Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 168: Điều này chứng tỏ cái gì?
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Giờ khắc này, cả sân yên tĩnh đến đáng sợ. Con ngươi của những người trong sân hơi co lại, trong lòng rối bời.Bọn họ thật sự không nghĩ tới, vào thời khắc quan trọng này, người của thương hội Bách Vân sẽ xuống núi!Điều này chứng tỏ cái gì?Nghĩa là ngay từ đầu Phong Vân Bang và Tam Khẩu Đường có xung đột, thương hội Bách Vân đã để ý tới rồi!Nhưng bọn họ mặc kệ. Dù sao nơi này cũng là dưới chân núi chứ không phải trong phòng đấu giá.Hơn nữa, giữa hai thế lực lớn có chút xích mích nhỏ cũng là chuyện bình thường.Chỉ là ầm ïtới mức chết người thì khác!Phải biết rằng, người đến tham gia hội đấu giá đều do thương hội Bách Vân mời tới, ai cũng cầm thư mời của thương hội Bách Vân.Ngay trước cửa nhà thương hội Bách Vân, ***** khách mà họ mời tới, điều này chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt họ!Rất hiển nhiên, người của Phong Vân Bang hiểu rõ đạo lý này.Cho nên Thành Khôn hung hăng điên cuồng như thế cũng chỉ muốn đánh hỏng người Thái Văn mà thôi, sẽ không đánh tới chết!Nhưng không ngờ rằng lại đột nhiên xuất hiện một kẻ không tuân thủ quy củ như Lâm Phong!Nghĩ tới đây, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Phong đều lộ ra chút thương hại.Không thể không nói, sức chiến đấu của Lâm Phong vừa nãy đã khiến bọn họ giật mình!Nháy mắt giết được Thành Khôn, ra tay sắc bén đánh bại Thành Vân, nhưng thế thì sao?Dù anh có mạnh hơn nữa thì cũng có thể mạnh hơn quái vật khổng lồ như thương hội Bách Vân không?Tuy rằng đây chỉ là một chỉ nhánh của thương hội Bách Vân ở thành phố Kim Lăng, chưa từng công khai bao giờ, nhưng không ai nghi ngờ việc ở trong đó có cường giả Thiên Cảnh tọa trấn!“Cười chết em, loại người ngu xuẩn này, có chút thực lực là quên luôn mình họ gì! Dám giết người ngay cửa thương hội Bách Vân!”Giang Quân Lâm âm thầm thấy hả hê. Trần Thiên Hủ nhìn em gái, nói:“Em gái, anh thu hồi câu nói ban nấy. Lâm Phong này có chút bản lĩnh, đáng tiếc đầu óc không bình thường cho lắm.”“Hay là Lâm Phong có khả năng hóa giải nguy cơ thì sao?” Trần Y Nặc nhỏ giọng nói. Trần Thiên Hủ nghe thế thì cười phá lên, nói:“Em gái, vì em không có tư chất võ đạo nên vẫn luôn học tập bên ngoài, thực sự không biết chút gì về giới võ đạo cả.”“Thương hội Bách Vân này không đơn giản, đến cả mạnh như nhà họ Trần chúng ta cũng phải kiêng dè!”Trần Y Nặc nghe vậy, cắn đôi môi đỏ mọng nhìn vào trong sân, trong mắt xuất hiện sự lo âu.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Giờ khắc này, cả sân yên tĩnh đến đáng sợ. Con ngươi của những người trong sân hơi co lại, trong lòng rối bời.
Bọn họ thật sự không nghĩ tới, vào thời khắc quan trọng này, người của thương hội Bách Vân sẽ xuống núi!
Điều này chứng tỏ cái gì?
Nghĩa là ngay từ đầu Phong Vân Bang và Tam Khẩu Đường có xung đột, thương hội Bách Vân đã để ý tới rồi!
Nhưng bọn họ mặc kệ. Dù sao nơi này cũng là dưới chân núi chứ không phải trong phòng đấu giá.
Hơn nữa, giữa hai thế lực lớn có chút xích mích nhỏ cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là ầm ïtới mức chết người thì khác!
Phải biết rằng, người đến tham gia hội đấu giá đều do thương hội Bách Vân mời tới, ai cũng cầm thư mời của thương hội Bách Vân.
Ngay trước cửa nhà thương hội Bách Vân, ***** khách mà họ mời tới, điều này chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt họ!
Rất hiển nhiên, người của Phong Vân Bang hiểu rõ đạo lý này.
Cho nên Thành Khôn hung hăng điên cuồng như thế cũng chỉ muốn đánh hỏng người Thái Văn mà thôi, sẽ không đánh tới chết!
Nhưng không ngờ rằng lại đột nhiên xuất hiện một kẻ không tuân thủ quy củ như Lâm Phong!
Nghĩ tới đây, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Phong đều lộ ra chút thương hại.
Không thể không nói, sức chiến đấu của Lâm Phong vừa nãy đã khiến bọn họ giật mình!
Nháy mắt giết được Thành Khôn, ra tay sắc bén đánh bại Thành Vân, nhưng thế thì sao?
Dù anh có mạnh hơn nữa thì cũng có thể mạnh hơn quái vật khổng lồ như thương hội Bách Vân không?
Tuy rằng đây chỉ là một chỉ nhánh của thương hội Bách Vân ở thành phố Kim Lăng, chưa từng công khai bao giờ, nhưng không ai nghi ngờ việc ở trong đó có cường giả Thiên Cảnh tọa trấn!
“Cười chết em, loại người ngu xuẩn này, có chút thực lực là quên luôn mình họ gì! Dám giết người ngay cửa thương hội Bách Vân!”
Giang Quân Lâm âm thầm thấy hả hê. Trần Thiên Hủ nhìn em gái, nói:
“Em gái, anh thu hồi câu nói ban nấy. Lâm Phong này có chút bản lĩnh, đáng tiếc đầu óc không bình thường cho lắm.”
“Hay là Lâm Phong có khả năng hóa giải nguy cơ thì sao?” Trần Y Nặc nhỏ giọng nói. Trần Thiên Hủ nghe thế thì cười phá lên, nói:
“Em gái, vì em không có tư chất võ đạo nên vẫn luôn học tập bên ngoài, thực sự không biết chút gì về giới võ đạo cả.”
“Thương hội Bách Vân này không đơn giản, đến cả mạnh như nhà họ Trần chúng ta cũng phải kiêng dè!”
Trần Y Nặc nghe vậy, cắn đôi môi đỏ mọng nhìn vào trong sân, trong mắt xuất hiện sự lo âu.
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Giờ khắc này, cả sân yên tĩnh đến đáng sợ. Con ngươi của những người trong sân hơi co lại, trong lòng rối bời.Bọn họ thật sự không nghĩ tới, vào thời khắc quan trọng này, người của thương hội Bách Vân sẽ xuống núi!Điều này chứng tỏ cái gì?Nghĩa là ngay từ đầu Phong Vân Bang và Tam Khẩu Đường có xung đột, thương hội Bách Vân đã để ý tới rồi!Nhưng bọn họ mặc kệ. Dù sao nơi này cũng là dưới chân núi chứ không phải trong phòng đấu giá.Hơn nữa, giữa hai thế lực lớn có chút xích mích nhỏ cũng là chuyện bình thường.Chỉ là ầm ïtới mức chết người thì khác!Phải biết rằng, người đến tham gia hội đấu giá đều do thương hội Bách Vân mời tới, ai cũng cầm thư mời của thương hội Bách Vân.Ngay trước cửa nhà thương hội Bách Vân, ***** khách mà họ mời tới, điều này chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt họ!Rất hiển nhiên, người của Phong Vân Bang hiểu rõ đạo lý này.Cho nên Thành Khôn hung hăng điên cuồng như thế cũng chỉ muốn đánh hỏng người Thái Văn mà thôi, sẽ không đánh tới chết!Nhưng không ngờ rằng lại đột nhiên xuất hiện một kẻ không tuân thủ quy củ như Lâm Phong!Nghĩ tới đây, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Phong đều lộ ra chút thương hại.Không thể không nói, sức chiến đấu của Lâm Phong vừa nãy đã khiến bọn họ giật mình!Nháy mắt giết được Thành Khôn, ra tay sắc bén đánh bại Thành Vân, nhưng thế thì sao?Dù anh có mạnh hơn nữa thì cũng có thể mạnh hơn quái vật khổng lồ như thương hội Bách Vân không?Tuy rằng đây chỉ là một chỉ nhánh của thương hội Bách Vân ở thành phố Kim Lăng, chưa từng công khai bao giờ, nhưng không ai nghi ngờ việc ở trong đó có cường giả Thiên Cảnh tọa trấn!“Cười chết em, loại người ngu xuẩn này, có chút thực lực là quên luôn mình họ gì! Dám giết người ngay cửa thương hội Bách Vân!”Giang Quân Lâm âm thầm thấy hả hê. Trần Thiên Hủ nhìn em gái, nói:“Em gái, anh thu hồi câu nói ban nấy. Lâm Phong này có chút bản lĩnh, đáng tiếc đầu óc không bình thường cho lắm.”“Hay là Lâm Phong có khả năng hóa giải nguy cơ thì sao?” Trần Y Nặc nhỏ giọng nói. Trần Thiên Hủ nghe thế thì cười phá lên, nói:“Em gái, vì em không có tư chất võ đạo nên vẫn luôn học tập bên ngoài, thực sự không biết chút gì về giới võ đạo cả.”“Thương hội Bách Vân này không đơn giản, đến cả mạnh như nhà họ Trần chúng ta cũng phải kiêng dè!”Trần Y Nặc nghe vậy, cắn đôi môi đỏ mọng nhìn vào trong sân, trong mắt xuất hiện sự lo âu.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website