Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 732
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Lục sư đệ, gà nướng của Ngũ sư huynh ăn ngon không?" Phùng Mục Trần biến sắc, không biết đã nghĩ đến gì đó mà cười khan rồi nói: "Em thích ăn gà của Ngũ sư huynh nhất!" "Vậy cậu cứ ngoan ngoãn ăn gà đi!" "Ừm!" Adv... Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phong lập tức cảm thấy kỳ lạ. Có vẻ cuộc sống của Lục sư huynh trong tông môn thật khó khăn. . . Trước đây bị Tứ sư huynh Võ Bá đánh bay đủ kiểu, hiện tại lại bị Ngũ sư huynh Gia Cát Tiểu Minh lên tiếng uy *****. . . Adv Mà đúng lúc này. "Mấy sư huynh của tôi đều như quần què, mấy sư huynh của tôi đều như quần què. . ." Sắc mặt của ba người Lý Nguyên Hạo trở nên u ám, bọn họ nhìn sang, phát hiện là chuông điện thoại của lão Lục Phùng Mục Trần. Phùng Mục Trần giật thót trong lòng. Hỏng bét rồi! Mình quên để yên lặng! "Là. . . Là bên Bộ chấp pháp gọi cho em, có lẽ là chuyện liên quan tới tiểu sư đệ. . ." "Mày nghe trước đi! Rồi Ngũ sư huynh quần què của mày sẽ tẩm quất toàn thân cho cậu." Võ Bá bẻ cổ phát ra tiếng răng rắc. Phùng Mục Trần nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhận điện thoại. Sau khi nói chuyện một lát, anh ta lại cúp điện thoại, nói với Lâm Phong: "Vừa rồi bên phòng thí nghiệm truyền tin đến, quả nhiên tư liệu mà Hạ Vân Đỉnh mang về là cách chế tạo bom hóa học! Trước đây những chuyện phản quốc mà ông ta làm cũng đã bị ngành tình báo điều tra ngọn nguồn." "Cho nên cấp trên dự định tổ chức một bữa tiệc vào tối mai cho cậu!" "Đến lúc đó sẽ mời các thế lực lớn ở Kinh Thành, vừa muốn để cậu làm quen với những thế lực này, vừa để thể hiện sự áy náy, vì chính danh dự của cậu!" Lâm Phong nghe vậy bèn suy tư một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý. Dù sao quen biết thêm gia chù của những thế lực lớn không phải chuyện gì xấu, sau này cần linh thạch hay linh dược gì đó cũng sẽ rất thuận tiện. Sau khi ăn cơm tối xong, ba sư huynh dẫn lão Lục mặt mũi sưng phù rời đi. Bọn họ vốn nghe nói Lâm Phong gặp phải nguy hiểm cho nên mới từ các nơi chạy đến hỗ trợ, bây giờ đã không sao rồi, mấy người bọn họ còn phải bận làm chuyện của mình, tìm kiếm cơ duyên cho mình! Còn Lâm Phong vào ở phòng tổng thống của khách sạn. Đầu tiên anh báo bình an cho Y Nặc và con gái, sau đó gọi điện cho bên phía Kim Lăng, hỏi thăm tình hình Lý Tiểu Khả rồi mới an tâm tu luyện. ... Sáng sớm ngày hôm sau, các thế lực lớn ở Kinh Thành nhận được một tin tức. "Lấy quân bộ dẫn đầu, bảy giờ tối nay ở khách sạn Số Một Kinh Thành tổ chức tiệc chiêu đãi quốc sĩ Lâm Phong, hi vọng các vị đến tham gia!" Tin tức này vừa được truyền ra, toàn bộ Kinh Thành lập tức xôn xao! Như này là thế nào? Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Lục sư đệ, gà nướng của Ngũ sư huynh ăn ngon không?"
Phùng Mục Trần biến sắc, không biết đã nghĩ đến gì đó mà cười khan rồi nói:
"Em thích ăn gà của Ngũ sư huynh nhất!"
"Vậy cậu cứ ngoan ngoãn ăn gà đi!"
"Ừm!"
Adv
...
Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phong lập tức cảm thấy kỳ lạ.
Có vẻ cuộc sống của Lục sư huynh trong tông môn thật khó khăn. . .
Trước đây bị Tứ sư huynh Võ Bá đánh bay đủ kiểu, hiện tại lại bị Ngũ sư huynh Gia Cát Tiểu Minh lên tiếng uy *****. . .
Adv
Mà đúng lúc này.
"Mấy sư huynh của tôi đều như quần què, mấy sư huynh của tôi đều như quần què. . ."
Sắc mặt của ba người Lý Nguyên Hạo trở nên u ám, bọn họ nhìn sang, phát hiện là chuông điện thoại của lão Lục Phùng Mục Trần.
Phùng Mục Trần giật thót trong lòng.
Hỏng bét rồi!
Mình quên để yên lặng!
"Là. . . Là bên Bộ chấp pháp gọi cho em, có lẽ là chuyện liên quan tới tiểu sư đệ. . ."
"Mày nghe trước đi! Rồi Ngũ sư huynh quần què của mày sẽ tẩm quất toàn thân cho cậu."
Võ Bá bẻ cổ phát ra tiếng răng rắc.
Phùng Mục Trần nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhận điện thoại.
Sau khi nói chuyện một lát, anh ta lại cúp điện thoại, nói với Lâm Phong:
"Vừa rồi bên phòng thí nghiệm truyền tin đến, quả nhiên tư liệu mà Hạ Vân Đỉnh mang về là cách chế tạo bom hóa học! Trước đây những chuyện phản quốc mà ông ta làm cũng đã bị ngành tình báo điều tra ngọn nguồn."
"Cho nên cấp trên dự định tổ chức một bữa tiệc vào tối mai cho cậu!"
"Đến lúc đó sẽ mời các thế lực lớn ở Kinh Thành, vừa muốn để cậu làm quen với những thế lực này, vừa để thể hiện sự áy náy, vì chính danh dự của cậu!"
Lâm Phong nghe vậy bèn suy tư một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Dù sao quen biết thêm gia chù của những thế lực lớn không phải chuyện gì xấu, sau này cần linh thạch hay linh dược gì đó cũng sẽ rất thuận tiện.
Sau khi ăn cơm tối xong, ba sư huynh dẫn lão Lục mặt mũi sưng phù rời đi.
Bọn họ vốn nghe nói Lâm Phong gặp phải nguy hiểm cho nên mới từ các nơi chạy đến hỗ trợ, bây giờ đã không sao rồi, mấy người bọn họ còn phải bận làm chuyện của mình, tìm kiếm cơ duyên cho mình!
Còn Lâm Phong vào ở phòng tổng thống của khách sạn.
Đầu tiên anh báo bình an cho Y Nặc và con gái, sau đó gọi điện cho bên phía Kim Lăng, hỏi thăm tình hình Lý Tiểu Khả rồi mới an tâm tu luyện.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, các thế lực lớn ở Kinh Thành nhận được một tin tức.
"Lấy quân bộ dẫn đầu, bảy giờ tối nay ở khách sạn Số Một Kinh Thành tổ chức tiệc chiêu đãi quốc sĩ Lâm Phong, hi vọng các vị đến tham gia!"
Tin tức này vừa được truyền ra, toàn bộ Kinh Thành lập tức xôn xao!
Như này là thế nào?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Lục sư đệ, gà nướng của Ngũ sư huynh ăn ngon không?" Phùng Mục Trần biến sắc, không biết đã nghĩ đến gì đó mà cười khan rồi nói: "Em thích ăn gà của Ngũ sư huynh nhất!" "Vậy cậu cứ ngoan ngoãn ăn gà đi!" "Ừm!" Adv... Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phong lập tức cảm thấy kỳ lạ. Có vẻ cuộc sống của Lục sư huynh trong tông môn thật khó khăn. . . Trước đây bị Tứ sư huynh Võ Bá đánh bay đủ kiểu, hiện tại lại bị Ngũ sư huynh Gia Cát Tiểu Minh lên tiếng uy *****. . . Adv Mà đúng lúc này. "Mấy sư huynh của tôi đều như quần què, mấy sư huynh của tôi đều như quần què. . ." Sắc mặt của ba người Lý Nguyên Hạo trở nên u ám, bọn họ nhìn sang, phát hiện là chuông điện thoại của lão Lục Phùng Mục Trần. Phùng Mục Trần giật thót trong lòng. Hỏng bét rồi! Mình quên để yên lặng! "Là. . . Là bên Bộ chấp pháp gọi cho em, có lẽ là chuyện liên quan tới tiểu sư đệ. . ." "Mày nghe trước đi! Rồi Ngũ sư huynh quần què của mày sẽ tẩm quất toàn thân cho cậu." Võ Bá bẻ cổ phát ra tiếng răng rắc. Phùng Mục Trần nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhận điện thoại. Sau khi nói chuyện một lát, anh ta lại cúp điện thoại, nói với Lâm Phong: "Vừa rồi bên phòng thí nghiệm truyền tin đến, quả nhiên tư liệu mà Hạ Vân Đỉnh mang về là cách chế tạo bom hóa học! Trước đây những chuyện phản quốc mà ông ta làm cũng đã bị ngành tình báo điều tra ngọn nguồn." "Cho nên cấp trên dự định tổ chức một bữa tiệc vào tối mai cho cậu!" "Đến lúc đó sẽ mời các thế lực lớn ở Kinh Thành, vừa muốn để cậu làm quen với những thế lực này, vừa để thể hiện sự áy náy, vì chính danh dự của cậu!" Lâm Phong nghe vậy bèn suy tư một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý. Dù sao quen biết thêm gia chù của những thế lực lớn không phải chuyện gì xấu, sau này cần linh thạch hay linh dược gì đó cũng sẽ rất thuận tiện. Sau khi ăn cơm tối xong, ba sư huynh dẫn lão Lục mặt mũi sưng phù rời đi. Bọn họ vốn nghe nói Lâm Phong gặp phải nguy hiểm cho nên mới từ các nơi chạy đến hỗ trợ, bây giờ đã không sao rồi, mấy người bọn họ còn phải bận làm chuyện của mình, tìm kiếm cơ duyên cho mình! Còn Lâm Phong vào ở phòng tổng thống của khách sạn. Đầu tiên anh báo bình an cho Y Nặc và con gái, sau đó gọi điện cho bên phía Kim Lăng, hỏi thăm tình hình Lý Tiểu Khả rồi mới an tâm tu luyện. ... Sáng sớm ngày hôm sau, các thế lực lớn ở Kinh Thành nhận được một tin tức. "Lấy quân bộ dẫn đầu, bảy giờ tối nay ở khách sạn Số Một Kinh Thành tổ chức tiệc chiêu đãi quốc sĩ Lâm Phong, hi vọng các vị đến tham gia!" Tin tức này vừa được truyền ra, toàn bộ Kinh Thành lập tức xôn xao! Như này là thế nào? Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!