Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 555
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Lâm Phong!! Cậu nói mấy đại gia tộc phái người đến đưa linh thạch cho cậu, bây giờ người đã đến rồi, chúng ta cùng ra ngoài nghênh đón đi!" Một cường giả của gia tộc võ đạo không nhịn được vênh mặt nói. Thực sự là nhịn quá lâu rồi! Trước kia dưới uy thế của Lâm Phong, bọn họ không thể không khuất phục, nhưng bây giờ tình thế đã đảo ngược, bọn họ cũng không cần phải sợ Lâm Phong nữa rồi! Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn võ giả đang nói, định nói gì đó, Mà ngay lúc này. Adv Có một người nhanh chóng xông vào. Nhìn kỹ lại. Thì ra là Triệu Vô Cực! Triệu Vô Cực vội vàng chạy đến, hơi thở hổn hển, trông rất mệt mỏi. Adv Ánh mắt hắn đảo quanh toàn trường, khi nhìn thấy Lâm Phong, lập tức thở ra một hơi, đi đến bên cạnh Lâm Phong, nhanh chóng nói: "Lâm Phong, cậu mau đi theo tôi!" "Đi theo ông? Tại sao?" Lâm Phong cau mày. "Cậu cứ đi theo tôi! Cậu còn nhớ lão già cầm thương mà cậu đã giết trước đó không? Người đó là bạn thân của tổ trưởng tổ thủ vệ Hạ Vân Đỉnh!" "Tôi vừa nhận được tin, Hạ Vân Đỉnh đã điều động quân đội chiến đấu khu vực phía Đông, có đến mười vạn người! Nhiều nhất là nửa giờ nữa, sẽ đến Vân Xuyên!" "Tôi biết cậu không sợ những gia tộc võ đạo bên ngoài kia, nhưng quân đội thì khác! Máy *****, xe bọc thép, bom đạn pháo có uy lực lớn... Những thứ này không phải võ giả có thể ngăn cản được!" Triệu Vô Cực nhanh chóng nói. Lâm Phong nghe vậy, trong mắt không khỏi lóe lên một tia lạnh lẽo. Theo anh thấy. Bất kể hai bên đấu thế nào, đó cũng là ân oán cá nhân của mỗi người! Trong giới võ đạo, luật pháp không thể can thiệp, lấy thực lực làm chủ, ai mạnh người đó giỏi, nhưng sử dụng quân đội thì tính chất rõ ràng đã thay đổi. "Chuyện này người bên trên hẳn đều biết chứ? Không ai ngăn cản sao?" "Hay là họ thấy Lâm Phong tôi chỉ là một kẻ cô độc, chết cũng không sao, đúng không?" Lâm Phong bình tĩnh nói. "Cái này..." Triệu Vô Cực nhất thời không biết trả lời như thế nào! Thực ra ông ta cũng rất khó hiểu, tại sao một chuyện lớn như vậy, bên trên lại không có động tĩnh gì? "Chuyện này tôi nghe được từ một người bạn ở khu vực chiến đấu phía Đông! Cách đây không lâu tôi cũng gọi điện thoại cho bên tổng bộ, nhưng bên kia bảo tôi đừng quan tâm!" Triệu Vô Cực đáp. "Vậy ông cũng đừng quan tâm!" ‘Nếu họ không coi Lâm Phong tôi ra gì! Vậy hôm nay cũng đừng trách Lâm Phong tôi vô tình!" Lâm Phong cảm thấy lạnh lòng. Mặc dù từ khi xuống núi, anh luôn tỏ ra rất lạnh lùng và vô tình, nhưng thực ra cũng có giới hạn của riêng mình! Giới hạn này chính là không tổn hại đến lợi ích của nước Đại Hạ! Như Phong Hành Giả, Quỷ Anh, Cuồng Nhân, Đao Ma, Hắc Ảnh... Những sát thủ ngoại quốc này. Ai không phải do anh tiêu diệt? Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Lâm Phong!! Cậu nói mấy đại gia tộc phái người đến đưa linh thạch cho cậu, bây giờ người đã đến rồi, chúng ta cùng ra ngoài nghênh đón đi!"
Một cường giả của gia tộc võ đạo không nhịn được vênh mặt nói.
Thực sự là nhịn quá lâu rồi!
Trước kia dưới uy thế của Lâm Phong, bọn họ không thể không khuất phục, nhưng bây giờ tình thế đã đảo ngược, bọn họ cũng không cần phải sợ Lâm Phong nữa rồi!
Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn võ giả đang nói, định nói gì đó,
Mà ngay lúc này.
Adv
Có một người nhanh chóng xông vào.
Nhìn kỹ lại.
Thì ra là Triệu Vô Cực!
Triệu Vô Cực vội vàng chạy đến, hơi thở hổn hển, trông rất mệt mỏi.
Adv
Ánh mắt hắn đảo quanh toàn trường, khi nhìn thấy Lâm Phong, lập tức thở ra một hơi, đi đến bên cạnh Lâm Phong, nhanh chóng nói:
"Lâm Phong, cậu mau đi theo tôi!"
"Đi theo ông? Tại sao?"
Lâm Phong cau mày.
"Cậu cứ đi theo tôi! Cậu còn nhớ lão già cầm thương mà cậu đã giết trước đó không? Người đó là bạn thân của tổ trưởng tổ thủ vệ Hạ Vân Đỉnh!"
"Tôi vừa nhận được tin, Hạ Vân Đỉnh đã điều động quân đội chiến đấu khu vực phía Đông, có đến mười vạn người! Nhiều nhất là nửa giờ nữa, sẽ đến Vân Xuyên!"
"Tôi biết cậu không sợ những gia tộc võ đạo bên ngoài kia, nhưng quân đội thì khác! Máy *****, xe bọc thép, bom đạn pháo có uy lực lớn... Những thứ này không phải võ giả có thể ngăn cản được!"
Triệu Vô Cực nhanh chóng nói.
Lâm Phong nghe vậy, trong mắt không khỏi lóe lên một tia lạnh lẽo.
Theo anh thấy.
Bất kể hai bên đấu thế nào, đó cũng là ân oán cá nhân của mỗi người!
Trong giới võ đạo, luật pháp không thể can thiệp, lấy thực lực làm chủ, ai mạnh người đó giỏi, nhưng sử dụng quân đội thì tính chất rõ ràng đã thay đổi.
"Chuyện này người bên trên hẳn đều biết chứ? Không ai ngăn cản sao?"
"Hay là họ thấy Lâm Phong tôi chỉ là một kẻ cô độc, chết cũng không sao, đúng không?"
Lâm Phong bình tĩnh nói.
"Cái này..."
Triệu Vô Cực nhất thời không biết trả lời như thế nào!
Thực ra ông ta cũng rất khó hiểu, tại sao một chuyện lớn như vậy, bên trên lại không có động tĩnh gì?
"Chuyện này tôi nghe được từ một người bạn ở khu vực chiến đấu phía Đông! Cách đây không lâu tôi cũng gọi điện thoại cho bên tổng bộ, nhưng bên kia bảo tôi đừng quan tâm!"
Triệu Vô Cực đáp.
"Vậy ông cũng đừng quan tâm!"
‘Nếu họ không coi Lâm Phong tôi ra gì! Vậy hôm nay cũng đừng trách Lâm Phong tôi vô tình!"
Lâm Phong cảm thấy lạnh lòng.
Mặc dù từ khi xuống núi, anh luôn tỏ ra rất lạnh lùng và vô tình, nhưng thực ra cũng có giới hạn của riêng mình!
Giới hạn này chính là không tổn hại đến lợi ích của nước Đại Hạ!
Như Phong Hành Giả, Quỷ Anh, Cuồng Nhân, Đao Ma, Hắc Ảnh...
Những sát thủ ngoại quốc này.
Ai không phải do anh tiêu diệt?
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Lâm Phong!! Cậu nói mấy đại gia tộc phái người đến đưa linh thạch cho cậu, bây giờ người đã đến rồi, chúng ta cùng ra ngoài nghênh đón đi!" Một cường giả của gia tộc võ đạo không nhịn được vênh mặt nói. Thực sự là nhịn quá lâu rồi! Trước kia dưới uy thế của Lâm Phong, bọn họ không thể không khuất phục, nhưng bây giờ tình thế đã đảo ngược, bọn họ cũng không cần phải sợ Lâm Phong nữa rồi! Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn võ giả đang nói, định nói gì đó, Mà ngay lúc này. Adv Có một người nhanh chóng xông vào. Nhìn kỹ lại. Thì ra là Triệu Vô Cực! Triệu Vô Cực vội vàng chạy đến, hơi thở hổn hển, trông rất mệt mỏi. Adv Ánh mắt hắn đảo quanh toàn trường, khi nhìn thấy Lâm Phong, lập tức thở ra một hơi, đi đến bên cạnh Lâm Phong, nhanh chóng nói: "Lâm Phong, cậu mau đi theo tôi!" "Đi theo ông? Tại sao?" Lâm Phong cau mày. "Cậu cứ đi theo tôi! Cậu còn nhớ lão già cầm thương mà cậu đã giết trước đó không? Người đó là bạn thân của tổ trưởng tổ thủ vệ Hạ Vân Đỉnh!" "Tôi vừa nhận được tin, Hạ Vân Đỉnh đã điều động quân đội chiến đấu khu vực phía Đông, có đến mười vạn người! Nhiều nhất là nửa giờ nữa, sẽ đến Vân Xuyên!" "Tôi biết cậu không sợ những gia tộc võ đạo bên ngoài kia, nhưng quân đội thì khác! Máy *****, xe bọc thép, bom đạn pháo có uy lực lớn... Những thứ này không phải võ giả có thể ngăn cản được!" Triệu Vô Cực nhanh chóng nói. Lâm Phong nghe vậy, trong mắt không khỏi lóe lên một tia lạnh lẽo. Theo anh thấy. Bất kể hai bên đấu thế nào, đó cũng là ân oán cá nhân của mỗi người! Trong giới võ đạo, luật pháp không thể can thiệp, lấy thực lực làm chủ, ai mạnh người đó giỏi, nhưng sử dụng quân đội thì tính chất rõ ràng đã thay đổi. "Chuyện này người bên trên hẳn đều biết chứ? Không ai ngăn cản sao?" "Hay là họ thấy Lâm Phong tôi chỉ là một kẻ cô độc, chết cũng không sao, đúng không?" Lâm Phong bình tĩnh nói. "Cái này..." Triệu Vô Cực nhất thời không biết trả lời như thế nào! Thực ra ông ta cũng rất khó hiểu, tại sao một chuyện lớn như vậy, bên trên lại không có động tĩnh gì? "Chuyện này tôi nghe được từ một người bạn ở khu vực chiến đấu phía Đông! Cách đây không lâu tôi cũng gọi điện thoại cho bên tổng bộ, nhưng bên kia bảo tôi đừng quan tâm!" Triệu Vô Cực đáp. "Vậy ông cũng đừng quan tâm!" ‘Nếu họ không coi Lâm Phong tôi ra gì! Vậy hôm nay cũng đừng trách Lâm Phong tôi vô tình!" Lâm Phong cảm thấy lạnh lòng. Mặc dù từ khi xuống núi, anh luôn tỏ ra rất lạnh lùng và vô tình, nhưng thực ra cũng có giới hạn của riêng mình! Giới hạn này chính là không tổn hại đến lợi ích của nước Đại Hạ! Như Phong Hành Giả, Quỷ Anh, Cuồng Nhân, Đao Ma, Hắc Ảnh... Những sát thủ ngoại quốc này. Ai không phải do anh tiêu diệt? Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!