Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 164: Để tôi xem qua vết thương xem
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Để tôi xem qua vết thương xem."Lâm Phong nói."Cậu Lâm, cậu còn biết y thuật hả?” Đàm Thiên Hồng hơi khiếp sợ! "Biết sơ sơ một chút!"Lâm Phong ngồi xổm xuống, đưa tay lên đặt ở phần thắt lưng của Thái Văn, chớp mắt đã biết tình hình vết thương.Cột sống đã gấy, đồng thời lục phủ ngũ tạng cũng đã bị dịch chuyển!Có thể nói, chín mươi chín phần trăm các bác sĩ đối mặt với tình huống này. thì đều sẽ bất lực!Nhưng đối với Lâm Phong mà nói thì lại đơn giản. "“Coi như là anh may mắn, đúng lúc tôi mới mua một bộ ngân châm!" "Chịu đựng một chút, tôi sẽ giúp anh nắn thẳng xương!"Lâm Phong lấy ngân châm ra, cũng không chờ Thái Văn đáp lời mà ghim thẳng châm xuống."Hít~" Thái Văn lập tức đau đến toát mồ hôi lạnh.Chỉ cảm thấy như có vài tỷ con kiến đang gậm nhấn kinh mạch và mạch máu của mình.Nhìn thấy cảnh tượng này, rất nhiều võ giả xung quanh đều để lộ ra vẻ mặt tò mò.Thanh niên mặc áo trắng này là ai? Lạ mặt quái"Làm màu! Một cước kia của tôi chắc chắn đã đá nát xương hông của anh †a, cho dù là Hoa Đà tái thế ở đây cũng vô dụng!"Khuôn mặt của Thành Côn đầy vẻ khinh thường.Đúng lúc này, cách đó không xa có một chiếc Mercedes-Benz GLS450 đang phi nhanh đến.Sau khi xe dừng lại, cửa xe cạnh ghế lái được mở ra đầu tiên, Giang Quân Lâm bước từ bên kia xe xuống rồi cười nói với người phía sau xe:"Y Nặc, em yên tâm! Thầy thuốc Dược Vân khả năng sẽ nắm rõ tình hình bệnh tình của Tiểu Luyến, chỉ cần một vài loại thuốc là có thể chữa khỏi bệnh được!"Lúc này trong hội đấu giá đang có một gốc cây Tuyết Liên băng sơn, đúng lúc lại là thuốc dẫn. Bất kể là chi bao nhiêu tiền thì anh cũng sẽ giúp em lấy được nói""Giang Quân Lâm, cảm ơn anh!"Sau đó Trần Y Nặc bước xuống xe, khẽ gật đầu.Nhưng tròn đầu cô cũng không khỏi hiện ra bóng hình của Lâm Phong.Trước đó cô đã từng nói chỉ cần Lâm Phong có thể chữa trị được bệnh của con gái thì sẽ tha thứ cho Lâm Phong, cho anh một cơ hội!Nhưng xem ra bây giờ đã không thể rồi!Bởi vì không lâu trước đó thần y Dược Vân của Dược Vương Cốc đã tới thành phố Kim Lắng.Sau khi chẩn bệnh cho Tiểu Luyến Luyến một lúc thì đã lập tức nói ra nguyên nhân bệnh của con bé, cũng đã cho ra một giải pháp!Lúc này đây, cô đi theo Giang Quân Lâm đến cuộc đấu giá.Thì ra là vì trong cuộc đấu giá này có một loại thuốc dẫn mà Dược Vân đã viết trong phương thuốc!Cô đã từng đồng ý rằng, chỉ cần Giang Quân Lâm có thể cứu được con gái của cô thì cô sẽ gả cho đối phương!Nhưng không ngờ khi thật sự đến bước này thì trong lòng cô lại hơi kháng cựtBạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Để tôi xem qua vết thương xem."
Lâm Phong nói.
"Cậu Lâm, cậu còn biết y thuật hả?” Đàm Thiên Hồng hơi khiếp sợ! "Biết sơ sơ một chút!"
Lâm Phong ngồi xổm xuống, đưa tay lên đặt ở phần thắt lưng của Thái Văn, chớp mắt đã biết tình hình vết thương.
Cột sống đã gấy, đồng thời lục phủ ngũ tạng cũng đã bị dịch chuyển!
Có thể nói, chín mươi chín phần trăm các bác sĩ đối mặt với tình huống này. thì đều sẽ bất lực!
Nhưng đối với Lâm Phong mà nói thì lại đơn giản. "“Coi như là anh may mắn, đúng lúc tôi mới mua một bộ ngân châm!" "Chịu đựng một chút, tôi sẽ giúp anh nắn thẳng xương!"
Lâm Phong lấy ngân châm ra, cũng không chờ Thái Văn đáp lời mà ghim thẳng châm xuống.
"Hít~" Thái Văn lập tức đau đến toát mồ hôi lạnh.
Chỉ cảm thấy như có vài tỷ con kiến đang gậm nhấn kinh mạch và mạch máu của mình.
Nhìn thấy cảnh tượng này, rất nhiều võ giả xung quanh đều để lộ ra vẻ mặt tò mò.
Thanh niên mặc áo trắng này là ai? Lạ mặt quái
"Làm màu! Một cước kia của tôi chắc chắn đã đá nát xương hông của anh †a, cho dù là Hoa Đà tái thế ở đây cũng vô dụng!"
Khuôn mặt của Thành Côn đầy vẻ khinh thường.
Đúng lúc này, cách đó không xa có một chiếc Mercedes-Benz GLS450 đang phi nhanh đến.
Sau khi xe dừng lại, cửa xe cạnh ghế lái được mở ra đầu tiên, Giang Quân Lâm bước từ bên kia xe xuống rồi cười nói với người phía sau xe:
"Y Nặc, em yên tâm! Thầy thuốc Dược Vân khả năng sẽ nắm rõ tình hình bệnh tình của Tiểu Luyến, chỉ cần một vài loại thuốc là có thể chữa khỏi bệnh được!"
Lúc này trong hội đấu giá đang có một gốc cây Tuyết Liên băng sơn, đúng lúc lại là thuốc dẫn. Bất kể là chi bao nhiêu tiền thì anh cũng sẽ giúp em lấy được nói"
"Giang Quân Lâm, cảm ơn anh!"
Sau đó Trần Y Nặc bước xuống xe, khẽ gật đầu.
Nhưng tròn đầu cô cũng không khỏi hiện ra bóng hình của Lâm Phong.
Trước đó cô đã từng nói chỉ cần Lâm Phong có thể chữa trị được bệnh của con gái thì sẽ tha thứ cho Lâm Phong, cho anh một cơ hội!
Nhưng xem ra bây giờ đã không thể rồi!
Bởi vì không lâu trước đó thần y Dược Vân của Dược Vương Cốc đã tới thành phố Kim Lắng.
Sau khi chẩn bệnh cho Tiểu Luyến Luyến một lúc thì đã lập tức nói ra nguyên nhân bệnh của con bé, cũng đã cho ra một giải pháp!
Lúc này đây, cô đi theo Giang Quân Lâm đến cuộc đấu giá.
Thì ra là vì trong cuộc đấu giá này có một loại thuốc dẫn mà Dược Vân đã viết trong phương thuốc!
Cô đã từng đồng ý rằng, chỉ cần Giang Quân Lâm có thể cứu được con gái của cô thì cô sẽ gả cho đối phương!
Nhưng không ngờ khi thật sự đến bước này thì trong lòng cô lại hơi kháng cựt
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Để tôi xem qua vết thương xem."Lâm Phong nói."Cậu Lâm, cậu còn biết y thuật hả?” Đàm Thiên Hồng hơi khiếp sợ! "Biết sơ sơ một chút!"Lâm Phong ngồi xổm xuống, đưa tay lên đặt ở phần thắt lưng của Thái Văn, chớp mắt đã biết tình hình vết thương.Cột sống đã gấy, đồng thời lục phủ ngũ tạng cũng đã bị dịch chuyển!Có thể nói, chín mươi chín phần trăm các bác sĩ đối mặt với tình huống này. thì đều sẽ bất lực!Nhưng đối với Lâm Phong mà nói thì lại đơn giản. "“Coi như là anh may mắn, đúng lúc tôi mới mua một bộ ngân châm!" "Chịu đựng một chút, tôi sẽ giúp anh nắn thẳng xương!"Lâm Phong lấy ngân châm ra, cũng không chờ Thái Văn đáp lời mà ghim thẳng châm xuống."Hít~" Thái Văn lập tức đau đến toát mồ hôi lạnh.Chỉ cảm thấy như có vài tỷ con kiến đang gậm nhấn kinh mạch và mạch máu của mình.Nhìn thấy cảnh tượng này, rất nhiều võ giả xung quanh đều để lộ ra vẻ mặt tò mò.Thanh niên mặc áo trắng này là ai? Lạ mặt quái"Làm màu! Một cước kia của tôi chắc chắn đã đá nát xương hông của anh †a, cho dù là Hoa Đà tái thế ở đây cũng vô dụng!"Khuôn mặt của Thành Côn đầy vẻ khinh thường.Đúng lúc này, cách đó không xa có một chiếc Mercedes-Benz GLS450 đang phi nhanh đến.Sau khi xe dừng lại, cửa xe cạnh ghế lái được mở ra đầu tiên, Giang Quân Lâm bước từ bên kia xe xuống rồi cười nói với người phía sau xe:"Y Nặc, em yên tâm! Thầy thuốc Dược Vân khả năng sẽ nắm rõ tình hình bệnh tình của Tiểu Luyến, chỉ cần một vài loại thuốc là có thể chữa khỏi bệnh được!"Lúc này trong hội đấu giá đang có một gốc cây Tuyết Liên băng sơn, đúng lúc lại là thuốc dẫn. Bất kể là chi bao nhiêu tiền thì anh cũng sẽ giúp em lấy được nói""Giang Quân Lâm, cảm ơn anh!"Sau đó Trần Y Nặc bước xuống xe, khẽ gật đầu.Nhưng tròn đầu cô cũng không khỏi hiện ra bóng hình của Lâm Phong.Trước đó cô đã từng nói chỉ cần Lâm Phong có thể chữa trị được bệnh của con gái thì sẽ tha thứ cho Lâm Phong, cho anh một cơ hội!Nhưng xem ra bây giờ đã không thể rồi!Bởi vì không lâu trước đó thần y Dược Vân của Dược Vương Cốc đã tới thành phố Kim Lắng.Sau khi chẩn bệnh cho Tiểu Luyến Luyến một lúc thì đã lập tức nói ra nguyên nhân bệnh của con bé, cũng đã cho ra một giải pháp!Lúc này đây, cô đi theo Giang Quân Lâm đến cuộc đấu giá.Thì ra là vì trong cuộc đấu giá này có một loại thuốc dẫn mà Dược Vân đã viết trong phương thuốc!Cô đã từng đồng ý rằng, chỉ cần Giang Quân Lâm có thể cứu được con gái của cô thì cô sẽ gả cho đối phương!Nhưng không ngờ khi thật sự đến bước này thì trong lòng cô lại hơi kháng cựtBạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!