Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 182

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mà bây giờ, mãnh thú cơ bản đều đã biến mất, ít có thể thấy được!    Có thể còn sót lại một ít ở sâu trong núi rừng thăm thẳm, nhưng chắc chắn là không nhiều lắm!    Vì thế Lâm Phong nghi cuộn vải bố cũ nát này chính là một tấm da Ảo Mạc.    Có thể bên trên có ghi lại thuật pháp tu chân nào đó, nếu quả thật là như vậy thì lần này lãi to rồi!    Đúng lúc này.    Một giọng nói nhẹ nhàng phá vỡ sự yên tĩnh trong sân:   Adv "Một vạn quá ít, tôi ra giá một triệu!"    Vừa dứt lời thì toàn trường đã lập tức xôn xao, xì xào.    Tất cả mọi người đều bối rối.    Chuyện gì thế?    AdvVẫn còn có người đấu giá tiếp sao?    Lẽ nào thứ này là bảo bối gì đó hả?    Bọn họ di chuyển tầm mắt, phát hiện người ra giá ở trong phòng bao Địa Tự số 2!    Đây chẳng phải là phòng bao của nhà họ Giang sao?    ...    Mà bên trong phòng bao Địa Tự số 2.    Giang Quân Lâm nằm trên ghế massage nhìn bàn đấu giá bên ngoài, khóe miệng nở một nụ cười nhạt.    "Giang Quân Lâm, anh có ý gì? Anh lãng phí một triệu để mua cái này hả? Có phải bị điên rồi không?"    Trần Y Nặc hơi không vui nói.    "Không được sao? Tôi nhiều tiền, không thể đấu giá thứ mà tôi thích sao?"    Giang Quân Lâm từ tốn nói.    "Không phải là do anh thích, mà mục đích của anh là muốn khiến Lâm Phong ghê tởm mới đúng!"    Trần Y Nặc lạnh lùng nói.    "Thế thì đã sao? Tôi muốn ghê tởm anh ta đấy! Anh ta mạnh mẽ, tôi không đánh lại! Thế nhưng nhà họ Giang có tiền! Anh ta muốn thứ gì thì tôi mạn phép không để cho anh ta được như ý đấy!"    Giang Quân Lâm cười lạnh một tiếng.    Chuyện đã phát triển đến mức này rồi thì anh ta cũng không muốn giả vờ tiếp nữa!    "Anh... Anh đúng là quá vô lý!"    Trần Y Nặc tức giận nói.    "Đừng nói với tôi những lời này, nếu như Lâm Phong muốn thì anh ta cứ việc ra giá! Chỉ cần anh ta nhiều tiền hơn tôi thì tôi có thể nhường cho anh ta."    Giang Quân Lâm mặt không đổi sắc nói.    Đúng lúc này.    "Hai triệu!"    Giọng nói của Lâm Phong truyền ra khắp toàn trường.    "Mười triệu!"    Giang Quân Lâm khinh thường nói.    Anh ta đứng lên, lớn tiếng nói:    "Vật này chính là một bảo bối, tôi nhất định phải có được, cho dù là ai cướp với tôi thì tôi cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ! Mọi người có bản lĩnh thì có thể đấu giá với tôi, nhà họ Giang tôi có tiền, sẽ không nhường bất kỳ ai cả!"    Vừa dứt lời.    Rất nhiều võ giả trong sân đã hơi nghi ngờ không chắc chắn lắm.   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Mà bây giờ, mãnh thú cơ bản đều đã biến mất, ít có thể thấy được!  

 

 

Có thể còn sót lại một ít ở sâu trong núi rừng thăm thẳm, nhưng chắc chắn là không nhiều lắm!  

 

 

Vì thế Lâm Phong nghi cuộn vải bố cũ nát này chính là một tấm da Ảo Mạc.  

 

 

Có thể bên trên có ghi lại thuật pháp tu chân nào đó, nếu quả thật là như vậy thì lần này lãi to rồi!  

 

 

Đúng lúc này.  

 

 

Một giọng nói nhẹ nhàng phá vỡ sự yên tĩnh trong sân:  

 

Adv

 

"Một vạn quá ít, tôi ra giá một triệu!"  

 

 

Vừa dứt lời thì toàn trường đã lập tức xôn xao, xì xào.  

 

 

Tất cả mọi người đều bối rối.  

 

 

Chuyện gì thế?  

 

 

Adv

Vẫn còn có người đấu giá tiếp sao?  

 

 

Lẽ nào thứ này là bảo bối gì đó hả?  

 

 

Bọn họ di chuyển tầm mắt, phát hiện người ra giá ở trong phòng bao Địa Tự số 2!  

 

 

Đây chẳng phải là phòng bao của nhà họ Giang sao?  

 

 

...  

 

 

Mà bên trong phòng bao Địa Tự số 2.  

 

 

Giang Quân Lâm nằm trên ghế massage nhìn bàn đấu giá bên ngoài, khóe miệng nở một nụ cười nhạt.  

 

 

"Giang Quân Lâm, anh có ý gì? Anh lãng phí một triệu để mua cái này hả? Có phải bị điên rồi không?"  

 

 

Trần Y Nặc hơi không vui nói.  

 

 

"Không được sao? Tôi nhiều tiền, không thể đấu giá thứ mà tôi thích sao?"  

 

 

Giang Quân Lâm từ tốn nói.  

 

 

"Không phải là do anh thích, mà mục đích của anh là muốn khiến Lâm Phong ghê tởm mới đúng!"  

 

 

Trần Y Nặc lạnh lùng nói.  

 

 

"Thế thì đã sao? Tôi muốn ghê tởm anh ta đấy! Anh ta mạnh mẽ, tôi không đánh lại! Thế nhưng nhà họ Giang có tiền! Anh ta muốn thứ gì thì tôi mạn phép không để cho anh ta được như ý đấy!"  

 

 

Giang Quân Lâm cười lạnh một tiếng.  

 

 

Chuyện đã phát triển đến mức này rồi thì anh ta cũng không muốn giả vờ tiếp nữa!  

 

 

"Anh... Anh đúng là quá vô lý!"  

 

 

Trần Y Nặc tức giận nói.  

 

 

"Đừng nói với tôi những lời này, nếu như Lâm Phong muốn thì anh ta cứ việc ra giá! Chỉ cần anh ta nhiều tiền hơn tôi thì tôi có thể nhường cho anh ta."  

 

 

Giang Quân Lâm mặt không đổi sắc nói.  

 

 

Đúng lúc này.  

 

 

"Hai triệu!"  

 

 

Giọng nói của Lâm Phong truyền ra khắp toàn trường.  

 

 

"Mười triệu!"  

 

 

Giang Quân Lâm khinh thường nói.  

 

 

Anh ta đứng lên, lớn tiếng nói:  

 

 

"Vật này chính là một bảo bối, tôi nhất định phải có được, cho dù là ai cướp với tôi thì tôi cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ! Mọi người có bản lĩnh thì có thể đấu giá với tôi, nhà họ Giang tôi có tiền, sẽ không nhường bất kỳ ai cả!"  

 

 

Vừa dứt lời.  

 

 

Rất nhiều võ giả trong sân đã hơi nghi ngờ không chắc chắn lắm.  

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mà bây giờ, mãnh thú cơ bản đều đã biến mất, ít có thể thấy được!    Có thể còn sót lại một ít ở sâu trong núi rừng thăm thẳm, nhưng chắc chắn là không nhiều lắm!    Vì thế Lâm Phong nghi cuộn vải bố cũ nát này chính là một tấm da Ảo Mạc.    Có thể bên trên có ghi lại thuật pháp tu chân nào đó, nếu quả thật là như vậy thì lần này lãi to rồi!    Đúng lúc này.    Một giọng nói nhẹ nhàng phá vỡ sự yên tĩnh trong sân:   Adv "Một vạn quá ít, tôi ra giá một triệu!"    Vừa dứt lời thì toàn trường đã lập tức xôn xao, xì xào.    Tất cả mọi người đều bối rối.    Chuyện gì thế?    AdvVẫn còn có người đấu giá tiếp sao?    Lẽ nào thứ này là bảo bối gì đó hả?    Bọn họ di chuyển tầm mắt, phát hiện người ra giá ở trong phòng bao Địa Tự số 2!    Đây chẳng phải là phòng bao của nhà họ Giang sao?    ...    Mà bên trong phòng bao Địa Tự số 2.    Giang Quân Lâm nằm trên ghế massage nhìn bàn đấu giá bên ngoài, khóe miệng nở một nụ cười nhạt.    "Giang Quân Lâm, anh có ý gì? Anh lãng phí một triệu để mua cái này hả? Có phải bị điên rồi không?"    Trần Y Nặc hơi không vui nói.    "Không được sao? Tôi nhiều tiền, không thể đấu giá thứ mà tôi thích sao?"    Giang Quân Lâm từ tốn nói.    "Không phải là do anh thích, mà mục đích của anh là muốn khiến Lâm Phong ghê tởm mới đúng!"    Trần Y Nặc lạnh lùng nói.    "Thế thì đã sao? Tôi muốn ghê tởm anh ta đấy! Anh ta mạnh mẽ, tôi không đánh lại! Thế nhưng nhà họ Giang có tiền! Anh ta muốn thứ gì thì tôi mạn phép không để cho anh ta được như ý đấy!"    Giang Quân Lâm cười lạnh một tiếng.    Chuyện đã phát triển đến mức này rồi thì anh ta cũng không muốn giả vờ tiếp nữa!    "Anh... Anh đúng là quá vô lý!"    Trần Y Nặc tức giận nói.    "Đừng nói với tôi những lời này, nếu như Lâm Phong muốn thì anh ta cứ việc ra giá! Chỉ cần anh ta nhiều tiền hơn tôi thì tôi có thể nhường cho anh ta."    Giang Quân Lâm mặt không đổi sắc nói.    Đúng lúc này.    "Hai triệu!"    Giọng nói của Lâm Phong truyền ra khắp toàn trường.    "Mười triệu!"    Giang Quân Lâm khinh thường nói.    Anh ta đứng lên, lớn tiếng nói:    "Vật này chính là một bảo bối, tôi nhất định phải có được, cho dù là ai cướp với tôi thì tôi cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ! Mọi người có bản lĩnh thì có thể đấu giá với tôi, nhà họ Giang tôi có tiền, sẽ không nhường bất kỳ ai cả!"    Vừa dứt lời.    Rất nhiều võ giả trong sân đã hơi nghi ngờ không chắc chắn lắm.   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 182