Giữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ…
Chương 49: Sống phải có kế hoạch!
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… Thẩm Chiêu Chiêu: What?Đây không phải là đang bắt cô ở lại đến cuối cùng chứ?Thẩm Chiêu Chiêu đứng dậy, trực tiếp đi ra ngoài."Chiêu Chiêu, cậu đi đâu vậy?" Hạ Miêu ở phía sau hỏi.Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ muốn quay về ngủ!""Hả? Nhưng tiết học sắp bắt đầu rồi!" Hạ Miêu nhắc nhở cô.Thẩm Chiêu Chiêu: "Không phải là trực tiếp thăng cấp sao? Chẳng phải học sinh thăng cấp nên có chút đặc quyền sao?"Mệt rồi, muốn làm gì thì làm!Hạ Miêu hâm mộ nhìn cô.Điểm cao nên tùy hứng!Hai mươi người sẽ bị loại ở lần đánh giá thứ ba, mọi người càng ngày càng trở nên chăm chỉ hơn.Vì không còn lập nhóm nữa, Hạ Miêu và những người khác cũng không tiện nhờ Thịnh Trử Ý giảng bài, chỉ có thể tự mình cố gắng.Mỗi ngày mọi người đều ở trong phòng học đến khuya mới về, ngoại trừ Thẩm Chiêu Chiêu. Trong khi mọi người đều nỗ lực chăm chỉ thì cô lại nỗ lực lười biếng.Dù sao cũng không bị loại được, cô cần phải ăn và ngủ.Rất nhanh, kỳ thi đánh giá thứ ba kết thúc, Hạ Miêu cùng ba nữ sinh khác trong ký túc xá đều bị loại.Mấy cô gái thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi."Chiêu Chiêu..." Hạ Miêu nhìn cô, có chút do dự, "Ba tớ nói, sống nhất định phải có kế hoạch, không thể cứ nằm im như vậy được, hiện tại chúng ta nên cố gắng chăm chỉ."Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ có mà, tớ có mà! Tớ đã hoạch định xong, để ba nuôi tớ đến khi tớ hai mươi tuổi, sau đó để chồng nuôi tớ đến khi tớ sáu mươi tuổi, rồi để con trai nuôi tớ đến khi tớ tám mươi tuổi. Không sao cả, tớ vẫn có thể để cháu trai nuôi tớ đến khi tớ trăm tuổi."Hạ Miêu sửng sốt:...Như vậy mà được sao?Tuy nhiên, Hạ Miêu lại lo âu nhìn cô nói: “Nếu không tìm được chồng thì sao?” Cái gì?Thẩm Chiêu Chiêu giật mình nói: "Hẳn là... không có khả năng?"Hạ Miêu nắm tay cô nói: "Tớ cảm thấy cậu rất thông minh, cũng rất có thiên phú, nếu như cố gắng, không cần phải dựa vào người khác thì cậu vẫn có thể làm được. Thẩm Chiêu Chiêu, cố lên! Cậu là người duy nhất còn lại trong ký túc xá của chúng ta, cậu phải đại diện cho ký túc xá của chúng ta tham gia cuộc thi."Hạ Miêu nói xong liền ôm Thẩm Chiêu Chiêu, sau đó kéo vali cùng ba mẹ rời đi.Trong ký túc xá có tám cô gái, hiện tại chỉ còn lại Thẩm Chiêu Chiêu.Nhìn ký túc xá trống rỗng, Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy rất khó chịu.Cô cảm thấy ở một mình buồn chán nên dứt khoát đi vào lớp."Cậu sao thế?" Thấy tâm trạng cô không cao, Hứa Tư Ngôn không khỏi hỏi.Ngay cả Thịnh Trử Ý cũng ngẩng đầu lên nhìn cô.LattesTeamTrong số mười người còn lại, ngoài Thẩm Chiêu Chiêu và Thịnh Trử Ý, Hứa Tư Ngôn cũng đã vượt qua kỳ thi thứ ba.“Mọi người đều đã rời đi rồi.” Thẩm Chiêu Chiêu đi tới, ngồi xuống bên cạnh hai người. Nhìn quanh phòng học, căn phòng ban đầu đầy người, giờ chỉ còn lại vài người.Cô thực sự không hiểu tại sao lại đưa ra quy tắc loại trừ như vậy.Tại sao mọi người không thể ở cùng nhau đến cuối cùng rồi rời đi?Hứa Tư Ngôn giúp cô giải thích: "Thầy Trần làm điều này để k1ch thích tinh thần cạnh tranh của mọi người. Chỉ khi mọi người có cảm giác nguy cơ, họ mới có thể nghiêm túc nghe giảng hơn, học tập chăm chỉ hơn."Bởi vì không muốn bị loại, không muốn bị người khác vượt mặt, mọi người cũng chỉ có thể liều mạng cố gắng.Đương nhiên, Thẩm Chiêu Chiêu sẽ không có nhận thức này."Được rồi, đã ở lại rồi nên chúng ta hãy cùng nhau cố gắng nhé. Tớ hy vọng ba người chúng ta cuối cùng có thể đại diện cho thành phố tham gia cuộc thi." Hứa Tư Ngôn cười với cô, cũng động viên cho chính mình và cô.Thẩm Chiêu Chiêu: “Được thôi!” Đã ở lại đến bây giờ. Nếu cuối cùng không thể tham gia cuộc thi, chẳng phải việc cô ở lại một tháng này là uổng phí sao?Vậy phải đi thôi!Cô nhất định phải có một trong năm suất, nếu không sẽ lỗ rất to!
Thẩm Chiêu Chiêu: What?
Đây không phải là đang bắt cô ở lại đến cuối cùng chứ?
Thẩm Chiêu Chiêu đứng dậy, trực tiếp đi ra ngoài.
"Chiêu Chiêu, cậu đi đâu vậy?" Hạ Miêu ở phía sau hỏi.
Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ muốn quay về ngủ!"
"Hả? Nhưng tiết học sắp bắt đầu rồi!" Hạ Miêu nhắc nhở cô.
Thẩm Chiêu Chiêu: "Không phải là trực tiếp thăng cấp sao? Chẳng phải học sinh thăng cấp nên có chút đặc quyền sao?"
Mệt rồi, muốn làm gì thì làm!
Hạ Miêu hâm mộ nhìn cô.
Điểm cao nên tùy hứng!
Hai mươi người sẽ bị loại ở lần đánh giá thứ ba, mọi người càng ngày càng trở nên chăm chỉ hơn.
Vì không còn lập nhóm nữa, Hạ Miêu và những người khác cũng không tiện nhờ Thịnh Trử Ý giảng bài, chỉ có thể tự mình cố gắng.
Mỗi ngày mọi người đều ở trong phòng học đến khuya mới về, ngoại trừ Thẩm Chiêu Chiêu. Trong khi mọi người đều nỗ lực chăm chỉ thì cô lại nỗ lực lười biếng.
Dù sao cũng không bị loại được, cô cần phải ăn và ngủ.
Rất nhanh, kỳ thi đánh giá thứ ba kết thúc, Hạ Miêu cùng ba nữ sinh khác trong ký túc xá đều bị loại.
Mấy cô gái thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi.
"Chiêu Chiêu..." Hạ Miêu nhìn cô, có chút do dự, "Ba tớ nói, sống nhất định phải có kế hoạch, không thể cứ nằm im như vậy được, hiện tại chúng ta nên cố gắng chăm chỉ."
Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ có mà, tớ có mà! Tớ đã hoạch định xong, để ba nuôi tớ đến khi tớ hai mươi tuổi, sau đó để chồng nuôi tớ đến khi tớ sáu mươi tuổi, rồi để con trai nuôi tớ đến khi tớ tám mươi tuổi. Không sao cả, tớ vẫn có thể để cháu trai nuôi tớ đến khi tớ trăm tuổi."
Hạ Miêu sửng sốt:...
Như vậy mà được sao?
Tuy nhiên, Hạ Miêu lại lo âu nhìn cô nói: “Nếu không tìm được chồng thì sao?”
Cái gì?
Thẩm Chiêu Chiêu giật mình nói: "Hẳn là... không có khả năng?"
Hạ Miêu nắm tay cô nói: "Tớ cảm thấy cậu rất thông minh, cũng rất có thiên phú, nếu như cố gắng, không cần phải dựa vào người khác thì cậu vẫn có thể làm được. Thẩm Chiêu Chiêu, cố lên! Cậu là người duy nhất còn lại trong ký túc xá của chúng ta, cậu phải đại diện cho ký túc xá của chúng ta tham gia cuộc thi."
Hạ Miêu nói xong liền ôm Thẩm Chiêu Chiêu, sau đó kéo vali cùng ba mẹ rời đi.
Trong ký túc xá có tám cô gái, hiện tại chỉ còn lại Thẩm Chiêu Chiêu.
Nhìn ký túc xá trống rỗng, Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy rất khó chịu.
Cô cảm thấy ở một mình buồn chán nên dứt khoát đi vào lớp.
"Cậu sao thế?" Thấy tâm trạng cô không cao, Hứa Tư Ngôn không khỏi hỏi.
Ngay cả Thịnh Trử Ý cũng ngẩng đầu lên nhìn cô.
LattesTeam
Trong số mười người còn lại, ngoài Thẩm Chiêu Chiêu và Thịnh Trử Ý, Hứa Tư Ngôn cũng đã vượt qua kỳ thi thứ ba.
“Mọi người đều đã rời đi rồi.” Thẩm Chiêu Chiêu đi tới, ngồi xuống bên cạnh hai người. Nhìn quanh phòng học, căn phòng ban đầu đầy người, giờ chỉ còn lại vài người.
Cô thực sự không hiểu tại sao lại đưa ra quy tắc loại trừ như vậy.
Tại sao mọi người không thể ở cùng nhau đến cuối cùng rồi rời đi?
Hứa Tư Ngôn giúp cô giải thích: "Thầy Trần làm điều này để k1ch thích tinh thần cạnh tranh của mọi người. Chỉ khi mọi người có cảm giác nguy cơ, họ mới có thể nghiêm túc nghe giảng hơn, học tập chăm chỉ hơn."
Bởi vì không muốn bị loại, không muốn bị người khác vượt mặt, mọi người cũng chỉ có thể liều mạng cố gắng.
Đương nhiên, Thẩm Chiêu Chiêu sẽ không có nhận thức này.
"Được rồi, đã ở lại rồi nên chúng ta hãy cùng nhau cố gắng nhé. Tớ hy vọng ba người chúng ta cuối cùng có thể đại diện cho thành phố tham gia cuộc thi." Hứa Tư Ngôn cười với cô, cũng động viên cho chính mình và cô.
Thẩm Chiêu Chiêu: “Được thôi!” Đã ở lại đến bây giờ. Nếu cuối cùng không thể tham gia cuộc thi, chẳng phải việc cô ở lại một tháng này là uổng phí sao?
Vậy phải đi thôi!
Cô nhất định phải có một trong năm suất, nếu không sẽ lỗ rất to!
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… Thẩm Chiêu Chiêu: What?Đây không phải là đang bắt cô ở lại đến cuối cùng chứ?Thẩm Chiêu Chiêu đứng dậy, trực tiếp đi ra ngoài."Chiêu Chiêu, cậu đi đâu vậy?" Hạ Miêu ở phía sau hỏi.Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ muốn quay về ngủ!""Hả? Nhưng tiết học sắp bắt đầu rồi!" Hạ Miêu nhắc nhở cô.Thẩm Chiêu Chiêu: "Không phải là trực tiếp thăng cấp sao? Chẳng phải học sinh thăng cấp nên có chút đặc quyền sao?"Mệt rồi, muốn làm gì thì làm!Hạ Miêu hâm mộ nhìn cô.Điểm cao nên tùy hứng!Hai mươi người sẽ bị loại ở lần đánh giá thứ ba, mọi người càng ngày càng trở nên chăm chỉ hơn.Vì không còn lập nhóm nữa, Hạ Miêu và những người khác cũng không tiện nhờ Thịnh Trử Ý giảng bài, chỉ có thể tự mình cố gắng.Mỗi ngày mọi người đều ở trong phòng học đến khuya mới về, ngoại trừ Thẩm Chiêu Chiêu. Trong khi mọi người đều nỗ lực chăm chỉ thì cô lại nỗ lực lười biếng.Dù sao cũng không bị loại được, cô cần phải ăn và ngủ.Rất nhanh, kỳ thi đánh giá thứ ba kết thúc, Hạ Miêu cùng ba nữ sinh khác trong ký túc xá đều bị loại.Mấy cô gái thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi."Chiêu Chiêu..." Hạ Miêu nhìn cô, có chút do dự, "Ba tớ nói, sống nhất định phải có kế hoạch, không thể cứ nằm im như vậy được, hiện tại chúng ta nên cố gắng chăm chỉ."Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ có mà, tớ có mà! Tớ đã hoạch định xong, để ba nuôi tớ đến khi tớ hai mươi tuổi, sau đó để chồng nuôi tớ đến khi tớ sáu mươi tuổi, rồi để con trai nuôi tớ đến khi tớ tám mươi tuổi. Không sao cả, tớ vẫn có thể để cháu trai nuôi tớ đến khi tớ trăm tuổi."Hạ Miêu sửng sốt:...Như vậy mà được sao?Tuy nhiên, Hạ Miêu lại lo âu nhìn cô nói: “Nếu không tìm được chồng thì sao?” Cái gì?Thẩm Chiêu Chiêu giật mình nói: "Hẳn là... không có khả năng?"Hạ Miêu nắm tay cô nói: "Tớ cảm thấy cậu rất thông minh, cũng rất có thiên phú, nếu như cố gắng, không cần phải dựa vào người khác thì cậu vẫn có thể làm được. Thẩm Chiêu Chiêu, cố lên! Cậu là người duy nhất còn lại trong ký túc xá của chúng ta, cậu phải đại diện cho ký túc xá của chúng ta tham gia cuộc thi."Hạ Miêu nói xong liền ôm Thẩm Chiêu Chiêu, sau đó kéo vali cùng ba mẹ rời đi.Trong ký túc xá có tám cô gái, hiện tại chỉ còn lại Thẩm Chiêu Chiêu.Nhìn ký túc xá trống rỗng, Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy rất khó chịu.Cô cảm thấy ở một mình buồn chán nên dứt khoát đi vào lớp."Cậu sao thế?" Thấy tâm trạng cô không cao, Hứa Tư Ngôn không khỏi hỏi.Ngay cả Thịnh Trử Ý cũng ngẩng đầu lên nhìn cô.LattesTeamTrong số mười người còn lại, ngoài Thẩm Chiêu Chiêu và Thịnh Trử Ý, Hứa Tư Ngôn cũng đã vượt qua kỳ thi thứ ba.“Mọi người đều đã rời đi rồi.” Thẩm Chiêu Chiêu đi tới, ngồi xuống bên cạnh hai người. Nhìn quanh phòng học, căn phòng ban đầu đầy người, giờ chỉ còn lại vài người.Cô thực sự không hiểu tại sao lại đưa ra quy tắc loại trừ như vậy.Tại sao mọi người không thể ở cùng nhau đến cuối cùng rồi rời đi?Hứa Tư Ngôn giúp cô giải thích: "Thầy Trần làm điều này để k1ch thích tinh thần cạnh tranh của mọi người. Chỉ khi mọi người có cảm giác nguy cơ, họ mới có thể nghiêm túc nghe giảng hơn, học tập chăm chỉ hơn."Bởi vì không muốn bị loại, không muốn bị người khác vượt mặt, mọi người cũng chỉ có thể liều mạng cố gắng.Đương nhiên, Thẩm Chiêu Chiêu sẽ không có nhận thức này."Được rồi, đã ở lại rồi nên chúng ta hãy cùng nhau cố gắng nhé. Tớ hy vọng ba người chúng ta cuối cùng có thể đại diện cho thành phố tham gia cuộc thi." Hứa Tư Ngôn cười với cô, cũng động viên cho chính mình và cô.Thẩm Chiêu Chiêu: “Được thôi!” Đã ở lại đến bây giờ. Nếu cuối cùng không thể tham gia cuộc thi, chẳng phải việc cô ở lại một tháng này là uổng phí sao?Vậy phải đi thôi!Cô nhất định phải có một trong năm suất, nếu không sẽ lỗ rất to!