Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 907
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 907“Thưa ngài, ngài có thể làm người chứng hôn cho chúng tôi, thật sự là rất cảm ơn ngài.”Mã Trạch và Đông Linh bưng rượu, ánh mắt nhìn về phía Sở Vĩnh Du đều hơi kích động, dù sao vừa rồi Sở Vĩnh Du lên sân khấu phát biểu tuy ngắn, nhưng từng câu từng chữ đều thể hiện sự quan tâm, yêu quý với họ.“Đừng làm tôi giống như người ngoài vậy, đến đây đi, cùng uống một ly, chúc hai người trăm năm hảo hợp.”Đám người Đồng Ý Yên cũng nâng ly hết lên, trên mặt cười rạng rỡ.Nhìn hai người này, trong lòng Sở Vĩnh Du cũng đầy cảm thán, anh cũng không ngờ, hai thủ hộ của mình lại có thể yêu nhau, cả hai đều vào sinh ra tử với anh, giống như người thân vậy.Ngồi xuống lần nữa, Mã Trạch và Đông Linh đi chào hỏi bàn khác, Hình Thiên đột nhiên quay đầu nói nhỏ với Sở Vĩnh Du.“Thưa ngài, Mã Trạch và Đông Linh vậy mà còn chưa xảy ra quan hệ với nhau, ngài nói thú vị không?”Sở Vĩnh Du trừng Hình Thiên một cái.“Đứng đắn lại, cậu bây giờ cũng là chiến thần rồi, chú ý tầm ảnh hưởng của bản thân.”Bị dạy dỗ một trận, Hình Thiên lập tức cúi đầu, ủ rũ, chọc Huyết Cốt bên cạnh cười không ngừng.“Ha ha! Ây, ăn chửi đi, lúc cậu nói với tôi, tôi đã khuyên cậu rồi, ngàn vạn đừng nói với ngài ấy, cậu không chịu thôi.”Uống mãi tới ba giờ chiều, bàn của Sở Vĩnh Du mới xem như giải tán, Hình Thiên có trọng trách trong người, về thẳng Bắc Vực .Mà Huyết Cốt thì đứng trên mặt cỏ với Sở Vĩnh Du.“Thưa ngài, tôi muốn gia nhập Tạc Thiên Bang, tiếp tục làm việc dưới tay ngài.”Nghe câu nói này, Sở Vĩnh Du nhìn Huyết Cốt một cái.“Vất vả lắm mới có cơ hội hưởng thụ cuộc sống, sao lại nói thế này?”Huyết Cốt cười tự diễu.“Cuộc sống một năm trong tù khiến tôi lại hiểu thêm nhiều thứ, mạng của tôi, vẫn thích hợp với mưa giông bão táp, không có cách nào an cư lạc nghiệp, thưa ngài, ngài thanh toàn cho tôi đi.”Thấy Huyết Cốt xác thật không giống như nói giỡn, Sở Vĩnh Du cũng không nhiều lời thêm.“Đi tới tỉnh thành tìm Phồn Hoa, đây là phương thức liên hệ của cô ta, tương lai, có lẽ sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh.”Huyết Cốt đi rồi, Sở Vĩnh Du đi tới căn phòng ở khách sạn mà Mã Trạch đã sắp xếp sẵn, vợ con anh đều quay về nghỉ ngơi rồi, còn hẹn với đám Đồng Hiểu Tiêm buổi tối đi Disneyland chơi.Chưa đi mấy bước, ông Tần gọi điện tới, trong mắt Sở Vĩnh Du hiện lên sự bén nhọn, xem ra, bằng chứng đã thu thập khá đầy đủ rồi.“Ông Tần.”“Vĩnh Du, tôi đã đến Thiên Hải, trong số các gia tộc di dân từ Huyền Hoàng Tinh tới nhà họ Giả tuy không phải lớn nhất, nhưng tuyệt đối không thể coi thường, nếu cậu có rảnh, đến tổng bộ Đội điều tra sự cố đặc biệt một chuyến, thương lượng cụ thể hành động nhằm vào nhà họ Giả.”Sở Vĩnh Du đồng ý, quay về nói một tiếng với vợ rồi đi tới tổng bộ Đội điều tra sự cố đặc biệt.Ông Tần nói đúng, nhà họ Giả không hề giống với mấy gia tộc bám rễ lâu năm ở nước R, có thể trực tiếp dùng vũ lực tiêu diệt, đám người này một khi cảm thấy nguy hiểm, tuyệt đối sẽ chết sống giãy dụa.
CHƯƠNG 907
“Thưa ngài, ngài có thể làm người chứng hôn cho chúng tôi, thật sự là rất cảm ơn ngài.”
Mã Trạch và Đông Linh bưng rượu, ánh mắt nhìn về phía Sở Vĩnh Du đều hơi kích động, dù sao vừa rồi Sở Vĩnh Du lên sân khấu phát biểu tuy ngắn, nhưng từng câu từng chữ đều thể hiện sự quan tâm, yêu quý với họ.
“Đừng làm tôi giống như người ngoài vậy, đến đây đi, cùng uống một ly, chúc hai người trăm năm hảo hợp.”
Đám người Đồng Ý Yên cũng nâng ly hết lên, trên mặt cười rạng rỡ.
Nhìn hai người này, trong lòng Sở Vĩnh Du cũng đầy cảm thán, anh cũng không ngờ, hai thủ hộ của mình lại có thể yêu nhau, cả hai đều vào sinh ra tử với anh, giống như người thân vậy.
Ngồi xuống lần nữa, Mã Trạch và Đông Linh đi chào hỏi bàn khác, Hình Thiên đột nhiên quay đầu nói nhỏ với Sở Vĩnh Du.
“Thưa ngài, Mã Trạch và Đông Linh vậy mà còn chưa xảy ra quan hệ với nhau, ngài nói thú vị không?”
Sở Vĩnh Du trừng Hình Thiên một cái.
“Đứng đắn lại, cậu bây giờ cũng là chiến thần rồi, chú ý tầm ảnh hưởng của bản thân.”
Bị dạy dỗ một trận, Hình Thiên lập tức cúi đầu, ủ rũ, chọc Huyết Cốt bên cạnh cười không ngừng.
“Ha ha! Ây, ăn chửi đi, lúc cậu nói với tôi, tôi đã khuyên cậu rồi, ngàn vạn đừng nói với ngài ấy, cậu không chịu thôi.”
Uống mãi tới ba giờ chiều, bàn của Sở Vĩnh Du mới xem như giải tán, Hình Thiên có trọng trách trong người, về thẳng Bắc Vực .
Mà Huyết Cốt thì đứng trên mặt cỏ với Sở Vĩnh Du.
“Thưa ngài, tôi muốn gia nhập Tạc Thiên Bang, tiếp tục làm việc dưới tay ngài.”
Nghe câu nói này, Sở Vĩnh Du nhìn Huyết Cốt một cái.
“Vất vả lắm mới có cơ hội hưởng thụ cuộc sống, sao lại nói thế này?”
Huyết Cốt cười tự diễu.
“Cuộc sống một năm trong tù khiến tôi lại hiểu thêm nhiều thứ, mạng của tôi, vẫn thích hợp với mưa giông bão táp, không có cách nào an cư lạc nghiệp, thưa ngài, ngài thanh toàn cho tôi đi.”
Thấy Huyết Cốt xác thật không giống như nói giỡn, Sở Vĩnh Du cũng không nhiều lời thêm.
“Đi tới tỉnh thành tìm Phồn Hoa, đây là phương thức liên hệ của cô ta, tương lai, có lẽ sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh.”
Huyết Cốt đi rồi, Sở Vĩnh Du đi tới căn phòng ở khách sạn mà Mã Trạch đã sắp xếp sẵn, vợ con anh đều quay về nghỉ ngơi rồi, còn hẹn với đám Đồng Hiểu Tiêm buổi tối đi Disneyland chơi.
Chưa đi mấy bước, ông Tần gọi điện tới, trong mắt Sở Vĩnh Du hiện lên sự bén nhọn, xem ra, bằng chứng đã thu thập khá đầy đủ rồi.
“Ông Tần.”
“Vĩnh Du, tôi đã đến Thiên Hải, trong số các gia tộc di dân từ Huyền Hoàng Tinh tới nhà họ Giả tuy không phải lớn nhất, nhưng tuyệt đối không thể coi thường, nếu cậu có rảnh, đến tổng bộ Đội điều tra sự cố đặc biệt một chuyến, thương lượng cụ thể hành động nhằm vào nhà họ Giả.”
Sở Vĩnh Du đồng ý, quay về nói một tiếng với vợ rồi đi tới tổng bộ Đội điều tra sự cố đặc biệt.
Ông Tần nói đúng, nhà họ Giả không hề giống với mấy gia tộc bám rễ lâu năm ở nước R, có thể trực tiếp dùng vũ lực tiêu diệt, đám người này một khi cảm thấy nguy hiểm, tuyệt đối sẽ chết sống giãy dụa.
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 907“Thưa ngài, ngài có thể làm người chứng hôn cho chúng tôi, thật sự là rất cảm ơn ngài.”Mã Trạch và Đông Linh bưng rượu, ánh mắt nhìn về phía Sở Vĩnh Du đều hơi kích động, dù sao vừa rồi Sở Vĩnh Du lên sân khấu phát biểu tuy ngắn, nhưng từng câu từng chữ đều thể hiện sự quan tâm, yêu quý với họ.“Đừng làm tôi giống như người ngoài vậy, đến đây đi, cùng uống một ly, chúc hai người trăm năm hảo hợp.”Đám người Đồng Ý Yên cũng nâng ly hết lên, trên mặt cười rạng rỡ.Nhìn hai người này, trong lòng Sở Vĩnh Du cũng đầy cảm thán, anh cũng không ngờ, hai thủ hộ của mình lại có thể yêu nhau, cả hai đều vào sinh ra tử với anh, giống như người thân vậy.Ngồi xuống lần nữa, Mã Trạch và Đông Linh đi chào hỏi bàn khác, Hình Thiên đột nhiên quay đầu nói nhỏ với Sở Vĩnh Du.“Thưa ngài, Mã Trạch và Đông Linh vậy mà còn chưa xảy ra quan hệ với nhau, ngài nói thú vị không?”Sở Vĩnh Du trừng Hình Thiên một cái.“Đứng đắn lại, cậu bây giờ cũng là chiến thần rồi, chú ý tầm ảnh hưởng của bản thân.”Bị dạy dỗ một trận, Hình Thiên lập tức cúi đầu, ủ rũ, chọc Huyết Cốt bên cạnh cười không ngừng.“Ha ha! Ây, ăn chửi đi, lúc cậu nói với tôi, tôi đã khuyên cậu rồi, ngàn vạn đừng nói với ngài ấy, cậu không chịu thôi.”Uống mãi tới ba giờ chiều, bàn của Sở Vĩnh Du mới xem như giải tán, Hình Thiên có trọng trách trong người, về thẳng Bắc Vực .Mà Huyết Cốt thì đứng trên mặt cỏ với Sở Vĩnh Du.“Thưa ngài, tôi muốn gia nhập Tạc Thiên Bang, tiếp tục làm việc dưới tay ngài.”Nghe câu nói này, Sở Vĩnh Du nhìn Huyết Cốt một cái.“Vất vả lắm mới có cơ hội hưởng thụ cuộc sống, sao lại nói thế này?”Huyết Cốt cười tự diễu.“Cuộc sống một năm trong tù khiến tôi lại hiểu thêm nhiều thứ, mạng của tôi, vẫn thích hợp với mưa giông bão táp, không có cách nào an cư lạc nghiệp, thưa ngài, ngài thanh toàn cho tôi đi.”Thấy Huyết Cốt xác thật không giống như nói giỡn, Sở Vĩnh Du cũng không nhiều lời thêm.“Đi tới tỉnh thành tìm Phồn Hoa, đây là phương thức liên hệ của cô ta, tương lai, có lẽ sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh.”Huyết Cốt đi rồi, Sở Vĩnh Du đi tới căn phòng ở khách sạn mà Mã Trạch đã sắp xếp sẵn, vợ con anh đều quay về nghỉ ngơi rồi, còn hẹn với đám Đồng Hiểu Tiêm buổi tối đi Disneyland chơi.Chưa đi mấy bước, ông Tần gọi điện tới, trong mắt Sở Vĩnh Du hiện lên sự bén nhọn, xem ra, bằng chứng đã thu thập khá đầy đủ rồi.“Ông Tần.”“Vĩnh Du, tôi đã đến Thiên Hải, trong số các gia tộc di dân từ Huyền Hoàng Tinh tới nhà họ Giả tuy không phải lớn nhất, nhưng tuyệt đối không thể coi thường, nếu cậu có rảnh, đến tổng bộ Đội điều tra sự cố đặc biệt một chuyến, thương lượng cụ thể hành động nhằm vào nhà họ Giả.”Sở Vĩnh Du đồng ý, quay về nói một tiếng với vợ rồi đi tới tổng bộ Đội điều tra sự cố đặc biệt.Ông Tần nói đúng, nhà họ Giả không hề giống với mấy gia tộc bám rễ lâu năm ở nước R, có thể trực tiếp dùng vũ lực tiêu diệt, đám người này một khi cảm thấy nguy hiểm, tuyệt đối sẽ chết sống giãy dụa.