Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 729

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Kết quả thế nào?”   Lâm Phong bắt đầu thở gấp.   Lão già mất tích cũng đã lâu rồi mà giờ lại xuất hiện cứu em gái anh, điều này làm cho anh rất kích động.   “Kết quả nhìn thấy phân thân của sư phụ ôm em gái cậu bay đi mất…”   Gia Cát Tiểu Minh trả lời.   Phân thân?   AdvTrong lòng Lâm Phong hơi ngạc nhiên.   Để thần hồn xuất khiếu thì phải đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, còn để luyện thành phân thân thì phải đạt tới Hóa Thần Cảnh!   Nghĩa là khi đạt Hóa Thần Cảnh sẽ có thể phân nguyên thần của mình ra thành nhiều mảnh, mỗi mảnh nguyên thần đều có thể luyện thành một phân thân…   Đây cũng là cách bảo vệ tính mạng đặc biệt của tu giả Hóa Thần Cảnh!   AdvĐương nhiên thông thường có rất ít tu giả muốn chia cắt nguyên thần của mình!   Bởi vì như vậy sẽ làm thực lực của mình giảm xuống rất nhiều.   Hơn nữa, một khi phân thân gặp sự cố cũng sẽ gây ra thương tích nghiêm trọng cho bản thể, nhẹ thì tụt cảnh giới, nặng thì đứt căn cơ, từ đó không còn duyên phận với tiên đạo nữa!   “Lão già bắt em gái tôi đi làm gì? Ông ta có nói gì với anh không? Tại sao ông ta không ở lại gặp tôi?”   Lâm Phong hỏi liên tục rất nhiều câu.   Gia Cát Tiểu Minh nhìn thoáng qua Lâm Phong, chần chừ một lúc rồi mới đáp:   “Sư phụ nói ba mẹ cậu nhớ em gái cậu nên mới bắt con bé đi, còn bảo cậu đừng đi tìm họ… Bởi vì cậu sẽ không tìm thấy được đâu!”   Lâm Phong nghe vậy thì sững sờ, chỉ cảm thấy lòng nhiệt huyết vừa mới dâng trào cứ như bị một gáo nước lạnh giội tắt!   Ba mẹ nhớ Tiểu Dao?   Sớm không nhớ, muộn không nhớ mà cứ phải nhớ ngay lúc này ư?   Đúng là vớ vẩn!   Rõ ràng đây chỉ là lý do thoái thác để lão già bắt em gái anh đi thôi!   “Lão già chết bầm, tiên sư nhà ông!”   Lâm Phong đột nhiên quay mặt về phía chân trời chửi ầm lên.   Rốt cuộc là vì sao? Có chuyện gì lão già không thể giáp mặt nói mà bắt buộc phải làm vậy với anh?   Đầu tiên là bắt anh lên núi tu tiên mười năm, sau đó bắt ba mẹ anh đi, giờ ngay cả em gái anh cũng bắt đi…   “Tiểu sư đệ, bình tĩnh, bình tĩnh, mọi thứ đều có nguyên do của nó mà! Với lại sư phụ cũng đâu thể hại cậu được, có đúng không?”   Gia Cát Tiểu Minh cười khuyên nhủ.   Lâm Phong dần bình tĩnh lại.   Sau mười năm sống trên núi, tính cách của anh đã trở nên lạnh nhạt, không vui vì vật chất, không buồn vì bản thân, lần này do anh sụp đổ thật sự nên mới mất kiểm soát như vậy!   “Ông ta còn nói gì nữa không?”   Lâm Phong hỏi.   “Không có, chỉ nói một câu thế thôi…”   Gia Cát Tiểu Minh lắc đầu.   Lâm Phong nghe vậy bèn gật đầu, nhìn Gia Cát Tiểu Minh, bảo:   “Nếu đã vậy thì chúng ta về trước rồi nói chuyện tiếp nhé?”  Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 “Kết quả thế nào?”  

 

Lâm Phong bắt đầu thở gấp.  

 

Lão già mất tích cũng đã lâu rồi mà giờ lại xuất hiện cứu em gái anh, điều này làm cho anh rất kích động.  

 

“Kết quả nhìn thấy phân thân của sư phụ ôm em gái cậu bay đi mất…”  

 

Gia Cát Tiểu Minh trả lời.  

 

Phân thân?  

 

Adv

Trong lòng Lâm Phong hơi ngạc nhiên.  

 

Để thần hồn xuất khiếu thì phải đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, còn để luyện thành phân thân thì phải đạt tới Hóa Thần Cảnh!  

 

Nghĩa là khi đạt Hóa Thần Cảnh sẽ có thể phân nguyên thần của mình ra thành nhiều mảnh, mỗi mảnh nguyên thần đều có thể luyện thành một phân thân…  

 

Đây cũng là cách bảo vệ tính mạng đặc biệt của tu giả Hóa Thần Cảnh!  

 

Adv

Đương nhiên thông thường có rất ít tu giả muốn chia cắt nguyên thần của mình!  

 

Bởi vì như vậy sẽ làm thực lực của mình giảm xuống rất nhiều.  

 

Hơn nữa, một khi phân thân gặp sự cố cũng sẽ gây ra thương tích nghiêm trọng cho bản thể, nhẹ thì tụt cảnh giới, nặng thì đứt căn cơ, từ đó không còn duyên phận với tiên đạo nữa!  

 

“Lão già bắt em gái tôi đi làm gì? Ông ta có nói gì với anh không? Tại sao ông ta không ở lại gặp tôi?”  

 

Lâm Phong hỏi liên tục rất nhiều câu.  

 

Gia Cát Tiểu Minh nhìn thoáng qua Lâm Phong, chần chừ một lúc rồi mới đáp:  

 

“Sư phụ nói ba mẹ cậu nhớ em gái cậu nên mới bắt con bé đi, còn bảo cậu đừng đi tìm họ… Bởi vì cậu sẽ không tìm thấy được đâu!”  

 

Lâm Phong nghe vậy thì sững sờ, chỉ cảm thấy lòng nhiệt huyết vừa mới dâng trào cứ như bị một gáo nước lạnh giội tắt!  

 

Ba mẹ nhớ Tiểu Dao?  

 

Sớm không nhớ, muộn không nhớ mà cứ phải nhớ ngay lúc này ư?  

 

Đúng là vớ vẩn!  

 

Rõ ràng đây chỉ là lý do thoái thác để lão già bắt em gái anh đi thôi!  

 

“Lão già chết bầm, tiên sư nhà ông!”  

 

Lâm Phong đột nhiên quay mặt về phía chân trời chửi ầm lên.  

 

Rốt cuộc là vì sao? Có chuyện gì lão già không thể giáp mặt nói mà bắt buộc phải làm vậy với anh?  

 

Đầu tiên là bắt anh lên núi tu tiên mười năm, sau đó bắt ba mẹ anh đi, giờ ngay cả em gái anh cũng bắt đi…  

 

“Tiểu sư đệ, bình tĩnh, bình tĩnh, mọi thứ đều có nguyên do của nó mà! Với lại sư phụ cũng đâu thể hại cậu được, có đúng không?”  

 

Gia Cát Tiểu Minh cười khuyên nhủ.  

 

Lâm Phong dần bình tĩnh lại.  

 

Sau mười năm sống trên núi, tính cách của anh đã trở nên lạnh nhạt, không vui vì vật chất, không buồn vì bản thân, lần này do anh sụp đổ thật sự nên mới mất kiểm soát như vậy!  

 

“Ông ta còn nói gì nữa không?”  

 

Lâm Phong hỏi.  

 

“Không có, chỉ nói một câu thế thôi…”  

 

Gia Cát Tiểu Minh lắc đầu.  

 

Lâm Phong nghe vậy bèn gật đầu, nhìn Gia Cát Tiểu Minh, bảo:  

 

“Nếu đã vậy thì chúng ta về trước rồi nói chuyện tiếp nhé?”  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Kết quả thế nào?”   Lâm Phong bắt đầu thở gấp.   Lão già mất tích cũng đã lâu rồi mà giờ lại xuất hiện cứu em gái anh, điều này làm cho anh rất kích động.   “Kết quả nhìn thấy phân thân của sư phụ ôm em gái cậu bay đi mất…”   Gia Cát Tiểu Minh trả lời.   Phân thân?   AdvTrong lòng Lâm Phong hơi ngạc nhiên.   Để thần hồn xuất khiếu thì phải đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, còn để luyện thành phân thân thì phải đạt tới Hóa Thần Cảnh!   Nghĩa là khi đạt Hóa Thần Cảnh sẽ có thể phân nguyên thần của mình ra thành nhiều mảnh, mỗi mảnh nguyên thần đều có thể luyện thành một phân thân…   Đây cũng là cách bảo vệ tính mạng đặc biệt của tu giả Hóa Thần Cảnh!   AdvĐương nhiên thông thường có rất ít tu giả muốn chia cắt nguyên thần của mình!   Bởi vì như vậy sẽ làm thực lực của mình giảm xuống rất nhiều.   Hơn nữa, một khi phân thân gặp sự cố cũng sẽ gây ra thương tích nghiêm trọng cho bản thể, nhẹ thì tụt cảnh giới, nặng thì đứt căn cơ, từ đó không còn duyên phận với tiên đạo nữa!   “Lão già bắt em gái tôi đi làm gì? Ông ta có nói gì với anh không? Tại sao ông ta không ở lại gặp tôi?”   Lâm Phong hỏi liên tục rất nhiều câu.   Gia Cát Tiểu Minh nhìn thoáng qua Lâm Phong, chần chừ một lúc rồi mới đáp:   “Sư phụ nói ba mẹ cậu nhớ em gái cậu nên mới bắt con bé đi, còn bảo cậu đừng đi tìm họ… Bởi vì cậu sẽ không tìm thấy được đâu!”   Lâm Phong nghe vậy thì sững sờ, chỉ cảm thấy lòng nhiệt huyết vừa mới dâng trào cứ như bị một gáo nước lạnh giội tắt!   Ba mẹ nhớ Tiểu Dao?   Sớm không nhớ, muộn không nhớ mà cứ phải nhớ ngay lúc này ư?   Đúng là vớ vẩn!   Rõ ràng đây chỉ là lý do thoái thác để lão già bắt em gái anh đi thôi!   “Lão già chết bầm, tiên sư nhà ông!”   Lâm Phong đột nhiên quay mặt về phía chân trời chửi ầm lên.   Rốt cuộc là vì sao? Có chuyện gì lão già không thể giáp mặt nói mà bắt buộc phải làm vậy với anh?   Đầu tiên là bắt anh lên núi tu tiên mười năm, sau đó bắt ba mẹ anh đi, giờ ngay cả em gái anh cũng bắt đi…   “Tiểu sư đệ, bình tĩnh, bình tĩnh, mọi thứ đều có nguyên do của nó mà! Với lại sư phụ cũng đâu thể hại cậu được, có đúng không?”   Gia Cát Tiểu Minh cười khuyên nhủ.   Lâm Phong dần bình tĩnh lại.   Sau mười năm sống trên núi, tính cách của anh đã trở nên lạnh nhạt, không vui vì vật chất, không buồn vì bản thân, lần này do anh sụp đổ thật sự nên mới mất kiểm soát như vậy!   “Ông ta còn nói gì nữa không?”   Lâm Phong hỏi.   “Không có, chỉ nói một câu thế thôi…”   Gia Cát Tiểu Minh lắc đầu.   Lâm Phong nghe vậy bèn gật đầu, nhìn Gia Cát Tiểu Minh, bảo:   “Nếu đã vậy thì chúng ta về trước rồi nói chuyện tiếp nhé?”  Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 729