Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 158: Chờ tới khi đại ca qua ải!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Ngoài ra, Trần Thiên Hủ, con trai trưởng nhà họ Trần ở Vân Xuyên đã tới thành phố Kim Lăng dưới sự sắp xếp của nhà họ Giang rồi, bây giờ đang ở khách sạn Kim Lăng, chuyện này cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì cho cam!""Tóm lại, khoảng thời gian này là lúc rất rối loạn, nhà họ Giang đang nhăm nhe chúng ta, quyết tâm tiêu diệt nhà họ Tần chúng ta, chúng ta nhất định phải kiên định!""Chờ tới khi đại ca qua ải! Đó chính là lúc nhà họ Tân chúng ta nở mày nở mặt!""Đến khi đó, mọi nỗi tủi nhục chúng ta từng phải chịu! Đều phải trả lại cho bọn chúng gấp bội!"Cùng lúc này. Nội bộ liên minh võ đạo thành phố Kim Lăng.Một người đàn ông trung niên mặc áo đen chắp hai tay sau lưng, đứng trước cửa gỗ, nhìn về dòng xe cộ tấp nập ở đằng xa.Người này chính là võ giả Thiên Cảnh duy nhất được biết đến hiện tại ở thành phố Kim Lăng, Vương Nhạc Hiên.Mà ở phía sau ông ta chính là hai vị cường giả võ đạo! Một người là phó minh chủ Dương Đỉnh Thiên, trung kỳ Địa Cảnh.Gòn một người khác là Viên Thiên Cương, đỉnh phong Huyền Cảnh, là thành viên cốt lõi."Ý của các người là, tên cường giả Thiên Cảnh đột nhiên xuất hiện kia không những can thiệp vào chuyện Huyết Thủ Nhân Đồ, mà còn đi khắp nơi giết hại người vô tội bừa bãi?"Vương Nhạc Hiên quay đầu lại từ tốn nói."Đúng vậy! Tên này thật sự vô cùng hống hách, xem mạng người như cỏ rác, không xem bất cứ ai ra gì cải"Viên Thiên Cương cung kính đáp.Người chết là cháu họ của gã, đương nhiên gã phải ra sức bôi nhọ Lâm Phong!"Minh chủ, tên này làm rung chuyển thành phố Kim Lăng quá chừng, đến cả tam đại gia tộc mà tên đó cũng không coi ra gì, với lại theo như tin tức ngầm thì có vẻ như đến cả Tam Khẩu Đường cũng bị tên này doạ cho một phen."Dương Đỉnh Thiên nói xong thì lắc đầu:"Lai lịch tên này không rõ, cứ như bỗng dưng xuất hiện vậy! Không có gốc rễ, tên đó hành động hung hãn như thế cũng chẳng phải chuyện tốt với thành phố Kim Lăng!"giờ tam đại gia tộc thành phố Kim Lăng đang chia ra mà trị, tứ đại bang phái phụ trách quản lý an ninh trật tự, một khi sự cân bằng này bị phá vỡ thì mọi thứ sẽ rối loạn!"'Vương Nhạc Hiên nghe vậy thì tỏ ra trầm tư.Suốt hồi lâu sau ông ta mới hỏi:"Các người không đi điều tra thân phận của tên đó sao?" "Có điều tra! Nhưng toàn là tư liệu trống!"“Tên này tên là Lâm Phong, nhà ở thôn Lâm Gia ở ngoại thành, từ nhỏ lớn lên ở thành phố Kim Lăng, mười năm trước tốt nghiệp đại học Kim Lăng!"Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Ngoài ra, Trần Thiên Hủ, con trai trưởng nhà họ Trần ở Vân Xuyên đã tới thành phố Kim Lăng dưới sự sắp xếp của nhà họ Giang rồi, bây giờ đang ở khách sạn Kim Lăng, chuyện này cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì cho cam!"
"Tóm lại, khoảng thời gian này là lúc rất rối loạn, nhà họ Giang đang nhăm nhe chúng ta, quyết tâm tiêu diệt nhà họ Tần chúng ta, chúng ta nhất định phải kiên định!"
"Chờ tới khi đại ca qua ải! Đó chính là lúc nhà họ Tân chúng ta nở mày nở mặt!"
"Đến khi đó, mọi nỗi tủi nhục chúng ta từng phải chịu! Đều phải trả lại cho bọn chúng gấp bội!"
Cùng lúc này. Nội bộ liên minh võ đạo thành phố Kim Lăng.
Một người đàn ông trung niên mặc áo đen chắp hai tay sau lưng, đứng trước cửa gỗ, nhìn về dòng xe cộ tấp nập ở đằng xa.
Người này chính là võ giả Thiên Cảnh duy nhất được biết đến hiện tại ở thành phố Kim Lăng, Vương Nhạc Hiên.
Mà ở phía sau ông ta chính là hai vị cường giả võ đạo! Một người là phó minh chủ Dương Đỉnh Thiên, trung kỳ Địa Cảnh.
Gòn một người khác là Viên Thiên Cương, đỉnh phong Huyền Cảnh, là thành viên cốt lõi.
"Ý của các người là, tên cường giả Thiên Cảnh đột nhiên xuất hiện kia không những can thiệp vào chuyện Huyết Thủ Nhân Đồ, mà còn đi khắp nơi giết hại người vô tội bừa bãi?"
Vương Nhạc Hiên quay đầu lại từ tốn nói.
"Đúng vậy! Tên này thật sự vô cùng hống hách, xem mạng người như cỏ rác, không xem bất cứ ai ra gì cải"
Viên Thiên Cương cung kính đáp.
Người chết là cháu họ của gã, đương nhiên gã phải ra sức bôi nhọ Lâm Phong!
"Minh chủ, tên này làm rung chuyển thành phố Kim Lăng quá chừng, đến cả tam đại gia tộc mà tên đó cũng không coi ra gì, với lại theo như tin tức ngầm thì có vẻ như đến cả Tam Khẩu Đường cũng bị tên này doạ cho một phen."
Dương Đỉnh Thiên nói xong thì lắc đầu:
"Lai lịch tên này không rõ, cứ như bỗng dưng xuất hiện vậy! Không có gốc rễ, tên đó hành động hung hãn như thế cũng chẳng phải chuyện tốt với thành phố Kim Lăng!"
giờ tam đại gia tộc thành phố Kim Lăng đang chia ra mà trị, tứ đại bang phái phụ trách quản lý an ninh trật tự, một khi sự cân bằng này bị phá vỡ thì mọi thứ sẽ rối loạn!"
'Vương Nhạc Hiên nghe vậy thì tỏ ra trầm tư.
Suốt hồi lâu sau ông ta mới hỏi:
"Các người không đi điều tra thân phận của tên đó sao?" "Có điều tra! Nhưng toàn là tư liệu trống!"
“Tên này tên là Lâm Phong, nhà ở thôn Lâm Gia ở ngoại thành, từ nhỏ lớn lên ở thành phố Kim Lăng, mười năm trước tốt nghiệp đại học Kim Lăng!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Ngoài ra, Trần Thiên Hủ, con trai trưởng nhà họ Trần ở Vân Xuyên đã tới thành phố Kim Lăng dưới sự sắp xếp của nhà họ Giang rồi, bây giờ đang ở khách sạn Kim Lăng, chuyện này cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì cho cam!""Tóm lại, khoảng thời gian này là lúc rất rối loạn, nhà họ Giang đang nhăm nhe chúng ta, quyết tâm tiêu diệt nhà họ Tần chúng ta, chúng ta nhất định phải kiên định!""Chờ tới khi đại ca qua ải! Đó chính là lúc nhà họ Tân chúng ta nở mày nở mặt!""Đến khi đó, mọi nỗi tủi nhục chúng ta từng phải chịu! Đều phải trả lại cho bọn chúng gấp bội!"Cùng lúc này. Nội bộ liên minh võ đạo thành phố Kim Lăng.Một người đàn ông trung niên mặc áo đen chắp hai tay sau lưng, đứng trước cửa gỗ, nhìn về dòng xe cộ tấp nập ở đằng xa.Người này chính là võ giả Thiên Cảnh duy nhất được biết đến hiện tại ở thành phố Kim Lăng, Vương Nhạc Hiên.Mà ở phía sau ông ta chính là hai vị cường giả võ đạo! Một người là phó minh chủ Dương Đỉnh Thiên, trung kỳ Địa Cảnh.Gòn một người khác là Viên Thiên Cương, đỉnh phong Huyền Cảnh, là thành viên cốt lõi."Ý của các người là, tên cường giả Thiên Cảnh đột nhiên xuất hiện kia không những can thiệp vào chuyện Huyết Thủ Nhân Đồ, mà còn đi khắp nơi giết hại người vô tội bừa bãi?"Vương Nhạc Hiên quay đầu lại từ tốn nói."Đúng vậy! Tên này thật sự vô cùng hống hách, xem mạng người như cỏ rác, không xem bất cứ ai ra gì cải"Viên Thiên Cương cung kính đáp.Người chết là cháu họ của gã, đương nhiên gã phải ra sức bôi nhọ Lâm Phong!"Minh chủ, tên này làm rung chuyển thành phố Kim Lăng quá chừng, đến cả tam đại gia tộc mà tên đó cũng không coi ra gì, với lại theo như tin tức ngầm thì có vẻ như đến cả Tam Khẩu Đường cũng bị tên này doạ cho một phen."Dương Đỉnh Thiên nói xong thì lắc đầu:"Lai lịch tên này không rõ, cứ như bỗng dưng xuất hiện vậy! Không có gốc rễ, tên đó hành động hung hãn như thế cũng chẳng phải chuyện tốt với thành phố Kim Lăng!"giờ tam đại gia tộc thành phố Kim Lăng đang chia ra mà trị, tứ đại bang phái phụ trách quản lý an ninh trật tự, một khi sự cân bằng này bị phá vỡ thì mọi thứ sẽ rối loạn!"'Vương Nhạc Hiên nghe vậy thì tỏ ra trầm tư.Suốt hồi lâu sau ông ta mới hỏi:"Các người không đi điều tra thân phận của tên đó sao?" "Có điều tra! Nhưng toàn là tư liệu trống!"“Tên này tên là Lâm Phong, nhà ở thôn Lâm Gia ở ngoại thành, từ nhỏ lớn lên ở thành phố Kim Lăng, mười năm trước tốt nghiệp đại học Kim Lăng!"Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!