Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 152: Tôi không muốn chết!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lúc này đây Vương Xung lại có thêm hiểu biết mới về thực lực của Lâm Phong, quả đúng là đáng sợ đến tận xương tủy.“Cậu em Lâm, chúng tôi...""Không cần nói với tôi, nói với Tiểu Khả đi! Nếu con bé tha thứ cho các người thì tôi sao cũng được! Còn nếu con bé không tha thứ, vậy thì tên Chương Khâu này đi với Tân Phong luôn đi!""Hai người cùng đi thì có thể chăm sóc lẫn nhau!"Lâm Phong từ tốn nói."Không... Tôi không muốn chết!"Giọng nói của Chương Khâu run rẩy, chỉ cảm thấy chân như mềm nhữn ra.Có Tân Phong làm ví dụ ngay trước mắt, cậu ta không hề nghỉ ngờ tính chân thực trong lời nói của Lâm Phong chút nào!Chương Khâu vội vàng chạy đến trước mặt Lý Tiểu Khả, quỳ gối xuống.Vừa tát mình một phát, vừa đau khổ cầu khẩn:"Người đẹp, tôi sai rồi! Cô tha cho tôi đi! Lúc nấy tôi đánh cô, bây giờ tôi sẽ trả lại cho cô gấp mười gấp trăm lần! Chỉ cần cô tha cho tôi, cô bảo tôi ăn cứt tôi cũng ăn!"Có thể thấy, cậu ta tự đánh mình rất mạnh!Chỉ vài cái tát đã khiến gương mặt vốn đã sưng đỏ của mình thành ra máu thịt be bét.Dù sao Lý Tiểu Khả cũng chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi.Nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy có hơi không đành lòng, cô ấy vội vàng nói:"Được rồi! Anh đừng đánh nữa! Chuyện này coi như xong đi, sau này đừng đến trường chúng tôi bắt nạt con gái nữa."Chương Khâu nghe vậy, mặc dù trên mặt rất đau nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm vô cùng, cậu ta kích động nịnh hót:"Bồ Tát sống! Người đẹp, cô của đúng là Bồ Tát sống mà! Sau này có việc gì cần đến Tiểu Chương tôi thì cứ việc nói!"Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Lúc này đây Vương Xung lại có thêm hiểu biết mới về thực lực của Lâm Phong, quả đúng là đáng sợ đến tận xương tủy.

“Cậu em Lâm, chúng tôi..."

"Không cần nói với tôi, nói với Tiểu Khả đi! Nếu con bé tha thứ cho các người thì tôi sao cũng được! Còn nếu con bé không tha thứ, vậy thì tên Chương Khâu này đi với Tân Phong luôn đi!"

"Hai người cùng đi thì có thể chăm sóc lẫn nhau!"

Lâm Phong từ tốn nói.

"Không... Tôi không muốn chết!"

Giọng nói của Chương Khâu run rẩy, chỉ cảm thấy chân như mềm nhữn ra.

Có Tân Phong làm ví dụ ngay trước mắt, cậu ta không hề nghỉ ngờ tính chân thực trong lời nói của Lâm Phong chút nào!

Chương Khâu vội vàng chạy đến trước mặt Lý Tiểu Khả, quỳ gối xuống.

Vừa tát mình một phát, vừa đau khổ cầu khẩn:

"Người đẹp, tôi sai rồi! Cô tha cho tôi đi! Lúc nấy tôi đánh cô, bây giờ tôi sẽ trả lại cho cô gấp mười gấp trăm lần! Chỉ cần cô tha cho tôi, cô bảo tôi ăn cứt tôi cũng ăn!"

Có thể thấy, cậu ta tự đánh mình rất mạnh!

Chỉ vài cái tát đã khiến gương mặt vốn đã sưng đỏ của mình thành ra máu thịt be bét.

Dù sao Lý Tiểu Khả cũng chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi.

Nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy có hơi không đành lòng, cô ấy vội vàng nói:

"Được rồi! Anh đừng đánh nữa! Chuyện này coi như xong đi, sau này đừng đến trường chúng tôi bắt nạt con gái nữa."

Chương Khâu nghe vậy, mặc dù trên mặt rất đau nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm vô cùng, cậu ta kích động nịnh hót:

"Bồ Tát sống! Người đẹp, cô của đúng là Bồ Tát sống mà! Sau này có việc gì cần đến Tiểu Chương tôi thì cứ việc nói!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lúc này đây Vương Xung lại có thêm hiểu biết mới về thực lực của Lâm Phong, quả đúng là đáng sợ đến tận xương tủy.“Cậu em Lâm, chúng tôi...""Không cần nói với tôi, nói với Tiểu Khả đi! Nếu con bé tha thứ cho các người thì tôi sao cũng được! Còn nếu con bé không tha thứ, vậy thì tên Chương Khâu này đi với Tân Phong luôn đi!""Hai người cùng đi thì có thể chăm sóc lẫn nhau!"Lâm Phong từ tốn nói."Không... Tôi không muốn chết!"Giọng nói của Chương Khâu run rẩy, chỉ cảm thấy chân như mềm nhữn ra.Có Tân Phong làm ví dụ ngay trước mắt, cậu ta không hề nghỉ ngờ tính chân thực trong lời nói của Lâm Phong chút nào!Chương Khâu vội vàng chạy đến trước mặt Lý Tiểu Khả, quỳ gối xuống.Vừa tát mình một phát, vừa đau khổ cầu khẩn:"Người đẹp, tôi sai rồi! Cô tha cho tôi đi! Lúc nấy tôi đánh cô, bây giờ tôi sẽ trả lại cho cô gấp mười gấp trăm lần! Chỉ cần cô tha cho tôi, cô bảo tôi ăn cứt tôi cũng ăn!"Có thể thấy, cậu ta tự đánh mình rất mạnh!Chỉ vài cái tát đã khiến gương mặt vốn đã sưng đỏ của mình thành ra máu thịt be bét.Dù sao Lý Tiểu Khả cũng chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi.Nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy có hơi không đành lòng, cô ấy vội vàng nói:"Được rồi! Anh đừng đánh nữa! Chuyện này coi như xong đi, sau này đừng đến trường chúng tôi bắt nạt con gái nữa."Chương Khâu nghe vậy, mặc dù trên mặt rất đau nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm vô cùng, cậu ta kích động nịnh hót:"Bồ Tát sống! Người đẹp, cô của đúng là Bồ Tát sống mà! Sau này có việc gì cần đến Tiểu Chương tôi thì cứ việc nói!"Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 152: Tôi không muốn chết!