Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 155: Đi rồi?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong thấy vậy thì nhíu mày.Người đàn ông trung niên này là ba của Tiểu Khả sao?Thì ra là một võ giả sơ kỳ Địa Cảnh!"Ba cũng buồn cười thật đấy, người ta đã đi rồi ba mới chạy tới!"Lý Tiểu Khả không nhịn được mà chế nhạo một câu.Lúc nãy đúng là cô ấy cũng có thông báo cho người ba vô trách nhiệm này của mình, nhưng mà không ngờ rằng ba lại đến chậm như thế, điều này khiến lòng cô ấy càng căm tức hơn!"Đi rồi?"Vẻ mặt Lý Như Hải hơi giật mình.Thật ra ông ta đã chạy đến đây bằng tốc độ nhanh nhất rồi, nhưng mà nhà họ Lý ở tít bên phía tây thành phố, cách nơi này một quãng đường 50km, hơnnữa trên đường còn kẹt xe, cho nên mới tới muộn!"Đúng đó! May mà có ông chú cứu con! Chờ đến khi ba tới thì có khi con đã bị người ta đánh chết rồi!"Lý Tiểu Khả lạnh lùng đáp.Lâm Phong nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc.Sao Tiểu Khả lại tỏ ra lạnh lùng với ba mình như thế chứ?"Là cậu đã cứu con gái tôi sao?"Lý Như Hải nhìn về phía Lâm Phong rồi hỏi.Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu, không thể phủ nhận!Lý Như Hải nghe vậy thì liền nháy mắt với cấp dưới đang đứng phía sau. Cấp dưới lập tức lấy một tấm thẻ ngân hàng ở trong túi ra."Cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi, trong tấm thẻ này có năm trăm vạn, coi như là cảm ơn công lao của cậu!"Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Lâm Phong thấy vậy thì nhíu mày.

Người đàn ông trung niên này là ba của Tiểu Khả sao?

Thì ra là một võ giả sơ kỳ Địa Cảnh!

"Ba cũng buồn cười thật đấy, người ta đã đi rồi ba mới chạy tới!"

Lý Tiểu Khả không nhịn được mà chế nhạo một câu.

Lúc nãy đúng là cô ấy cũng có thông báo cho người ba vô trách nhiệm này của mình, nhưng mà không ngờ rằng ba lại đến chậm như thế, điều này khiến lòng cô ấy càng căm tức hơn!

"Đi rồi?"

Vẻ mặt Lý Như Hải hơi giật mình.

Thật ra ông ta đã chạy đến đây bằng tốc độ nhanh nhất rồi, nhưng mà nhà họ Lý ở tít bên phía tây thành phố, cách nơi này một quãng đường 50km, hơn

nữa trên đường còn kẹt xe, cho nên mới tới muộn!

"Đúng đó! May mà có ông chú cứu con! Chờ đến khi ba tới thì có khi con đã bị người ta đánh chết rồi!"

Lý Tiểu Khả lạnh lùng đáp.

Lâm Phong nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc.

Sao Tiểu Khả lại tỏ ra lạnh lùng với ba mình như thế chứ?

"Là cậu đã cứu con gái tôi sao?"

Lý Như Hải nhìn về phía Lâm Phong rồi hỏi.

Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu, không thể phủ nhận!

Lý Như Hải nghe vậy thì liền nháy mắt với cấp dưới đang đứng phía sau. Cấp dưới lập tức lấy một tấm thẻ ngân hàng ở trong túi ra.

"Cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi, trong tấm thẻ này có năm trăm vạn, coi như là cảm ơn công lao của cậu!"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong thấy vậy thì nhíu mày.Người đàn ông trung niên này là ba của Tiểu Khả sao?Thì ra là một võ giả sơ kỳ Địa Cảnh!"Ba cũng buồn cười thật đấy, người ta đã đi rồi ba mới chạy tới!"Lý Tiểu Khả không nhịn được mà chế nhạo một câu.Lúc nãy đúng là cô ấy cũng có thông báo cho người ba vô trách nhiệm này của mình, nhưng mà không ngờ rằng ba lại đến chậm như thế, điều này khiến lòng cô ấy càng căm tức hơn!"Đi rồi?"Vẻ mặt Lý Như Hải hơi giật mình.Thật ra ông ta đã chạy đến đây bằng tốc độ nhanh nhất rồi, nhưng mà nhà họ Lý ở tít bên phía tây thành phố, cách nơi này một quãng đường 50km, hơnnữa trên đường còn kẹt xe, cho nên mới tới muộn!"Đúng đó! May mà có ông chú cứu con! Chờ đến khi ba tới thì có khi con đã bị người ta đánh chết rồi!"Lý Tiểu Khả lạnh lùng đáp.Lâm Phong nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc.Sao Tiểu Khả lại tỏ ra lạnh lùng với ba mình như thế chứ?"Là cậu đã cứu con gái tôi sao?"Lý Như Hải nhìn về phía Lâm Phong rồi hỏi.Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu, không thể phủ nhận!Lý Như Hải nghe vậy thì liền nháy mắt với cấp dưới đang đứng phía sau. Cấp dưới lập tức lấy một tấm thẻ ngân hàng ở trong túi ra."Cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi, trong tấm thẻ này có năm trăm vạn, coi như là cảm ơn công lao của cậu!"Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 155: Đi rồi?