“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 14
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Khi ánh mắt họ chạm vào nhau, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy như có một tia sét từ trời xanh giáng thẳng vào đầu mình.“Cô bé này… chẳng lẽ là con gái của Lệ Bạc Thâm sao?”Tịch Mộ Vi cũng ngừng dùng đũa, nhìn chằm chằm vào cô bé mấy giây, trong lòng trầm xuống, chần chờ nói: “Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?”Với tư cách là bạn thân nhất của Giang Nguyễn Nguyễn, Tịch Mộ Vi biết rõ mọi chuyện xảy ra vào sáu năm trước.Cô bé này thoạt nhìn chỉ mới năm sáu tuổi, cùng tuổi với Triều Triều và Mộ Mộ.Nếu đây thực sự là con gái của Lệ Bạc Thâm thì điều đó có nghĩa là sau khi ly hôn với Giang Nguyễn Nguyễn, hắn lập tức tái hôn với Bạch Nguyệt Quang, sau đó sinh ra cô con gái này!Hắn gấp tái hôn đến vậy sao?Tịch Mộ Vi chỉ nghĩ đó đã cảm thấy bất công thay cho bạn thân của mình.Giang Nguyễn Nguyễn không biết cô ấy đang nghĩ gì, lúc này cô đang nghĩ về chuyện xảy ra sau khi cô nhặt được cô bé này, càng nghĩ càng khẳng định đây chính là con gái của Lệ Bạc Thâm.Trong lúc nhất thời, sắc mặt của cô trông rất khó coi: “Tớ cảm thấy là trùng hợp thật rồi.”Thấy cô khẳng định như vậy, trong lòng Tịch Mộ Vi trầm xuống, liếc nhìn cô bé đang bối rối, hạ giọng hỏi Giang Nguyễn Nguyễn: “Vậy thì chúng ta nên làm gì bây giờ? Có lẽ Lệ Bạc Thâm đã lên đường đến đây rồi.”Giang Nguyễn Nguyễn đắn đo suy nghĩ một lúc.Một lúc sau, cô mới lấy điện thoại di động ra, đẩy vào tay Tịch Mộ Vi: “Cậu cầm điện thoại di động của tớ đi, nói với hắn người gọi vừa rồi là cậu, tớ dẫn Triều Triều và Mộ Mộ ra bãi đậu xe đợi cậu trước.”Tịch Mộ Vi lập tức hiểu ý, cô ấy gật đầu.Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn cô bé vẫn chưa kịp phản ứng bên cạnh, nhưng cô đã quyết là sẽ không mềm lòng nữa: “Tớ giao cô bé này cho cậu.”Sau khi dặn dò xong liền quay đầu nhìn về phía hai đứa nhỏ của mình, nói: “Đi thôi.”Triều Triều và Mộ Mộ không hỏi gì, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo cô.Khi đi ngang qua cô bé, góc quần áo của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy.Giang Nguyễn Nguyễn quay lại nhìn cô bé với ánh mắt phức tạp. . Xi𝙣 ủ𝙣g hộ chú𝙣g 𝒕ôi 𝒕ại { 𝘛 𝗿𝑼m𝒕𝗿𝘂yệ𝙣﹒ⅴ𝙣 }Cô bé đang nắm chặt góc áo cô, đôi mắt to tràn đầy hoảng sợ.Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không thể dứt khoát được.Mặc kệ giữa cô và Lệ Bạc Thâm có phát sinh ra chuyện gì đi chăng nữa thì đứa trẻ này vẫn vô tội.Cuối cùng, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn trấn an cô bé: “Dì có việc phải về trước, dì ấy sẽ chăm sóc cho con, con ngoan ngoãn ở đây đợi, ba con sẽ tới ngay thôi.”Nói xong liền dứt khoát gạt tay cô bé ra, nhanh chóng bước ra khỏi phòng, suốt cả chặng đường không dám quay đầu nhìn lại.Cùng lúc đó, Tịch Mộ Vi vội vàng nhờ phục vụ mang ba bộ bát đ ĩa thừa đi.Người phục vụ bưng bát đ ĩa đi không bao lâu thì cánh cửa gỗ lại bị đẩy ra.Là một nhóm vệ sĩ mặc Vest đen chỉnh tề, có vẻ như tất cả họ đều đã được huấn luyện bài bản, đồng loạt bước lên xếp thành hai hàng, chừa lại một lối đi ngay giữa.Chứng kiến tình cảnh này, Tịch Mộ Vi theo bản năng đứng thẳng người, cố gắng bình tĩnh nhìn về phía cửa.Chỉ thấy là Lệ Bạc Thâm với khuôn mặt lạnh lùng đang sải bước từ bên ngoài đi vào.Trong phòng chỉ có hai người.
Khi ánh mắt họ chạm vào nhau, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy như có một tia sét từ trời xanh giáng thẳng vào đầu mình.
“Cô bé này… chẳng lẽ là con gái của Lệ Bạc Thâm sao?”
Tịch Mộ Vi cũng ngừng dùng đũa, nhìn chằm chằm vào cô bé mấy giây, trong lòng trầm xuống, chần chờ nói: “Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?”
Với tư cách là bạn thân nhất của Giang Nguyễn Nguyễn, Tịch Mộ Vi biết rõ mọi chuyện xảy ra vào sáu năm trước.
Cô bé này thoạt nhìn chỉ mới năm sáu tuổi, cùng tuổi với Triều Triều và Mộ Mộ.
Nếu đây thực sự là con gái của Lệ Bạc Thâm thì điều đó có nghĩa là sau khi ly hôn với Giang Nguyễn Nguyễn, hắn lập tức tái hôn với Bạch Nguyệt Quang, sau đó sinh ra cô con gái này!
Hắn gấp tái hôn đến vậy sao?
Tịch Mộ Vi chỉ nghĩ đó đã cảm thấy bất công thay cho bạn thân của mình.
Giang Nguyễn Nguyễn không biết cô ấy đang nghĩ gì, lúc này cô đang nghĩ về chuyện xảy ra sau khi cô nhặt được cô bé này, càng nghĩ càng khẳng định đây chính là con gái của Lệ Bạc Thâm.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt của cô trông rất khó coi: “Tớ cảm thấy là trùng hợp thật rồi.”
Thấy cô khẳng định như vậy, trong lòng Tịch Mộ Vi trầm xuống, liếc nhìn cô bé đang bối rối, hạ giọng hỏi Giang Nguyễn Nguyễn: “Vậy thì chúng ta nên làm gì bây giờ? Có lẽ Lệ Bạc Thâm đã lên đường đến đây rồi.”
Giang Nguyễn Nguyễn đắn đo suy nghĩ một lúc.
Một lúc sau, cô mới lấy điện thoại di động ra, đẩy vào tay Tịch Mộ Vi: “Cậu cầm điện thoại di động của tớ đi, nói với hắn người gọi vừa rồi là cậu, tớ dẫn Triều Triều và Mộ Mộ ra bãi đậu xe đợi cậu trước.”
Tịch Mộ Vi lập tức hiểu ý, cô ấy gật đầu.
Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn cô bé vẫn chưa kịp phản ứng bên cạnh, nhưng cô đã quyết là sẽ không mềm lòng nữa: “Tớ giao cô bé này cho cậu.”
Sau khi dặn dò xong liền quay đầu nhìn về phía hai đứa nhỏ của mình, nói: “Đi thôi.”
Triều Triều và Mộ Mộ không hỏi gì, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo cô.
Khi đi ngang qua cô bé, góc quần áo của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy.
Giang Nguyễn Nguyễn quay lại nhìn cô bé với ánh mắt phức tạp. . Xi𝙣 ủ𝙣g hộ chú𝙣g 𝒕ôi 𝒕ại { 𝘛 𝗿𝑼m𝒕𝗿𝘂yệ𝙣﹒ⅴ𝙣 }
Cô bé đang nắm chặt góc áo cô, đôi mắt to tràn đầy hoảng sợ.
Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không thể dứt khoát được.
Mặc kệ giữa cô và Lệ Bạc Thâm có phát sinh ra chuyện gì đi chăng nữa thì đứa trẻ này vẫn vô tội.
Cuối cùng, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn trấn an cô bé: “Dì có việc phải về trước, dì ấy sẽ chăm sóc cho con, con ngoan ngoãn ở đây đợi, ba con sẽ tới ngay thôi.”
Nói xong liền dứt khoát gạt tay cô bé ra, nhanh chóng bước ra khỏi phòng, suốt cả chặng đường không dám quay đầu nhìn lại.
Cùng lúc đó, Tịch Mộ Vi vội vàng nhờ phục vụ mang ba bộ bát đ ĩa thừa đi.
Người phục vụ bưng bát đ ĩa đi không bao lâu thì cánh cửa gỗ lại bị đẩy ra.
Là một nhóm vệ sĩ mặc Vest đen chỉnh tề, có vẻ như tất cả họ đều đã được huấn luyện bài bản, đồng loạt bước lên xếp thành hai hàng, chừa lại một lối đi ngay giữa.
Chứng kiến tình cảnh này, Tịch Mộ Vi theo bản năng đứng thẳng người, cố gắng bình tĩnh nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy là Lệ Bạc Thâm với khuôn mặt lạnh lùng đang sải bước từ bên ngoài đi vào.
Trong phòng chỉ có hai người.
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Khi ánh mắt họ chạm vào nhau, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy như có một tia sét từ trời xanh giáng thẳng vào đầu mình.“Cô bé này… chẳng lẽ là con gái của Lệ Bạc Thâm sao?”Tịch Mộ Vi cũng ngừng dùng đũa, nhìn chằm chằm vào cô bé mấy giây, trong lòng trầm xuống, chần chờ nói: “Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?”Với tư cách là bạn thân nhất của Giang Nguyễn Nguyễn, Tịch Mộ Vi biết rõ mọi chuyện xảy ra vào sáu năm trước.Cô bé này thoạt nhìn chỉ mới năm sáu tuổi, cùng tuổi với Triều Triều và Mộ Mộ.Nếu đây thực sự là con gái của Lệ Bạc Thâm thì điều đó có nghĩa là sau khi ly hôn với Giang Nguyễn Nguyễn, hắn lập tức tái hôn với Bạch Nguyệt Quang, sau đó sinh ra cô con gái này!Hắn gấp tái hôn đến vậy sao?Tịch Mộ Vi chỉ nghĩ đó đã cảm thấy bất công thay cho bạn thân của mình.Giang Nguyễn Nguyễn không biết cô ấy đang nghĩ gì, lúc này cô đang nghĩ về chuyện xảy ra sau khi cô nhặt được cô bé này, càng nghĩ càng khẳng định đây chính là con gái của Lệ Bạc Thâm.Trong lúc nhất thời, sắc mặt của cô trông rất khó coi: “Tớ cảm thấy là trùng hợp thật rồi.”Thấy cô khẳng định như vậy, trong lòng Tịch Mộ Vi trầm xuống, liếc nhìn cô bé đang bối rối, hạ giọng hỏi Giang Nguyễn Nguyễn: “Vậy thì chúng ta nên làm gì bây giờ? Có lẽ Lệ Bạc Thâm đã lên đường đến đây rồi.”Giang Nguyễn Nguyễn đắn đo suy nghĩ một lúc.Một lúc sau, cô mới lấy điện thoại di động ra, đẩy vào tay Tịch Mộ Vi: “Cậu cầm điện thoại di động của tớ đi, nói với hắn người gọi vừa rồi là cậu, tớ dẫn Triều Triều và Mộ Mộ ra bãi đậu xe đợi cậu trước.”Tịch Mộ Vi lập tức hiểu ý, cô ấy gật đầu.Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn cô bé vẫn chưa kịp phản ứng bên cạnh, nhưng cô đã quyết là sẽ không mềm lòng nữa: “Tớ giao cô bé này cho cậu.”Sau khi dặn dò xong liền quay đầu nhìn về phía hai đứa nhỏ của mình, nói: “Đi thôi.”Triều Triều và Mộ Mộ không hỏi gì, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo cô.Khi đi ngang qua cô bé, góc quần áo của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy.Giang Nguyễn Nguyễn quay lại nhìn cô bé với ánh mắt phức tạp. . Xi𝙣 ủ𝙣g hộ chú𝙣g 𝒕ôi 𝒕ại { 𝘛 𝗿𝑼m𝒕𝗿𝘂yệ𝙣﹒ⅴ𝙣 }Cô bé đang nắm chặt góc áo cô, đôi mắt to tràn đầy hoảng sợ.Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không thể dứt khoát được.Mặc kệ giữa cô và Lệ Bạc Thâm có phát sinh ra chuyện gì đi chăng nữa thì đứa trẻ này vẫn vô tội.Cuối cùng, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn trấn an cô bé: “Dì có việc phải về trước, dì ấy sẽ chăm sóc cho con, con ngoan ngoãn ở đây đợi, ba con sẽ tới ngay thôi.”Nói xong liền dứt khoát gạt tay cô bé ra, nhanh chóng bước ra khỏi phòng, suốt cả chặng đường không dám quay đầu nhìn lại.Cùng lúc đó, Tịch Mộ Vi vội vàng nhờ phục vụ mang ba bộ bát đ ĩa thừa đi.Người phục vụ bưng bát đ ĩa đi không bao lâu thì cánh cửa gỗ lại bị đẩy ra.Là một nhóm vệ sĩ mặc Vest đen chỉnh tề, có vẻ như tất cả họ đều đã được huấn luyện bài bản, đồng loạt bước lên xếp thành hai hàng, chừa lại một lối đi ngay giữa.Chứng kiến tình cảnh này, Tịch Mộ Vi theo bản năng đứng thẳng người, cố gắng bình tĩnh nhìn về phía cửa.Chỉ thấy là Lệ Bạc Thâm với khuôn mặt lạnh lùng đang sải bước từ bên ngoài đi vào.Trong phòng chỉ có hai người.