Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 133: Sao lại thế này?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Cậu Tần, sao cậu lại tới đây?”Lúc này, cậu thanh niên nhỏ tuổi kia cũng cười tủm tỉm chào hỏi.“ỒI Chương Khâu, thằng nhóc này lại tới trường tôi tán gái à?”Tân Phong ra vẻ kinh ngạc, bước đến nhẹ nhàng đấm cậu thanh niên kia một cái.Chương Khâu hồn nhiên không thèm để ý, ngược lại lấy ra một điếu thuốc đưa sang, vẻ mặt lấy lòng nói:“Cậu Tần, không phải vì muốn dựa vào uy danh của cậu sao! Không có cậu làm chỗ dựa, sao tôi dám tới nơi này tán gái?”“Đừng nói vậy! Cậu tán gái không liên quan gì với tôi!”'Tân Phong vừa nói, vừa thuận tay nhận lấy điếu thuốc kia.Chương Khâu lập tức lấy bật lửa ra, cung kính châm lửa giúp anh ta. Tân Phong thở ra một ngụm khói thuốc, hỏi:“Sao lại thế này? Có phải cậu lại bắt nạt đàn em của tôi không? Xem hai đứa nó khóc thương chưa kìal”Chương Khâu nghe vậy lập tức kể lại một lượt chuyện đã sảy ra.Tân Phong nghe xong nở nụ cười khinh thường.“Hừ... Tôi còn tưởng rằng có chuyện gì nữa! Không phải chỉ là một chiếc xe thể thao rách nát sao? Cậu có cần như vậy không?”“Với cậu Tân mà nói, chiếc xe thể thao Ferrari kia không đáng để nhắc tới, nhưng với tôi mà nói đó là món đồ rất quý giá!”Chương Khâu vừa nịnh nọt, vừa cười nói. 'Trông thấy cảnh tượng này. Lâm Vân Dao đã mơ hồ nhận ra điều gì đó.Hôm qua khi đến trường làm thủ tục nhập học, Tân Phong này đã bén mảng tới đây quấy rầy mình, nhưng bị anh trai đánh chạy rồi.Trước khi đi, anh ta còn buông lời hung ác, nói sẽ không bỏ qua dễ dàng như: vậy!Hiện tại Tân Phong xuất hiện ở thời điểm này, không thể không khiến người ta nghĩ nhiều!Đúng lúc ấy, Trần Lộ cười nói:“Cậu Tần, tôi biết cậu là người có bản lĩnh! Hay là cậu giúp hai em học sinh này của tôi một chút đi? Cậu chỉ cần nói một câu là xong chuyện thôi mài!"“Với tôi mà nói, tuy rằng phiền toái nhỏ kiểu này không đáng để nhắc tới, nhưng tôi đâu phải thánh mẫu, dựa vào đâu phải giúp bọn họ?”'Tân Phong vừa hút thuốc, vừa dùng ánh mắt trêu tức nhìn lướt qua Lâm Vân DaoTrần Lộ thấy vậy, bèn kéo Lâm Vân Dao sang bên cạnh, nghiêm khắc uy *****:Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

“Cậu Tần, sao cậu lại tới đây?”

Lúc này, cậu thanh niên nhỏ tuổi kia cũng cười tủm tỉm chào hỏi.

“ỒI Chương Khâu, thằng nhóc này lại tới trường tôi tán gái à?”

Tân Phong ra vẻ kinh ngạc, bước đến nhẹ nhàng đấm cậu thanh niên kia một cái.

Chương Khâu hồn nhiên không thèm để ý, ngược lại lấy ra một điếu thuốc đưa sang, vẻ mặt lấy lòng nói:

“Cậu Tần, không phải vì muốn dựa vào uy danh của cậu sao! Không có cậu làm chỗ dựa, sao tôi dám tới nơi này tán gái?”

“Đừng nói vậy! Cậu tán gái không liên quan gì với tôi!”

'Tân Phong vừa nói, vừa thuận tay nhận lấy điếu thuốc kia.

Chương Khâu lập tức lấy bật lửa ra, cung kính châm lửa giúp anh ta. Tân Phong thở ra một ngụm khói thuốc, hỏi:

“Sao lại thế này? Có phải cậu lại bắt nạt đàn em của tôi không? Xem hai đứa nó khóc thương chưa kìal”

Chương Khâu nghe vậy lập tức kể lại một lượt chuyện đã sảy ra.

Tân Phong nghe xong nở nụ cười khinh thường.

“Hừ... Tôi còn tưởng rằng có chuyện gì nữa! Không phải chỉ là một chiếc xe thể thao rách nát sao? Cậu có cần như vậy không?”

“Với cậu Tân mà nói, chiếc xe thể thao Ferrari kia không đáng để nhắc tới, nhưng với tôi mà nói đó là món đồ rất quý giá!”

Chương Khâu vừa nịnh nọt, vừa cười nói. 'Trông thấy cảnh tượng này. Lâm Vân Dao đã mơ hồ nhận ra điều gì đó.

Hôm qua khi đến trường làm thủ tục nhập học, Tân Phong này đã bén mảng tới đây quấy rầy mình, nhưng bị anh trai đánh chạy rồi.

Trước khi đi, anh ta còn buông lời hung ác, nói sẽ không bỏ qua dễ dàng như: vậy!

Hiện tại Tân Phong xuất hiện ở thời điểm này, không thể không khiến người ta nghĩ nhiều!

Đúng lúc ấy, Trần Lộ cười nói:

“Cậu Tần, tôi biết cậu là người có bản lĩnh! Hay là cậu giúp hai em học sinh này của tôi một chút đi? Cậu chỉ cần nói một câu là xong chuyện thôi mài!"

“Với tôi mà nói, tuy rằng phiền toái nhỏ kiểu này không đáng để nhắc tới, nhưng tôi đâu phải thánh mẫu, dựa vào đâu phải giúp bọn họ?”

'Tân Phong vừa hút thuốc, vừa dùng ánh mắt trêu tức nhìn lướt qua Lâm Vân Dao

Trần Lộ thấy vậy, bèn kéo Lâm Vân Dao sang bên cạnh, nghiêm khắc uy *****:

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Cậu Tần, sao cậu lại tới đây?”Lúc này, cậu thanh niên nhỏ tuổi kia cũng cười tủm tỉm chào hỏi.“ỒI Chương Khâu, thằng nhóc này lại tới trường tôi tán gái à?”Tân Phong ra vẻ kinh ngạc, bước đến nhẹ nhàng đấm cậu thanh niên kia một cái.Chương Khâu hồn nhiên không thèm để ý, ngược lại lấy ra một điếu thuốc đưa sang, vẻ mặt lấy lòng nói:“Cậu Tần, không phải vì muốn dựa vào uy danh của cậu sao! Không có cậu làm chỗ dựa, sao tôi dám tới nơi này tán gái?”“Đừng nói vậy! Cậu tán gái không liên quan gì với tôi!”'Tân Phong vừa nói, vừa thuận tay nhận lấy điếu thuốc kia.Chương Khâu lập tức lấy bật lửa ra, cung kính châm lửa giúp anh ta. Tân Phong thở ra một ngụm khói thuốc, hỏi:“Sao lại thế này? Có phải cậu lại bắt nạt đàn em của tôi không? Xem hai đứa nó khóc thương chưa kìal”Chương Khâu nghe vậy lập tức kể lại một lượt chuyện đã sảy ra.Tân Phong nghe xong nở nụ cười khinh thường.“Hừ... Tôi còn tưởng rằng có chuyện gì nữa! Không phải chỉ là một chiếc xe thể thao rách nát sao? Cậu có cần như vậy không?”“Với cậu Tân mà nói, chiếc xe thể thao Ferrari kia không đáng để nhắc tới, nhưng với tôi mà nói đó là món đồ rất quý giá!”Chương Khâu vừa nịnh nọt, vừa cười nói. 'Trông thấy cảnh tượng này. Lâm Vân Dao đã mơ hồ nhận ra điều gì đó.Hôm qua khi đến trường làm thủ tục nhập học, Tân Phong này đã bén mảng tới đây quấy rầy mình, nhưng bị anh trai đánh chạy rồi.Trước khi đi, anh ta còn buông lời hung ác, nói sẽ không bỏ qua dễ dàng như: vậy!Hiện tại Tân Phong xuất hiện ở thời điểm này, không thể không khiến người ta nghĩ nhiều!Đúng lúc ấy, Trần Lộ cười nói:“Cậu Tần, tôi biết cậu là người có bản lĩnh! Hay là cậu giúp hai em học sinh này của tôi một chút đi? Cậu chỉ cần nói một câu là xong chuyện thôi mài!"“Với tôi mà nói, tuy rằng phiền toái nhỏ kiểu này không đáng để nhắc tới, nhưng tôi đâu phải thánh mẫu, dựa vào đâu phải giúp bọn họ?”'Tân Phong vừa hút thuốc, vừa dùng ánh mắt trêu tức nhìn lướt qua Lâm Vân DaoTrần Lộ thấy vậy, bèn kéo Lâm Vân Dao sang bên cạnh, nghiêm khắc uy *****:Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 133: Sao lại thế này?