phongđã giúp nhà ta liên lạc với người của cửa hàng hoa quảHoằng Viễn, bảo họ vận chuyển hàng tới đây. Đến lúc đóthay hết lô hoa quả không đạt chất lượng, chắc hẳn việclàm ăn sẽ tốt hơn nhiều”.Đặng Tuấn Mai nghe vậy cũng thấy bất ngờ, bà liếcmắt nhìn Hoắc Khải rồi hỏi: “Cậu ta quen với cả người củacửa hàng hoa quả Hoằng Viễn à?““Cùng lắm thì quen được với thằng nhân viên nhânviên nào đó, sao hả, bảo người ta đưa vài ba cân hoa quảtới, định bắt tôi nhận cái ân tình này à?“ Ninh Quốc Nănglại hầm hừ.Đặng Tuấn Mai bất đắc dĩ, nhưng không lên tiếngtrách ông nữa, bởi vì suy nghĩ của hai người giống hệtnhau.Thằng nhóc Lý Phong như thế thì quen được với nhânvật ghê gớm nào chứ?Cho dù thực sự quen biết nhân viên của cửa hàng hoa17:30 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắngquả Hoằng Viễn, nhờ họ gửi hàng tới, thì gửi được mấycân mấy lạng?Bốn năm cân? Hay mươi mười lăm cân?Chỉ với một tí tỉ hoa quả như thế thì không chống đỡnổi một ngày, không thể đủ được.Hai vợ chồng ông bà không hề ôm hi vọng gì nhiều,nhưng Ninh Thần rất coi trọng, bởi vì đây là lần đầu tiêncô có thể giúp bố mẹ trong vài năm qua.“Bố, A Phong nói rằng họ sẽ đưa tới rất nhiều, chủngloại nào cũng có”, Ninh Thần cố gắng nói tốt về anh.Ninh Quốc Năng đang tìm phim hoạt hình cho ĐườngĐường chỉ ờm một tiếng rồi hỏi: “Giá cả thế nào?”“Giá thì…“ Ninh Thần thoáng sững người, cô biết giácả thế nào đâu, đành nhìn về phía Hoắc Khải.Hoắc Khải lắc lắc đầu đáp: “Anh không hỏi!”“Không hỏi…” Đặng Tuấn Mai tỏ ra cực kỳ nghẹn lời.Ninh Quốc Năng thì cười gằn thành tiếng: “Đúng thậtlà hào phóng hào sảng, không thèm hỏi han gì đã dặnngười ta mang hàng tới. Hoa quả của cửa hàng HoằngViễn tốt thì tốt thật, cái này tôi thừa nhận, nhưng giá cảcũng rất cao. Đến lúc đó người ta bán cho tôi với giá bánlẻ, có phải tôi vừa chịu lỗ vừa phải cảm ơn cậu không hả?Có câu nói như thế nào ấy nhỉ, à, đầu óc là một thứ hayho, tiếc thay cậu không có”.17:30 „1Ï 4G 8 `Ninh Thần ở bên cạnh tỏ ra rất thất vọng. Cô hi vọngcó thể dùng cách giúp đỡ bố mẹ để cải thiện ấn tượngxấu của anh trong lòng hai ông bà suốt mấy năm nay.Nhưng bây giờ xem ra cô vẫn đánh giá cao khả năngcủa chồng mình rồi.Bảo người ta mang hàng tới nhưng không hỏi giá, nhìnthế nào cũng không giống cách làm việc của một ngườibiết kinh doanh.May mà tính tình Đặng Tuấn Mai mềm mại hơn chồng.Dù không ôm hi vọng gì với chuyện hoa quả, nhưng thấycon gái buồn bã, bà vẫn mở lời cứu nguy: “Thôi thôi, cũngkhông phải chuyện gì to tát. Đừng nói chuyện này nữa,vào nhà ngồi đi!”Đặng Tuấn Mai kéo tay Ninh Thần, dẫn cô đi thẳng lêntầng, chuẩn bị hỏi han kỹ lưỡng về cuộc sống của côtrong mấy năm nay.Ninh Ngọc Lâm thì bị đuổi vào bếp rửa cua, Ninh QuốcNăng xem tỉ vi cùng Đường Đường, chỉ có Hoắc Khảidường như không có gì để làm cả.Suy ngẫm trong chốc lát, anh đi về phía phòng bếp,dự định giúp em vợ một tay.Thế mà chưa đi được mấy bước đã bị Ninh Quốc Nănggọi giật lại: “Đi đâu đấy? Coi chỗ này là nhà cậu hả, muốnđi đâu thì đi à? Không phải cậu nhờ người ta chuyển hàngtới sao, ra cửa mà đợi chứ”.17:30 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắng“Ông ngoại ơi, bố cháu làm việc vất vả lắm, ông chobố cháu vào trong nhà ngồi đi mà!”. Đường Đường nhõngnhẽo với ông.Ninh Quốc Năng không vì cháu gái mà bỏ đi thái độbài xích với Hoắc Khải, nhưng Hoắc Khải cũng khôngmuốn hai bố con tranh chấp với nhau vào lúc này, bèn chủđộng nói: “Không sao đâu Đường Đường, con xem tỉ vi vớiông ngoại nhé, bố ra cửa đợi người ta!”“Nhưng con muốn ăn cua bố nấu cơ, bố đã hứa sẽ nấucua sốt cay cho con rồi mà”. Đường Đường không vui lắm.“Yên tâm, đảm bảo hôm nay sẽ cho con ăn cua sốtcay, đợi người ta đưa hoa quả tới rồi bố sẽ đi nấu ngay”Hoắc Khải mỉm cười nói.Ninh Quốc Năng hừ một tiếng, trước kia Lý Phongkhông buồn ngó ngàng tới con cái, chuyện này ông cũngbiết. Bây giờ Hoắc Khải đột nhiên tỏ ra chú tâm tới ĐườngĐường như thế, trong mắt ông, anh chỉ đang diễn trò.Còn đòi làm cua sốt cay, bảo cậu hấp con cua chưachắc đã biết làm, ở đó mà giả bộ!Ninh Quốc Năng ôm Đường Đường, nói với giọng cưngchiều: “Đường Đường ngoan, lát nữa ông ngoại bảo nhàhàng đưa tới cho cháu, ngon lắm nhé!”“Không thích đâu, bố con nấu mới ngon!” ĐườngĐường phản đối rất kiên quyết.Ninh Quốc Năng không muốn so đo với một thiên sứ17:30 „1l 4G 88 ›‹ Chương 47: Trách mắngbé nhỏ nên chỉ cười khà khà: “Xem phim hoạt hình trướcnào!”Thấy Đường Đường được ông ngoại chăm sóc, HoắcKhải không để tâm nữa. Anh bước tới trước cửa hàng,đứng đó như thần gác cửa.Mới sáng sớm nên gần như chẳng có khách, cho dùhọ muốn mua hoa quả cũng tới cửa hàng của Cố HảiDương.Ninh Ngọc Lâm bước ra khỏi phòng bếp, thấy HoắcKhải đứng lẻ loi ở đó, định trò chuyện với anh vài câu, nàongờ bị Ninh Quốc Năng mắng cho một trận, đuổi đi.Bất đắc dĩ, Ninh Ngọc Lâm đành lên gác tìm NinhThần.Qua khoảng năm mười phút, hai mẹ con mới từ trêngác đi xuống.Mắt của hai người đều ửng đỏ, dường như vừa khócxong.Ninh Thần cố gắng kể tốt về cuộc sống của mìnhtrong mấy năm qua, nhưng những gì cô phải chịu đựng đãbị Ninh Ngọc Lâm tiết lộ ra ngoài từ lâu rồi. Biết con gáisống khổ sở, nhưng phải che che giấu giấu trước mặtngười trong nhà, Đặng Tuấn Mai càng thêm khó chịu.Lúc xuống tầng, nhìn thấy Hoắc Khải, bà càng ghétanh con rể này đến cực độ.17:31 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắngNăm đó con gái mình gặp ai mà chẳng được người takhen? Tất cả mọi người đều cho rằng, cô sẽ lấy được mộtngười tốt, sống cuộc sống sung sướng.Nhưng ai ngờ rằng, cô đột nhiên lấy một anh mọt sáchkhông ai biết mặt gọi tên.Lý Phong không chỉ là con mọt sách, mà còn mồ côi.Nghe nói bố mẹ anh mất sớm, chỉ có một chút tài sản đãđược dùng hết vào việc học hành rồi.Khi Ninh Thần lấy anh, thậm chí đến xe hoa cũngkhông có, Ninh Quốc Năng đành phải tìm vài chiếcMercedes Benz tiễn cô đi.Ngày hôm ấy, Ninh Quốc Năng uống hết một cân rượuMao Đài đã cất giữ từ lâu, sau đó đập hết hai thùng rượucòn lại. (Một cân rượu tương đương với nửa lít.)Những chai rượu hỉ đã được ông cất giữ nhiều năm,định lôi ra lấy may mắn trong ngày con gái xuất giá bỗngtrở thành cái gai trong mắt, vừa nhìn thấy đã tức hộc máu.Cũng chính vì con gái lấy phải người chồng không nhưý, hai vợ chồng Ninh Quốc Năng mới ghét Lý Phong đếnđộ này.Thương thay cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ,chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được.Có lẽ vì vừa mới nói chuyện cùng con gái xong nênĐặng Tuấn Mai vô cùng đau lòng. Sau khi giục cô xuốngnhà, bà lập tức rảo bước tới trước mặt Hoắc Khải và hỏi:17:31 „1Ï 4G 8 `‹ Chương 47: Trách mắng“Cậu định để con gái tôi cứ khổ sở mãi như thế này à? Nóithẳng thừng nhé. Con gái tôi lúc ở nhà không thiếu ănkhông thiếu mặc, chưa từng chịu khổ. Nhưng cậu nhìnxem bây giờ con bé thành ra thế nào rồi. Hai bàn tay thôráp như phụ nữ làm việc đồng áng, da dẻ cũng xấu, đếncả quần áo cũng là đồ cũ từ mấy năm trước. Không phảitôi muốn mắng mỏ cậu, nhưng cậu lấy được một người vợtốt mà cậu đối xử với con bé như thế? Không sợ bị sétđánh à!”Giọng điệu của Đặng Tuấn Mai rất kích động, NinhThần vội vàng bước tới khuyên can: “Mẹ, A Phong thựcsự thay đổi rất nhiều, không còn giống lúc trước nữa rồi!”“Có gì khác đâu chứ? Tết nhất, đến một câu bố mẹcũng không biết gọi, đứng đây như cái cột ấy, có khác gìđâu?” Đặng Tuấn Mai tỏ ra bất mãn.Anh không gọi bố mẹ là vì vừa mới gặp mặt, NinhQuốc Năng đã bắt đầu mắng chửi. Đặng Tuấn Mai lấychuyện này ra để nói, thực chất là đang gây sự.Nhưng bà gây sự cũng có nguyên nhân cả, ai làm bốmẹ nhìn thấy con cái chịu cực chịu khổ mà không đaulòng, không tức giận?Hoắc Khải hiểu được tâm trạng của Đặng Tuấn Mai,thậm chí rất ngưỡng mộ Ninh Thần có được người bốngười mẹ như vậy.Ở nhà họ Hoắc, không ai vì Hoắc Khải mà nói như vậy.17:31 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắngAnh chịu khổ, chịu mệt, đổ mồ hôi, sôi nước mắt, đềuvì cống hiến cho gia tộc.Chưa chết thì anh phải ló đầu ra, chết thì chôn.Trong trí nhớ của Hoắc Khải, bố mẹ anh cực kỳnghiêm khắc, nghiêm khắc đến mức gần như vô tình.Cái gì là tình thương của bố mẹ, cái gì là niềm vui tuổithơ, anh không hề có ấn tượng.Nếu có, chỉ có đủ thứ kiến thức không giới hạn phảihọc từ khi còn nhỏ đến lớn, học cách quan sát nắm bắtlòng người, học cách bày mưu tính kế, quyết định sáchlược.Anh biết mọi thủ đoạn để giúp người ta thành công,chỉ thiếu mỗi tình cảm cơ bản nhất, mà đây cũng lànguyên nhân chủ yếu khiến Hoắc Khải thề rằng nhất địnhsẽ bảo vệ hai mẹ con cô dù chỉ được Đường Đường chiacho nửa cây xúc xích.“Mẹ, mẹ mắng rất đúng!”. gương mặt Hoắc Khải rấtthành khẩn: “Trước kia con đã để hai mẹ con cô ấy chịukhổ, không có gì để biện hộ cả. Nhưng con đang thay đổi,và con có thể chắc chắn, con nhất định sẽ tốt hơn. Chonên, mong mẹ và bố cho con một cơ hội. Nếu con khôngthể chứng minh được bản thân mình, vậy thì cho dù bốmẹ cầm chổi quét đi, cầm gậy đuổi đánh, con cũng khôngnói nửa lời!”

Tính cách của Ninh Thần hiển nhiên được di truyền từ

mẹ cô, hai mẹ con đứng trước cửa nhìn nhau mà mắt mũi

đỏ ửng.

“Con muốn về lắm chứ, nhưng nghĩ không có mặt mũi

nào gặp bố mẹ… Ninh Thần nghẹn ngào nói.

Ninh Quốc Năng ở bên trong nghe được, bất giác hừ một tiếng, lầm bầm nói: “Con là con gái bố, có gì đâu mà

không còn mặt mũi. Chỉ có thằng đàn ông con tìm về

không có thể diện. Chứ không phải con xấu mặt!”

“Ông bớt nói vài câu đi!“ Đặng Tuấn Mai quay đầu

lườm chồng một cái rồi an ủi con gái: “Tính bố con là vậy

đấy, mấy hôm nay cũng nóng nảy hơn vì chuyện của cửa

hàng, con đừng chấp ông ấy”.

“Con biết rồi!“ Ninh Thần gật đầu: “Ban nãy Lý Phong

đã giúp nhà ta liên lạc với người của cửa hàng hoa quả

Hoằng Viễn, bảo họ vận chuyển hàng tới đây. Đến lúc đó

thay hết lô hoa quả không đạt chất lượng, chắc hẳn việc

làm ăn sẽ tốt hơn nhiều”.

Đặng Tuấn Mai nghe vậy cũng thấy bất ngờ, bà liếc

mắt nhìn Hoắc Khải rồi hỏi: “Cậu ta quen với cả người của

cửa hàng hoa quả Hoằng Viễn à?“

“Cùng lắm thì quen được với thằng nhân viên nhân

viên nào đó, sao hả, bảo người ta đưa vài ba cân hoa quả

tới, định bắt tôi nhận cái ân tình này à?“ Ninh Quốc Năng

lại hầm hừ.

Đặng Tuấn Mai bất đắc dĩ, nhưng không lên tiếng

trách ông nữa, bởi vì suy nghĩ của hai người giống hệt

nhau.

Thằng nhóc Lý Phong như thế thì quen được với nhân

vật ghê gớm nào chứ?

Cho dù thực sự quen biết nhân viên của cửa hàng hoa

17:30 „1l 4G 8 ›

‹ Chương 47: Trách mắng

quả Hoằng Viễn, nhờ họ gửi hàng tới, thì gửi được mấy

cân mấy lạng?

Bốn năm cân? Hay mươi mười lăm cân?

Chỉ với một tí tỉ hoa quả như thế thì không chống đỡ

nổi một ngày, không thể đủ được.

Hai vợ chồng ông bà không hề ôm hi vọng gì nhiều,

nhưng Ninh Thần rất coi trọng, bởi vì đây là lần đầu tiên

cô có thể giúp bố mẹ trong vài năm qua.

“Bố, A Phong nói rằng họ sẽ đưa tới rất nhiều, chủng

loại nào cũng có”, Ninh Thần cố gắng nói tốt về anh.

Ninh Quốc Năng đang tìm phim hoạt hình cho Đường

Đường chỉ ờm một tiếng rồi hỏi: “Giá cả thế nào?”

“Giá thì…“ Ninh Thần thoáng sững người, cô biết giá

cả thế nào đâu, đành nhìn về phía Hoắc Khải.

Hoắc Khải lắc lắc đầu đáp: “Anh không hỏi!”

“Không hỏi…” Đặng Tuấn Mai tỏ ra cực kỳ nghẹn lời.

Ninh Quốc Năng thì cười gằn thành tiếng: “Đúng thật

là hào phóng hào sảng, không thèm hỏi han gì đã dặn

người ta mang hàng tới. Hoa quả của cửa hàng Hoằng

Viễn tốt thì tốt thật, cái này tôi thừa nhận, nhưng giá cả

cũng rất cao. Đến lúc đó người ta bán cho tôi với giá bán

lẻ, có phải tôi vừa chịu lỗ vừa phải cảm ơn cậu không hả?

Có câu nói như thế nào ấy nhỉ, à, đầu óc là một thứ hay

ho, tiếc thay cậu không có”.

17:30 „1Ï 4G 8 `

Ninh Thần ở bên cạnh tỏ ra rất thất vọng. Cô hi vọng

có thể dùng cách giúp đỡ bố mẹ để cải thiện ấn tượng

xấu của anh trong lòng hai ông bà suốt mấy năm nay.

Nhưng bây giờ xem ra cô vẫn đánh giá cao khả năng

của chồng mình rồi.

Bảo người ta mang hàng tới nhưng không hỏi giá, nhìn

thế nào cũng không giống cách làm việc của một người

biết kinh doanh.

May mà tính tình Đặng Tuấn Mai mềm mại hơn chồng.

Dù không ôm hi vọng gì với chuyện hoa quả, nhưng thấy

con gái buồn bã, bà vẫn mở lời cứu nguy: “Thôi thôi, cũng

không phải chuyện gì to tát. Đừng nói chuyện này nữa,

vào nhà ngồi đi!”

Đặng Tuấn Mai kéo tay Ninh Thần, dẫn cô đi thẳng lên

tầng, chuẩn bị hỏi han kỹ lưỡng về cuộc sống của cô

trong mấy năm nay.

Ninh Ngọc Lâm thì bị đuổi vào bếp rửa cua, Ninh Quốc

Năng xem tỉ vi cùng Đường Đường, chỉ có Hoắc Khải

dường như không có gì để làm cả.

Suy ngẫm trong chốc lát, anh đi về phía phòng bếp,

dự định giúp em vợ một tay.

Thế mà chưa đi được mấy bước đã bị Ninh Quốc Năng

gọi giật lại: “Đi đâu đấy? Coi chỗ này là nhà cậu hả, muốn

đi đâu thì đi à? Không phải cậu nhờ người ta chuyển hàng

tới sao, ra cửa mà đợi chứ”.

17:30 „1l 4G 8 ›

‹ Chương 47: Trách mắng

“Ông ngoại ơi, bố cháu làm việc vất vả lắm, ông cho

bố cháu vào trong nhà ngồi đi mà!”. Đường Đường nhõng

nhẽo với ông.

Ninh Quốc Năng không vì cháu gái mà bỏ đi thái độ

bài xích với Hoắc Khải, nhưng Hoắc Khải cũng không

muốn hai bố con tranh chấp với nhau vào lúc này, bèn chủ

động nói: “Không sao đâu Đường Đường, con xem tỉ vi với

ông ngoại nhé, bố ra cửa đợi người ta!”

“Nhưng con muốn ăn cua bố nấu cơ, bố đã hứa sẽ nấu

cua sốt cay cho con rồi mà”. Đường Đường không vui lắm.

“Yên tâm, đảm bảo hôm nay sẽ cho con ăn cua sốt

cay, đợi người ta đưa hoa quả tới rồi bố sẽ đi nấu ngay”

Hoắc Khải mỉm cười nói.

Ninh Quốc Năng hừ một tiếng, trước kia Lý Phong

không buồn ngó ngàng tới con cái, chuyện này ông cũng

biết. Bây giờ Hoắc Khải đột nhiên tỏ ra chú tâm tới Đường

Đường như thế, trong mắt ông, anh chỉ đang diễn trò.

Còn đòi làm cua sốt cay, bảo cậu hấp con cua chưa

chắc đã biết làm, ở đó mà giả bộ!

Ninh Quốc Năng ôm Đường Đường, nói với giọng cưng

chiều: “Đường Đường ngoan, lát nữa ông ngoại bảo nhà

hàng đưa tới cho cháu, ngon lắm nhé!”

“Không thích đâu, bố con nấu mới ngon!” Đường

Đường phản đối rất kiên quyết.

Ninh Quốc Năng không muốn so đo với một thiên sứ

17:30 „1l 4G 88 ›

‹ Chương 47: Trách mắng

bé nhỏ nên chỉ cười khà khà: “Xem phim hoạt hình trước

nào!”

Thấy Đường Đường được ông ngoại chăm sóc, Hoắc

Khải không để tâm nữa. Anh bước tới trước cửa hàng,

đứng đó như thần gác cửa.

Mới sáng sớm nên gần như chẳng có khách, cho dù

họ muốn mua hoa quả cũng tới cửa hàng của Cố Hải

Dương.

Ninh Ngọc Lâm bước ra khỏi phòng bếp, thấy Hoắc

Khải đứng lẻ loi ở đó, định trò chuyện với anh vài câu, nào

ngờ bị Ninh Quốc Năng mắng cho một trận, đuổi đi.

Bất đắc dĩ, Ninh Ngọc Lâm đành lên gác tìm Ninh

Thần.

Qua khoảng năm mười phút, hai mẹ con mới từ trên

gác đi xuống.

Mắt của hai người đều ửng đỏ, dường như vừa khóc

xong.

Ninh Thần cố gắng kể tốt về cuộc sống của mình

trong mấy năm qua, nhưng những gì cô phải chịu đựng đã

bị Ninh Ngọc Lâm tiết lộ ra ngoài từ lâu rồi. Biết con gái

sống khổ sở, nhưng phải che che giấu giấu trước mặt

người trong nhà, Đặng Tuấn Mai càng thêm khó chịu.

Lúc xuống tầng, nhìn thấy Hoắc Khải, bà càng ghét

anh con rể này đến cực độ.

17:31 „1l 4G 8 ›

‹ Chương 47: Trách mắng

Năm đó con gái mình gặp ai mà chẳng được người ta

khen? Tất cả mọi người đều cho rằng, cô sẽ lấy được một

người tốt, sống cuộc sống sung sướng.

Nhưng ai ngờ rằng, cô đột nhiên lấy một anh mọt sách

không ai biết mặt gọi tên.

Lý Phong không chỉ là con mọt sách, mà còn mồ côi.

Nghe nói bố mẹ anh mất sớm, chỉ có một chút tài sản đã

được dùng hết vào việc học hành rồi.

Khi Ninh Thần lấy anh, thậm chí đến xe hoa cũng

không có, Ninh Quốc Năng đành phải tìm vài chiếc

Mercedes Benz tiễn cô đi.

Ngày hôm ấy, Ninh Quốc Năng uống hết một cân rượu

Mao Đài đã cất giữ từ lâu, sau đó đập hết hai thùng rượu

còn lại. (Một cân rượu tương đương với nửa lít.)

Những chai rượu hỉ đã được ông cất giữ nhiều năm,

định lôi ra lấy may mắn trong ngày con gái xuất giá bỗng

trở thành cái gai trong mắt, vừa nhìn thấy đã tức hộc máu.

Cũng chính vì con gái lấy phải người chồng không như

ý, hai vợ chồng Ninh Quốc Năng mới ghét Lý Phong đến

độ này.

Thương thay cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ,

chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được.

Có lẽ vì vừa mới nói chuyện cùng con gái xong nên

Đặng Tuấn Mai vô cùng đau lòng. Sau khi giục cô xuống

nhà, bà lập tức rảo bước tới trước mặt Hoắc Khải và hỏi:

17:31 „1Ï 4G 8 `

‹ Chương 47: Trách mắng

“Cậu định để con gái tôi cứ khổ sở mãi như thế này à? Nói

thẳng thừng nhé. Con gái tôi lúc ở nhà không thiếu ăn

không thiếu mặc, chưa từng chịu khổ. Nhưng cậu nhìn

xem bây giờ con bé thành ra thế nào rồi. Hai bàn tay thô

ráp như phụ nữ làm việc đồng áng, da dẻ cũng xấu, đến

cả quần áo cũng là đồ cũ từ mấy năm trước. Không phải

tôi muốn mắng mỏ cậu, nhưng cậu lấy được một người vợ

tốt mà cậu đối xử với con bé như thế? Không sợ bị sét

đánh à!”

Giọng điệu của Đặng Tuấn Mai rất kích động, Ninh

Thần vội vàng bước tới khuyên can: “Mẹ, A Phong thực

sự thay đổi rất nhiều, không còn giống lúc trước nữa rồi!”

“Có gì khác đâu chứ? Tết nhất, đến một câu bố mẹ

cũng không biết gọi, đứng đây như cái cột ấy, có khác gì

đâu?” Đặng Tuấn Mai tỏ ra bất mãn.

Anh không gọi bố mẹ là vì vừa mới gặp mặt, Ninh

Quốc Năng đã bắt đầu mắng chửi. Đặng Tuấn Mai lấy

chuyện này ra để nói, thực chất là đang gây sự.

Nhưng bà gây sự cũng có nguyên nhân cả, ai làm bố

mẹ nhìn thấy con cái chịu cực chịu khổ mà không đau

lòng, không tức giận?

Hoắc Khải hiểu được tâm trạng của Đặng Tuấn Mai,

thậm chí rất ngưỡng mộ Ninh Thần có được người bố

người mẹ như vậy.

Ở nhà họ Hoắc, không ai vì Hoắc Khải mà nói như vậy.

17:31 „1l 4G 8 ›

‹ Chương 47: Trách mắng

Anh chịu khổ, chịu mệt, đổ mồ hôi, sôi nước mắt, đều

vì cống hiến cho gia tộc.

Chưa chết thì anh phải ló đầu ra, chết thì chôn.

Trong trí nhớ của Hoắc Khải, bố mẹ anh cực kỳ

nghiêm khắc, nghiêm khắc đến mức gần như vô tình.

Cái gì là tình thương của bố mẹ, cái gì là niềm vui tuổi

thơ, anh không hề có ấn tượng.

Nếu có, chỉ có đủ thứ kiến thức không giới hạn phải

học từ khi còn nhỏ đến lớn, học cách quan sát nắm bắt

lòng người, học cách bày mưu tính kế, quyết định sách

lược.

Anh biết mọi thủ đoạn để giúp người ta thành công,

chỉ thiếu mỗi tình cảm cơ bản nhất, mà đây cũng là

nguyên nhân chủ yếu khiến Hoắc Khải thề rằng nhất định

sẽ bảo vệ hai mẹ con cô dù chỉ được Đường Đường chia

cho nửa cây xúc xích.

“Mẹ, mẹ mắng rất đúng!”. gương mặt Hoắc Khải rất

thành khẩn: “Trước kia con đã để hai mẹ con cô ấy chịu

khổ, không có gì để biện hộ cả. Nhưng con đang thay đổi,

và con có thể chắc chắn, con nhất định sẽ tốt hơn. Cho

nên, mong mẹ và bố cho con một cơ hội. Nếu con không

thể chứng minh được bản thân mình, vậy thì cho dù bố

mẹ cầm chổi quét đi, cầm gậy đuổi đánh, con cũng không

nói nửa lời!”

Tính cách của Ninh Thần hiển nhiên được di truyền từmẹ cô, hai mẹ con đứng trước cửa nhìn nhau mà mắt mũiđỏ ửng.“Con muốn về lắm chứ, nhưng nghĩ không có mặt mũinào gặp bố mẹ… Ninh Thần nghẹn ngào nói.Ninh Quốc Năng ở bên trong nghe được, bất giác hừ một tiếng, lầm bầm nói: “Con là con gái bố, có gì đâu màkhông còn mặt mũi. Chỉ có thằng đàn ông con tìm vềkhông có thể diện. Chứ không phải con xấu mặt!”“Ông bớt nói vài câu đi!“ Đặng Tuấn Mai quay đầulườm chồng một cái rồi an ủi con gái: “Tính bố con là vậyđấy, mấy hôm nay cũng nóng nảy hơn vì chuyện của cửahàng, con đừng chấp ông ấy”.“Con biết rồi!“ Ninh Thần gật đầu: “Ban nãy Lý Phongđã giúp nhà ta liên lạc với người của cửa hàng hoa quảHoằng Viễn, bảo họ vận chuyển hàng tới đây. Đến lúc đóthay hết lô hoa quả không đạt chất lượng, chắc hẳn việclàm ăn sẽ tốt hơn nhiều”.Đặng Tuấn Mai nghe vậy cũng thấy bất ngờ, bà liếcmắt nhìn Hoắc Khải rồi hỏi: “Cậu ta quen với cả người củacửa hàng hoa quả Hoằng Viễn à?““Cùng lắm thì quen được với thằng nhân viên nhânviên nào đó, sao hả, bảo người ta đưa vài ba cân hoa quảtới, định bắt tôi nhận cái ân tình này à?“ Ninh Quốc Nănglại hầm hừ.Đặng Tuấn Mai bất đắc dĩ, nhưng không lên tiếngtrách ông nữa, bởi vì suy nghĩ của hai người giống hệtnhau.Thằng nhóc Lý Phong như thế thì quen được với nhânvật ghê gớm nào chứ?Cho dù thực sự quen biết nhân viên của cửa hàng hoa17:30 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắngquả Hoằng Viễn, nhờ họ gửi hàng tới, thì gửi được mấycân mấy lạng?Bốn năm cân? Hay mươi mười lăm cân?Chỉ với một tí tỉ hoa quả như thế thì không chống đỡnổi một ngày, không thể đủ được.Hai vợ chồng ông bà không hề ôm hi vọng gì nhiều,nhưng Ninh Thần rất coi trọng, bởi vì đây là lần đầu tiêncô có thể giúp bố mẹ trong vài năm qua.“Bố, A Phong nói rằng họ sẽ đưa tới rất nhiều, chủngloại nào cũng có”, Ninh Thần cố gắng nói tốt về anh.Ninh Quốc Năng đang tìm phim hoạt hình cho ĐườngĐường chỉ ờm một tiếng rồi hỏi: “Giá cả thế nào?”“Giá thì…“ Ninh Thần thoáng sững người, cô biết giácả thế nào đâu, đành nhìn về phía Hoắc Khải.Hoắc Khải lắc lắc đầu đáp: “Anh không hỏi!”“Không hỏi…” Đặng Tuấn Mai tỏ ra cực kỳ nghẹn lời.Ninh Quốc Năng thì cười gằn thành tiếng: “Đúng thậtlà hào phóng hào sảng, không thèm hỏi han gì đã dặnngười ta mang hàng tới. Hoa quả của cửa hàng HoằngViễn tốt thì tốt thật, cái này tôi thừa nhận, nhưng giá cảcũng rất cao. Đến lúc đó người ta bán cho tôi với giá bánlẻ, có phải tôi vừa chịu lỗ vừa phải cảm ơn cậu không hả?Có câu nói như thế nào ấy nhỉ, à, đầu óc là một thứ hayho, tiếc thay cậu không có”.17:30 „1Ï 4G 8 `Ninh Thần ở bên cạnh tỏ ra rất thất vọng. Cô hi vọngcó thể dùng cách giúp đỡ bố mẹ để cải thiện ấn tượngxấu của anh trong lòng hai ông bà suốt mấy năm nay.Nhưng bây giờ xem ra cô vẫn đánh giá cao khả năngcủa chồng mình rồi.Bảo người ta mang hàng tới nhưng không hỏi giá, nhìnthế nào cũng không giống cách làm việc của một ngườibiết kinh doanh.May mà tính tình Đặng Tuấn Mai mềm mại hơn chồng.Dù không ôm hi vọng gì với chuyện hoa quả, nhưng thấycon gái buồn bã, bà vẫn mở lời cứu nguy: “Thôi thôi, cũngkhông phải chuyện gì to tát. Đừng nói chuyện này nữa,vào nhà ngồi đi!”Đặng Tuấn Mai kéo tay Ninh Thần, dẫn cô đi thẳng lêntầng, chuẩn bị hỏi han kỹ lưỡng về cuộc sống của côtrong mấy năm nay.Ninh Ngọc Lâm thì bị đuổi vào bếp rửa cua, Ninh QuốcNăng xem tỉ vi cùng Đường Đường, chỉ có Hoắc Khảidường như không có gì để làm cả.Suy ngẫm trong chốc lát, anh đi về phía phòng bếp,dự định giúp em vợ một tay.Thế mà chưa đi được mấy bước đã bị Ninh Quốc Nănggọi giật lại: “Đi đâu đấy? Coi chỗ này là nhà cậu hả, muốnđi đâu thì đi à? Không phải cậu nhờ người ta chuyển hàngtới sao, ra cửa mà đợi chứ”.17:30 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắng“Ông ngoại ơi, bố cháu làm việc vất vả lắm, ông chobố cháu vào trong nhà ngồi đi mà!”. Đường Đường nhõngnhẽo với ông.Ninh Quốc Năng không vì cháu gái mà bỏ đi thái độbài xích với Hoắc Khải, nhưng Hoắc Khải cũng khôngmuốn hai bố con tranh chấp với nhau vào lúc này, bèn chủđộng nói: “Không sao đâu Đường Đường, con xem tỉ vi vớiông ngoại nhé, bố ra cửa đợi người ta!”“Nhưng con muốn ăn cua bố nấu cơ, bố đã hứa sẽ nấucua sốt cay cho con rồi mà”. Đường Đường không vui lắm.“Yên tâm, đảm bảo hôm nay sẽ cho con ăn cua sốtcay, đợi người ta đưa hoa quả tới rồi bố sẽ đi nấu ngay”Hoắc Khải mỉm cười nói.Ninh Quốc Năng hừ một tiếng, trước kia Lý Phongkhông buồn ngó ngàng tới con cái, chuyện này ông cũngbiết. Bây giờ Hoắc Khải đột nhiên tỏ ra chú tâm tới ĐườngĐường như thế, trong mắt ông, anh chỉ đang diễn trò.Còn đòi làm cua sốt cay, bảo cậu hấp con cua chưachắc đã biết làm, ở đó mà giả bộ!Ninh Quốc Năng ôm Đường Đường, nói với giọng cưngchiều: “Đường Đường ngoan, lát nữa ông ngoại bảo nhàhàng đưa tới cho cháu, ngon lắm nhé!”“Không thích đâu, bố con nấu mới ngon!” ĐườngĐường phản đối rất kiên quyết.Ninh Quốc Năng không muốn so đo với một thiên sứ17:30 „1l 4G 88 ›‹ Chương 47: Trách mắngbé nhỏ nên chỉ cười khà khà: “Xem phim hoạt hình trướcnào!”Thấy Đường Đường được ông ngoại chăm sóc, HoắcKhải không để tâm nữa. Anh bước tới trước cửa hàng,đứng đó như thần gác cửa.Mới sáng sớm nên gần như chẳng có khách, cho dùhọ muốn mua hoa quả cũng tới cửa hàng của Cố HảiDương.Ninh Ngọc Lâm bước ra khỏi phòng bếp, thấy HoắcKhải đứng lẻ loi ở đó, định trò chuyện với anh vài câu, nàongờ bị Ninh Quốc Năng mắng cho một trận, đuổi đi.Bất đắc dĩ, Ninh Ngọc Lâm đành lên gác tìm NinhThần.Qua khoảng năm mười phút, hai mẹ con mới từ trêngác đi xuống.Mắt của hai người đều ửng đỏ, dường như vừa khócxong.Ninh Thần cố gắng kể tốt về cuộc sống của mìnhtrong mấy năm qua, nhưng những gì cô phải chịu đựng đãbị Ninh Ngọc Lâm tiết lộ ra ngoài từ lâu rồi. Biết con gáisống khổ sở, nhưng phải che che giấu giấu trước mặtngười trong nhà, Đặng Tuấn Mai càng thêm khó chịu.Lúc xuống tầng, nhìn thấy Hoắc Khải, bà càng ghétanh con rể này đến cực độ.17:31 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắngNăm đó con gái mình gặp ai mà chẳng được người takhen? Tất cả mọi người đều cho rằng, cô sẽ lấy được mộtngười tốt, sống cuộc sống sung sướng.Nhưng ai ngờ rằng, cô đột nhiên lấy một anh mọt sáchkhông ai biết mặt gọi tên.Lý Phong không chỉ là con mọt sách, mà còn mồ côi.Nghe nói bố mẹ anh mất sớm, chỉ có một chút tài sản đãđược dùng hết vào việc học hành rồi.Khi Ninh Thần lấy anh, thậm chí đến xe hoa cũngkhông có, Ninh Quốc Năng đành phải tìm vài chiếcMercedes Benz tiễn cô đi.Ngày hôm ấy, Ninh Quốc Năng uống hết một cân rượuMao Đài đã cất giữ từ lâu, sau đó đập hết hai thùng rượucòn lại. (Một cân rượu tương đương với nửa lít.)Những chai rượu hỉ đã được ông cất giữ nhiều năm,định lôi ra lấy may mắn trong ngày con gái xuất giá bỗngtrở thành cái gai trong mắt, vừa nhìn thấy đã tức hộc máu.Cũng chính vì con gái lấy phải người chồng không nhưý, hai vợ chồng Ninh Quốc Năng mới ghét Lý Phong đếnđộ này.Thương thay cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ,chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được.Có lẽ vì vừa mới nói chuyện cùng con gái xong nênĐặng Tuấn Mai vô cùng đau lòng. Sau khi giục cô xuốngnhà, bà lập tức rảo bước tới trước mặt Hoắc Khải và hỏi:17:31 „1Ï 4G 8 `‹ Chương 47: Trách mắng“Cậu định để con gái tôi cứ khổ sở mãi như thế này à? Nóithẳng thừng nhé. Con gái tôi lúc ở nhà không thiếu ănkhông thiếu mặc, chưa từng chịu khổ. Nhưng cậu nhìnxem bây giờ con bé thành ra thế nào rồi. Hai bàn tay thôráp như phụ nữ làm việc đồng áng, da dẻ cũng xấu, đếncả quần áo cũng là đồ cũ từ mấy năm trước. Không phảitôi muốn mắng mỏ cậu, nhưng cậu lấy được một người vợtốt mà cậu đối xử với con bé như thế? Không sợ bị sétđánh à!”Giọng điệu của Đặng Tuấn Mai rất kích động, NinhThần vội vàng bước tới khuyên can: “Mẹ, A Phong thựcsự thay đổi rất nhiều, không còn giống lúc trước nữa rồi!”“Có gì khác đâu chứ? Tết nhất, đến một câu bố mẹcũng không biết gọi, đứng đây như cái cột ấy, có khác gìđâu?” Đặng Tuấn Mai tỏ ra bất mãn.Anh không gọi bố mẹ là vì vừa mới gặp mặt, NinhQuốc Năng đã bắt đầu mắng chửi. Đặng Tuấn Mai lấychuyện này ra để nói, thực chất là đang gây sự.Nhưng bà gây sự cũng có nguyên nhân cả, ai làm bốmẹ nhìn thấy con cái chịu cực chịu khổ mà không đaulòng, không tức giận?Hoắc Khải hiểu được tâm trạng của Đặng Tuấn Mai,thậm chí rất ngưỡng mộ Ninh Thần có được người bốngười mẹ như vậy.Ở nhà họ Hoắc, không ai vì Hoắc Khải mà nói như vậy.17:31 „1l 4G 8 ›‹ Chương 47: Trách mắngAnh chịu khổ, chịu mệt, đổ mồ hôi, sôi nước mắt, đềuvì cống hiến cho gia tộc.Chưa chết thì anh phải ló đầu ra, chết thì chôn.Trong trí nhớ của Hoắc Khải, bố mẹ anh cực kỳnghiêm khắc, nghiêm khắc đến mức gần như vô tình.Cái gì là tình thương của bố mẹ, cái gì là niềm vui tuổithơ, anh không hề có ấn tượng.Nếu có, chỉ có đủ thứ kiến thức không giới hạn phảihọc từ khi còn nhỏ đến lớn, học cách quan sát nắm bắtlòng người, học cách bày mưu tính kế, quyết định sáchlược.Anh biết mọi thủ đoạn để giúp người ta thành công,chỉ thiếu mỗi tình cảm cơ bản nhất, mà đây cũng lànguyên nhân chủ yếu khiến Hoắc Khải thề rằng nhất địnhsẽ bảo vệ hai mẹ con cô dù chỉ được Đường Đường chiacho nửa cây xúc xích.“Mẹ, mẹ mắng rất đúng!”. gương mặt Hoắc Khải rấtthành khẩn: “Trước kia con đã để hai mẹ con cô ấy chịukhổ, không có gì để biện hộ cả. Nhưng con đang thay đổi,và con có thể chắc chắn, con nhất định sẽ tốt hơn. Chonên, mong mẹ và bố cho con một cơ hội. Nếu con khôngthể chứng minh được bản thân mình, vậy thì cho dù bốmẹ cầm chổi quét đi, cầm gậy đuổi đánh, con cũng khôngnói nửa lời!”

Chương 47: Trách mắng