“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 102
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… “Thiếu gia, ngài cũng biết tính tình của tiểu tiểu thư, con bé vốn quái gở, còn không biết nói, ngài phải kiên nhẫn một chút, gặp chuyện gì cũng phải trao đổi rõ ràng với nhau. Tiểu tiểu thư khác với những đứa bé khác, chẳng lẽ ngài không sợ bệnh của con bé nghiêm trọng hơn sao?”Nghe thấy bên trong lại vang lên tiếng đập đồ, thím Trương lo lắng không thôi, nói xong câu cuối thì hốc mắt đã hơi ửng đỏ.Lệ Bạc Thâm cau mày.Hắn cũng không nghĩ đến con bé sẽ tức giận đến mức này.Nghe thím Trương nói xong, Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu rồi tiến lên gõ cửa: “Tinh Tinh, mở cửa đi, cha muốn tâm sự với con.”Tiếng nói vừa dứt thì trên cửa vang lên một tiếng ầm thật lớn.Hiển nhiên cô bé đã trực tiếp chọi đồ lên cửa để thể hiện ý bất mãn của mình nhằm vào hắn. . Truyện Việt NamLệ Bạc Thâm hơi khựng lại, sau đó lại lên tiếng với giọng nói càng dịu dàng: “Con muốn cha làm gì, mở cửa nói cho cha nghe, chúng ta thương lượng đi được không con?”Trên cửa lại vang lên một tiếng ầm.Đây là lần đầu tiên thím Trương nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh hành động như vậy, nghĩ tới tình trạng của tiểu tiểu thư, bà sợ cô bé có bất trắc gì bên trong nên vội vàng nói: “Thiếu gia, tôi thấy nên trực tiếp đi vào đi, bằng không tôi lo tiểu tiểu thư sẽ…”Lệ Bạc Thâm chần chờ một lát rồi gật đầu đồng ý.Rất nhanh, thím Trương đã lấy chìa khoá dự phòng ra, hai người mở cửa đi vào.Vừa vào cửa, họ đã bị căn phòng bừa bộn này làm giật nảy mình.Những con búp bê mà Tiểu Tinh Tinh luôn quý trọng rơi đầy mặt đất, ở cửa là mấy hộp âm nhạc tinh xảo, có hai cái đã xuất hiện vết nứt.Hiển nhiên thứ vừa rồi đập lên cửa chính là hai cái hộp này.Trong đống hỗn độn ngỗn ngang đó, Tiểu Tinh Tinh ôm chân ngồi co quắp trong một góc với ánh mắt vô hồn, nước mắt không khống chế được mà chảy xuống, bên cạnh cô bé có hai con búp bê hơi xấu xí mà họ chưa nhìn thấy bao giờ.Nhìn thấy hai người tiến đến, cô bé vô thức co rúm lại, cúi đầu không chịu đối mặt với họ.Lệ Bạc Thâm thấy con bé như thế thì rất đau lòng, hắn hối hận tiến lên muốn ôm con vào lòng trấn an.Tiểu Tinh Tinh phát hiện hắn tới gần thì bỗng ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ kháng cự, hai cánh tay chống đất, bối rối co người về phía sau.Lệ Bạc Thâm thấy thế thì dừng lại: “Con… Đừng sợ, cha biết sai rồi.”Cô bé lại vờ như không nghe thấy, cuối cùng dán cả người lên tường, nghiêng đi né tránh ánh mắt hắn, cô bé ôm đầu gối cuộn thành một cục rồi chôn đầu thật sâu vào trong đó.Họ không nhìn thấy nét mặt của cô bé, chỉ có thể nhìn thấy thân thể run run lúc cô nức nở.Lệ Bạc Thâm lập tức im lặng.Thím Trương đau lòng tiến lên: “Thiếu gia, để tôi thử xem.”Nói xong, bà cẩn thận tới gần Tiểu Tinh Tinh rồi vươn tay về hướng con bé.Lần này Tiểu Tinh Tinh không tiếp tục tránh né nữa.
“Thiếu gia, ngài cũng biết tính tình của tiểu tiểu thư, con bé vốn quái gở, còn không biết nói, ngài phải kiên nhẫn một chút, gặp chuyện gì cũng phải trao đổi rõ ràng với nhau. Tiểu tiểu thư khác với những đứa bé khác, chẳng lẽ ngài không sợ bệnh của con bé nghiêm trọng hơn sao?”
Nghe thấy bên trong lại vang lên tiếng đập đồ, thím Trương lo lắng không thôi, nói xong câu cuối thì hốc mắt đã hơi ửng đỏ.
Lệ Bạc Thâm cau mày.
Hắn cũng không nghĩ đến con bé sẽ tức giận đến mức này.
Nghe thím Trương nói xong, Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu rồi tiến lên gõ cửa: “Tinh Tinh, mở cửa đi, cha muốn tâm sự với con.”
Tiếng nói vừa dứt thì trên cửa vang lên một tiếng ầm thật lớn.
Hiển nhiên cô bé đã trực tiếp chọi đồ lên cửa để thể hiện ý bất mãn của mình nhằm vào hắn. . Truyện Việt Nam
Lệ Bạc Thâm hơi khựng lại, sau đó lại lên tiếng với giọng nói càng dịu dàng: “Con muốn cha làm gì, mở cửa nói cho cha nghe, chúng ta thương lượng đi được không con?”
Trên cửa lại vang lên một tiếng ầm.
Đây là lần đầu tiên thím Trương nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh hành động như vậy, nghĩ tới tình trạng của tiểu tiểu thư, bà sợ cô bé có bất trắc gì bên trong nên vội vàng nói: “Thiếu gia, tôi thấy nên trực tiếp đi vào đi, bằng không tôi lo tiểu tiểu thư sẽ…”
Lệ Bạc Thâm chần chờ một lát rồi gật đầu đồng ý.
Rất nhanh, thím Trương đã lấy chìa khoá dự phòng ra, hai người mở cửa đi vào.
Vừa vào cửa, họ đã bị căn phòng bừa bộn này làm giật nảy mình.
Những con búp bê mà Tiểu Tinh Tinh luôn quý trọng rơi đầy mặt đất, ở cửa là mấy hộp âm nhạc tinh xảo, có hai cái đã xuất hiện vết nứt.
Hiển nhiên thứ vừa rồi đập lên cửa chính là hai cái hộp này.
Trong đống hỗn độn ngỗn ngang đó, Tiểu Tinh Tinh ôm chân ngồi co quắp trong một góc với ánh mắt vô hồn, nước mắt không khống chế được mà chảy xuống, bên cạnh cô bé có hai con búp bê hơi xấu xí mà họ chưa nhìn thấy bao giờ.
Nhìn thấy hai người tiến đến, cô bé vô thức co rúm lại, cúi đầu không chịu đối mặt với họ.
Lệ Bạc Thâm thấy con bé như thế thì rất đau lòng, hắn hối hận tiến lên muốn ôm con vào lòng trấn an.
Tiểu Tinh Tinh phát hiện hắn tới gần thì bỗng ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ kháng cự, hai cánh tay chống đất, bối rối co người về phía sau.
Lệ Bạc Thâm thấy thế thì dừng lại: “Con… Đừng sợ, cha biết sai rồi.”
Cô bé lại vờ như không nghe thấy, cuối cùng dán cả người lên tường, nghiêng đi né tránh ánh mắt hắn, cô bé ôm đầu gối cuộn thành một cục rồi chôn đầu thật sâu vào trong đó.
Họ không nhìn thấy nét mặt của cô bé, chỉ có thể nhìn thấy thân thể run run lúc cô nức nở.
Lệ Bạc Thâm lập tức im lặng.
Thím Trương đau lòng tiến lên: “Thiếu gia, để tôi thử xem.”
Nói xong, bà cẩn thận tới gần Tiểu Tinh Tinh rồi vươn tay về hướng con bé.
Lần này Tiểu Tinh Tinh không tiếp tục tránh né nữa.
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… “Thiếu gia, ngài cũng biết tính tình của tiểu tiểu thư, con bé vốn quái gở, còn không biết nói, ngài phải kiên nhẫn một chút, gặp chuyện gì cũng phải trao đổi rõ ràng với nhau. Tiểu tiểu thư khác với những đứa bé khác, chẳng lẽ ngài không sợ bệnh của con bé nghiêm trọng hơn sao?”Nghe thấy bên trong lại vang lên tiếng đập đồ, thím Trương lo lắng không thôi, nói xong câu cuối thì hốc mắt đã hơi ửng đỏ.Lệ Bạc Thâm cau mày.Hắn cũng không nghĩ đến con bé sẽ tức giận đến mức này.Nghe thím Trương nói xong, Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu rồi tiến lên gõ cửa: “Tinh Tinh, mở cửa đi, cha muốn tâm sự với con.”Tiếng nói vừa dứt thì trên cửa vang lên một tiếng ầm thật lớn.Hiển nhiên cô bé đã trực tiếp chọi đồ lên cửa để thể hiện ý bất mãn của mình nhằm vào hắn. . Truyện Việt NamLệ Bạc Thâm hơi khựng lại, sau đó lại lên tiếng với giọng nói càng dịu dàng: “Con muốn cha làm gì, mở cửa nói cho cha nghe, chúng ta thương lượng đi được không con?”Trên cửa lại vang lên một tiếng ầm.Đây là lần đầu tiên thím Trương nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh hành động như vậy, nghĩ tới tình trạng của tiểu tiểu thư, bà sợ cô bé có bất trắc gì bên trong nên vội vàng nói: “Thiếu gia, tôi thấy nên trực tiếp đi vào đi, bằng không tôi lo tiểu tiểu thư sẽ…”Lệ Bạc Thâm chần chờ một lát rồi gật đầu đồng ý.Rất nhanh, thím Trương đã lấy chìa khoá dự phòng ra, hai người mở cửa đi vào.Vừa vào cửa, họ đã bị căn phòng bừa bộn này làm giật nảy mình.Những con búp bê mà Tiểu Tinh Tinh luôn quý trọng rơi đầy mặt đất, ở cửa là mấy hộp âm nhạc tinh xảo, có hai cái đã xuất hiện vết nứt.Hiển nhiên thứ vừa rồi đập lên cửa chính là hai cái hộp này.Trong đống hỗn độn ngỗn ngang đó, Tiểu Tinh Tinh ôm chân ngồi co quắp trong một góc với ánh mắt vô hồn, nước mắt không khống chế được mà chảy xuống, bên cạnh cô bé có hai con búp bê hơi xấu xí mà họ chưa nhìn thấy bao giờ.Nhìn thấy hai người tiến đến, cô bé vô thức co rúm lại, cúi đầu không chịu đối mặt với họ.Lệ Bạc Thâm thấy con bé như thế thì rất đau lòng, hắn hối hận tiến lên muốn ôm con vào lòng trấn an.Tiểu Tinh Tinh phát hiện hắn tới gần thì bỗng ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ kháng cự, hai cánh tay chống đất, bối rối co người về phía sau.Lệ Bạc Thâm thấy thế thì dừng lại: “Con… Đừng sợ, cha biết sai rồi.”Cô bé lại vờ như không nghe thấy, cuối cùng dán cả người lên tường, nghiêng đi né tránh ánh mắt hắn, cô bé ôm đầu gối cuộn thành một cục rồi chôn đầu thật sâu vào trong đó.Họ không nhìn thấy nét mặt của cô bé, chỉ có thể nhìn thấy thân thể run run lúc cô nức nở.Lệ Bạc Thâm lập tức im lặng.Thím Trương đau lòng tiến lên: “Thiếu gia, để tôi thử xem.”Nói xong, bà cẩn thận tới gần Tiểu Tinh Tinh rồi vươn tay về hướng con bé.Lần này Tiểu Tinh Tinh không tiếp tục tránh né nữa.