Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 180
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vừa cất lời. Đông đảo võ giả ở dưới đài lập tức ồn ào lên. "Cuộn vải rách nát? Cái quái gì vậy chứ?" "Đúng thế! Tôi đã tham gia không ít cuộc đấu giá rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cuộn vải rách đó!" "Không phải chỉ là rác rưởi thôi sao, thương hội Bách Vân cố tình dùng thứ này để điều chỉnh bầu không khí à?" Adv... "Kỳ lạ! Sao mà thương hội Bách Vân có thể đem thứ như này ra đấu giá được? Trông chẳng có giá trị gì cả!" Trong phòng riêng Thiên Tự số 3, Đàm Thiên Hồng cũng tỏ ra khó hiểu. Vì màn hình chiếu lớn nên tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng của cuộn vải. Adv Có vẻ như là một cuộn vải có một vết dầu loang lổ, phía trên không có một chữ nào, lấy ra làm khăn lau cũng chê bẩn. Chỉ có Lâm Phong là nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào cuộn vải này như suy nghĩ điều gì. "Mọi người yên tĩnh một lát trước đã, nghe tôi giới thiệu là biết ngay thôi!" Người đấu giá ở trên sân khấu vừa cười vừa nói. Anh ta cũng không cảm thấy bất ngờ trước phản ứng của mọi người. Vì đến cả anh ta cũng cảm thấy món đồ này chẳng có giá trị gì, đơn thuần chỉ là một trò đùa mà thôi! Nếu không phải vì người đem cuộn vải này ra đấu giá có quyền lực phi thường thì không thể nào có chuyện thương hội mang thứ này ra đấu giá, đúng là mất mặt mũi thương hội. "Mặc dù trông thứ này vô cùng bẩn thỉu, nhưng chất liệu lại rất tuyệt vời." "Dìm nước không thấm, hoả thiêu không cháy, cho dù dùng máy cắt kim loại thì cũng khó mà cắt nát được nó! Thương hội chúng tôi đã nghĩ rất nhiều cách mà vẫn không thể nào tách nó ra được!" Người đấu giá cười giới thiệu. "Thế thì sao? Nó làm được cái gì? Chúng tôi đem về nhà làm giẻ lau à?" Lúc này có người hỏi chế nhạo. Vừa cất lời, cả khán phòng bật cười ha ha. Người đấu giá bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không giới thiệu nhiều thêm mà cất cao giọng: "Món này giá khởi điểm một vạn! Nếu các vị thấy hứng thú có thể đấu giá!" Thứ này mà cũng đòi một vạn sao? Đông đảo võ giả nghe vậy thì đều tỏ ra không nói nên lời. Đến một đồng bọn họ còn chê đắt! Chỉ trong chốc lát, hiện trường lạnh ngắt. Không có một ai sẵn lòng ra giá, dù sao thì chẳng có ai là kẻ ngu cả! Cho dù bọn họ có tiền thì cũng không cần phải lãng phí. Hơn nữa nếu bây giờ có ai bỏ một vạn ra mua thứ này thì có lẽ sẽ bị người ta chế giễu đến chết mất. "Không có ai ra giá sao?" Người đấu giá cười hỏi. Mặc dù cảm thấy lúng túng, nhưng vẫn phải đi qua bước này! Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vừa cất lời.
Đông đảo võ giả ở dưới đài lập tức ồn ào lên.
"Cuộn vải rách nát? Cái quái gì vậy chứ?"
"Đúng thế! Tôi đã tham gia không ít cuộc đấu giá rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cuộn vải rách đó!"
"Không phải chỉ là rác rưởi thôi sao, thương hội Bách Vân cố tình dùng thứ này để điều chỉnh bầu không khí à?"
Adv
...
"Kỳ lạ! Sao mà thương hội Bách Vân có thể đem thứ như này ra đấu giá được? Trông chẳng có giá trị gì cả!"
Trong phòng riêng Thiên Tự số 3, Đàm Thiên Hồng cũng tỏ ra khó hiểu.
Vì màn hình chiếu lớn nên tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng của cuộn vải.
Adv
Có vẻ như là một cuộn vải có một vết dầu loang lổ, phía trên không có một chữ nào, lấy ra làm khăn lau cũng chê bẩn.
Chỉ có Lâm Phong là nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào cuộn vải này như suy nghĩ điều gì.
"Mọi người yên tĩnh một lát trước đã, nghe tôi giới thiệu là biết ngay thôi!"
Người đấu giá ở trên sân khấu vừa cười vừa nói.
Anh ta cũng không cảm thấy bất ngờ trước phản ứng của mọi người.
Vì đến cả anh ta cũng cảm thấy món đồ này chẳng có giá trị gì, đơn thuần chỉ là một trò đùa mà thôi!
Nếu không phải vì người đem cuộn vải này ra đấu giá có quyền lực phi thường thì không thể nào có chuyện thương hội mang thứ này ra đấu giá, đúng là mất mặt mũi thương hội.
"Mặc dù trông thứ này vô cùng bẩn thỉu, nhưng chất liệu lại rất tuyệt vời."
"Dìm nước không thấm, hoả thiêu không cháy, cho dù dùng máy cắt kim loại thì cũng khó mà cắt nát được nó! Thương hội chúng tôi đã nghĩ rất nhiều cách mà vẫn không thể nào tách nó ra được!"
Người đấu giá cười giới thiệu.
"Thế thì sao? Nó làm được cái gì? Chúng tôi đem về nhà làm giẻ lau à?"
Lúc này có người hỏi chế nhạo.
Vừa cất lời, cả khán phòng bật cười ha ha.
Người đấu giá bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không giới thiệu nhiều thêm mà cất cao giọng:
"Món này giá khởi điểm một vạn! Nếu các vị thấy hứng thú có thể đấu giá!"
Thứ này mà cũng đòi một vạn sao?
Đông đảo võ giả nghe vậy thì đều tỏ ra không nói nên lời.
Đến một đồng bọn họ còn chê đắt!
Chỉ trong chốc lát, hiện trường lạnh ngắt.
Không có một ai sẵn lòng ra giá, dù sao thì chẳng có ai là kẻ ngu cả!
Cho dù bọn họ có tiền thì cũng không cần phải lãng phí.
Hơn nữa nếu bây giờ có ai bỏ một vạn ra mua thứ này thì có lẽ sẽ bị người ta chế giễu đến chết mất.
"Không có ai ra giá sao?"
Người đấu giá cười hỏi.
Mặc dù cảm thấy lúng túng, nhưng vẫn phải đi qua bước này!
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vừa cất lời. Đông đảo võ giả ở dưới đài lập tức ồn ào lên. "Cuộn vải rách nát? Cái quái gì vậy chứ?" "Đúng thế! Tôi đã tham gia không ít cuộc đấu giá rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cuộn vải rách đó!" "Không phải chỉ là rác rưởi thôi sao, thương hội Bách Vân cố tình dùng thứ này để điều chỉnh bầu không khí à?" Adv... "Kỳ lạ! Sao mà thương hội Bách Vân có thể đem thứ như này ra đấu giá được? Trông chẳng có giá trị gì cả!" Trong phòng riêng Thiên Tự số 3, Đàm Thiên Hồng cũng tỏ ra khó hiểu. Vì màn hình chiếu lớn nên tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng của cuộn vải. Adv Có vẻ như là một cuộn vải có một vết dầu loang lổ, phía trên không có một chữ nào, lấy ra làm khăn lau cũng chê bẩn. Chỉ có Lâm Phong là nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào cuộn vải này như suy nghĩ điều gì. "Mọi người yên tĩnh một lát trước đã, nghe tôi giới thiệu là biết ngay thôi!" Người đấu giá ở trên sân khấu vừa cười vừa nói. Anh ta cũng không cảm thấy bất ngờ trước phản ứng của mọi người. Vì đến cả anh ta cũng cảm thấy món đồ này chẳng có giá trị gì, đơn thuần chỉ là một trò đùa mà thôi! Nếu không phải vì người đem cuộn vải này ra đấu giá có quyền lực phi thường thì không thể nào có chuyện thương hội mang thứ này ra đấu giá, đúng là mất mặt mũi thương hội. "Mặc dù trông thứ này vô cùng bẩn thỉu, nhưng chất liệu lại rất tuyệt vời." "Dìm nước không thấm, hoả thiêu không cháy, cho dù dùng máy cắt kim loại thì cũng khó mà cắt nát được nó! Thương hội chúng tôi đã nghĩ rất nhiều cách mà vẫn không thể nào tách nó ra được!" Người đấu giá cười giới thiệu. "Thế thì sao? Nó làm được cái gì? Chúng tôi đem về nhà làm giẻ lau à?" Lúc này có người hỏi chế nhạo. Vừa cất lời, cả khán phòng bật cười ha ha. Người đấu giá bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không giới thiệu nhiều thêm mà cất cao giọng: "Món này giá khởi điểm một vạn! Nếu các vị thấy hứng thú có thể đấu giá!" Thứ này mà cũng đòi một vạn sao? Đông đảo võ giả nghe vậy thì đều tỏ ra không nói nên lời. Đến một đồng bọn họ còn chê đắt! Chỉ trong chốc lát, hiện trường lạnh ngắt. Không có một ai sẵn lòng ra giá, dù sao thì chẳng có ai là kẻ ngu cả! Cho dù bọn họ có tiền thì cũng không cần phải lãng phí. Hơn nữa nếu bây giờ có ai bỏ một vạn ra mua thứ này thì có lẽ sẽ bị người ta chế giễu đến chết mất. "Không có ai ra giá sao?" Người đấu giá cười hỏi. Mặc dù cảm thấy lúng túng, nhưng vẫn phải đi qua bước này! Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!