Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 174: Đây là phòng riêng chữ Thiên ư?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bọn họ đi qua gây ra động tĩnh lớn trong phòng khách.  Phùng Hải đưa đám người Lâm Phong tới thẳng gian phòng đầu tiên trên tầng hai.  Phòng riêng rộng chừng hơn trăm mét vuông, bày trí đồ xa xỉ, đứng trong này có thể thu hết toàn bộ quang cảnh của phòng đấu giá bên dưới, góc nhìn rất đẹp!  “Đây là phòng riêng chữ Thiên ư?”  Đàm Thiên Hồng nhìn một lượt căn phòng sang trọng này, không nhịn được mà nói.  Tuy rằng ông tat ham gia hội đấu giá nhiều lần rồi nhưng chỉ được ngồi phòng riêng bình thường thôi!  Phòng riêng có tên như thế này, mơ cũng không dám!  Ông ta biết nơi này chỉ có nhân vật siêu cấp lớn mới có tư cách vào.  Ví dụ như cao nhân trên núi, hoặc ví dụ cường giả Thiên Cảnh dưới thế gian.  “Đúng vậy, có ba phòng chữ Thiên, hai phòng khác đã được đặt trước, may còn lại một phòng, nếu không lại khó sắp xếp rồi.”  Phùng Hải mỉm cười.  Đàm Thiên Hồng gật đầu nhưng trong lòng đã dậy sóng.  Ông ta biết tất cả là nhờ Lâm Phong!  Nếu không với thân phận của Phùng Hải, sẽ không nói chuyện với mình, càng không giải thích!  Trong lòng đột nhiên thấy hơi kiêu ngạo!  Hình như làm chó săn cho cậu chủ Lâm cũng tốt lắm?  Phì!  Đúng là quá hèn!  Đàm Thiên Hồng lắc đầu, vội vàng bỏ suy nghĩ đó.  “Cậu Lâm, hội đấu giá bắt đầu lúc bảy giờ tối, mọi người nghỉ ngơi trước, ăn chút đồ ăn vặt. Tôi còn có chuyện phải làm, không quấy rầy nữa!”  Phùng Hải cười nhìn Lâm Phong.  “Chờ chút, tôi có chuyện muốn hỏi ông.” Lâm Phong cất lời.  Phùng Hải hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu:  “Cậu cứ hỏi!”  “Bây giờ ông đang ở Thiên Cảnh tầng mấy?” Lâm Phong hỏi.  Đối với vấn đề này, Phùng Hải không nghĩ gì nhiều. Bởi vì ở giới võ đạo, nếu như bạn không chủ động thả khí tức của mình ra, dưới tình huống bình thường, người khác khó mà nhận ra được thực lực của bạn!  “Lão phu bất tài, hiện tại đang Hậu Thiên Cảnh tầng ba!” Phùng Hải trả lời.  Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bọn họ đi qua gây ra động tĩnh lớn trong phòng khách. 

 

Phùng Hải đưa đám người Lâm Phong tới thẳng gian phòng đầu tiên trên tầng hai. 

 

Phòng riêng rộng chừng hơn trăm mét vuông, bày trí đồ xa xỉ, đứng trong này có thể thu hết toàn bộ quang cảnh của phòng đấu giá bên dưới, góc nhìn rất đẹp! 

 

“Đây là phòng riêng chữ Thiên ư?” 

 

Đàm Thiên Hồng nhìn một lượt căn phòng sang trọng này, không nhịn được mà nói. 

 

Tuy rằng ông tat ham gia hội đấu giá nhiều lần rồi nhưng chỉ được ngồi phòng riêng bình thường thôi! 

 

Phòng riêng có tên như thế này, mơ cũng không dám! 

 

Ông ta biết nơi này chỉ có nhân vật siêu cấp lớn mới có tư cách vào. 

 

Ví dụ như cao nhân trên núi, hoặc ví dụ cường giả Thiên Cảnh dưới thế gian. 

 

“Đúng vậy, có ba phòng chữ Thiên, hai phòng khác đã được đặt trước, may còn lại một phòng, nếu không lại khó sắp xếp rồi.” 

 

Phùng Hải mỉm cười. 

 

Đàm Thiên Hồng gật đầu nhưng trong lòng đã dậy sóng. 

 

Ông ta biết tất cả là nhờ Lâm Phong! 

 

Nếu không với thân phận của Phùng Hải, sẽ không nói chuyện với mình, càng không giải thích! 

 

Trong lòng đột nhiên thấy hơi kiêu ngạo! 

 

Hình như làm chó săn cho cậu chủ Lâm cũng tốt lắm? 

 

Phì! 

 

Đúng là quá hèn! 

 

Đàm Thiên Hồng lắc đầu, vội vàng bỏ suy nghĩ đó. 

 

“Cậu Lâm, hội đấu giá bắt đầu lúc bảy giờ tối, mọi người nghỉ ngơi trước, ăn chút đồ ăn vặt. Tôi còn có chuyện phải làm, không quấy rầy nữa!” 

 

Phùng Hải cười nhìn Lâm Phong. 

 

“Chờ chút, tôi có chuyện muốn hỏi ông.” Lâm Phong cất lời. 

 

Phùng Hải hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu: 

 

“Cậu cứ hỏi!” 

 

“Bây giờ ông đang ở Thiên Cảnh tầng mấy?” Lâm Phong hỏi. 

 

Đối với vấn đề này, Phùng Hải không nghĩ gì nhiều. Bởi vì ở giới võ đạo, nếu như bạn không chủ động thả khí tức của mình ra, dưới tình huống bình thường, người khác khó mà nhận ra được thực lực của bạn! 

 

“Lão phu bất tài, hiện tại đang Hậu Thiên Cảnh tầng ba!” Phùng Hải trả lời. 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bọn họ đi qua gây ra động tĩnh lớn trong phòng khách.  Phùng Hải đưa đám người Lâm Phong tới thẳng gian phòng đầu tiên trên tầng hai.  Phòng riêng rộng chừng hơn trăm mét vuông, bày trí đồ xa xỉ, đứng trong này có thể thu hết toàn bộ quang cảnh của phòng đấu giá bên dưới, góc nhìn rất đẹp!  “Đây là phòng riêng chữ Thiên ư?”  Đàm Thiên Hồng nhìn một lượt căn phòng sang trọng này, không nhịn được mà nói.  Tuy rằng ông tat ham gia hội đấu giá nhiều lần rồi nhưng chỉ được ngồi phòng riêng bình thường thôi!  Phòng riêng có tên như thế này, mơ cũng không dám!  Ông ta biết nơi này chỉ có nhân vật siêu cấp lớn mới có tư cách vào.  Ví dụ như cao nhân trên núi, hoặc ví dụ cường giả Thiên Cảnh dưới thế gian.  “Đúng vậy, có ba phòng chữ Thiên, hai phòng khác đã được đặt trước, may còn lại một phòng, nếu không lại khó sắp xếp rồi.”  Phùng Hải mỉm cười.  Đàm Thiên Hồng gật đầu nhưng trong lòng đã dậy sóng.  Ông ta biết tất cả là nhờ Lâm Phong!  Nếu không với thân phận của Phùng Hải, sẽ không nói chuyện với mình, càng không giải thích!  Trong lòng đột nhiên thấy hơi kiêu ngạo!  Hình như làm chó săn cho cậu chủ Lâm cũng tốt lắm?  Phì!  Đúng là quá hèn!  Đàm Thiên Hồng lắc đầu, vội vàng bỏ suy nghĩ đó.  “Cậu Lâm, hội đấu giá bắt đầu lúc bảy giờ tối, mọi người nghỉ ngơi trước, ăn chút đồ ăn vặt. Tôi còn có chuyện phải làm, không quấy rầy nữa!”  Phùng Hải cười nhìn Lâm Phong.  “Chờ chút, tôi có chuyện muốn hỏi ông.” Lâm Phong cất lời.  Phùng Hải hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu:  “Cậu cứ hỏi!”  “Bây giờ ông đang ở Thiên Cảnh tầng mấy?” Lâm Phong hỏi.  Đối với vấn đề này, Phùng Hải không nghĩ gì nhiều. Bởi vì ở giới võ đạo, nếu như bạn không chủ động thả khí tức của mình ra, dưới tình huống bình thường, người khác khó mà nhận ra được thực lực của bạn!  “Lão phu bất tài, hiện tại đang Hậu Thiên Cảnh tầng ba!” Phùng Hải trả lời.  Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 174: Đây là phòng riêng chữ Thiên ư?