Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 798
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong phun ra một ngụm linh khí, biến Trương Vệ thành một làn sương máu. Sau đó anh nhìn bốn phía, lạnh nhạt nói: “Còn ai muốn ý kiến?” Mọi người nghe xong nuốt một ngụm nước bọt, câm như hến, không dám thở mạnh. Quá mạnh! Quả thực không phải là người! AdvMột hơi thở thôi đủ để giết đại trưởng lão Võ Thánh đỉnh phong rồi! “Chuyện này là sao?” Lâm Phong đi tới trước mặt ba người Trương Lỵ, lên tiếng hỏi. Trương Lỵ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, không biết vì sao hai mắt lại đỏ hoe, bật khóc. Cô ta thích người đàn ông này vô cùng! Adv Nhưng anh quá mạnh, mạnh đến mức khiến cô ta khó mà đuổi kịp… Từ ngày ở trên đảo, cô ta chủ động hiến thân nhưng bị Lâm Phong từ chối, cô ta đã biết mình và Lâm Phong không thể! Trương Đống đương nhiên không biết suy nghĩ của con gái, kích động vội vàng nói lại chuyện đã phát sinh. Lâm Phong nghe xong, bình tĩnh đưa mắt nhìn Chu Thanh. Chu Thanh bị nhìn nổi cả da gà, không hề do dự mà quỳ xuống đất, dập đầu, run rẩy nói: “Cậu Lâm, cậu nghe tôi…” Ầm! Chu Thanh biến thành đống thịt vụn! Nhìn thấy vậy, đám người nhà họ Chu đều sụp đổ, không còn suy nghĩ chống cự nữa! Lâm Phong khác nào một đòn trởi giáng với bọn họ! “Chạy!” Không biết ai gào to một tiếng, đám võ giả nhà họ Chu đều chạy ra ngoài. Nhưng không được vài bước bọn họ đã khựng lại, sau đó cơ thể bị cắt rời, biến thành vô số mảnh vụn… Nhìn thấy vậy, đám người nhà họ Trương đều đờ ra. Kiếm khí! Là kiếm khí vừa giết đám người nhà họ Chu! Thì ra Lâm Phong còn là một kiếm tu. Nhưng tới bây giờ còn chưa thấy anh sử dụng kiếm thuật bao giờ. Người đàn ông này mạnh tới mức nào? “Mọi người nghỉ ngơi chút đi, tôi đi một lát rồi quay lại.” Lâm Phong nói với Trương Đống một câu, sau đó biến mất tại chỗ. … Lâm Phong đi rồi, Trương Đống lập tức bảo mọi người thu dọn hiện trường. Tuy rằng ban nãy mọi người không có ai hỗ trợ, nhưng đều là người nhà họ Trương, ông ấy cũng không tiện nói gì. Lát sau, khung cảnh đẫm máu đã được dọn dẹp chỉnh tề. Ba người Trương Đống đang uống thuốc, chữa vết thương, sau đó khoanh chân đả tọa. Đúng lúc này Lâm Phong quay về. “Cậu Lâm, cậu vừa đi…” “Tiêu diệt nhà họ Chu, sau này đỡ phiền phức…” Lâm Phong cắt ngang lời Trương Đống. Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lâm Phong phun ra một ngụm linh khí, biến Trương Vệ thành một làn sương máu.
Sau đó anh nhìn bốn phía, lạnh nhạt nói:
“Còn ai muốn ý kiến?”
Mọi người nghe xong nuốt một ngụm nước bọt, câm như hến, không dám thở mạnh.
Quá mạnh!
Quả thực không phải là người!
Adv
Một hơi thở thôi đủ để giết đại trưởng lão Võ Thánh đỉnh phong rồi!
“Chuyện này là sao?”
Lâm Phong đi tới trước mặt ba người Trương Lỵ, lên tiếng hỏi.
Trương Lỵ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, không biết vì sao hai mắt lại đỏ hoe, bật khóc.
Cô ta thích người đàn ông này vô cùng!
Adv
Nhưng anh quá mạnh, mạnh đến mức khiến cô ta khó mà đuổi kịp…
Từ ngày ở trên đảo, cô ta chủ động hiến thân nhưng bị Lâm Phong từ chối, cô ta đã biết mình và Lâm Phong không thể!
Trương Đống đương nhiên không biết suy nghĩ của con gái, kích động vội vàng nói lại chuyện đã phát sinh.
Lâm Phong nghe xong, bình tĩnh đưa mắt nhìn Chu Thanh.
Chu Thanh bị nhìn nổi cả da gà, không hề do dự mà quỳ xuống đất, dập đầu, run rẩy nói:
“Cậu Lâm, cậu nghe tôi…”
Ầm!
Chu Thanh biến thành đống thịt vụn!
Nhìn thấy vậy, đám người nhà họ Chu đều sụp đổ, không còn suy nghĩ chống cự nữa!
Lâm Phong khác nào một đòn trởi giáng với bọn họ!
“Chạy!”
Không biết ai gào to một tiếng, đám võ giả nhà họ Chu đều chạy ra ngoài.
Nhưng không được vài bước bọn họ đã khựng lại, sau đó cơ thể bị cắt rời, biến thành vô số mảnh vụn…
Nhìn thấy vậy, đám người nhà họ Trương đều đờ ra.
Kiếm khí!
Là kiếm khí vừa giết đám người nhà họ Chu!
Thì ra Lâm Phong còn là một kiếm tu.
Nhưng tới bây giờ còn chưa thấy anh sử dụng kiếm thuật bao giờ.
Người đàn ông này mạnh tới mức nào?
“Mọi người nghỉ ngơi chút đi, tôi đi một lát rồi quay lại.”
Lâm Phong nói với Trương Đống một câu, sau đó biến mất tại chỗ.
…
Lâm Phong đi rồi, Trương Đống lập tức bảo mọi người thu dọn hiện trường.
Tuy rằng ban nãy mọi người không có ai hỗ trợ, nhưng đều là người nhà họ Trương, ông ấy cũng không tiện nói gì.
Lát sau, khung cảnh đẫm máu đã được dọn dẹp chỉnh tề.
Ba người Trương Đống đang uống thuốc, chữa vết thương, sau đó khoanh chân đả tọa.
Đúng lúc này Lâm Phong quay về.
“Cậu Lâm, cậu vừa đi…”
“Tiêu diệt nhà họ Chu, sau này đỡ phiền phức…”
Lâm Phong cắt ngang lời Trương Đống.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong phun ra một ngụm linh khí, biến Trương Vệ thành một làn sương máu. Sau đó anh nhìn bốn phía, lạnh nhạt nói: “Còn ai muốn ý kiến?” Mọi người nghe xong nuốt một ngụm nước bọt, câm như hến, không dám thở mạnh. Quá mạnh! Quả thực không phải là người! AdvMột hơi thở thôi đủ để giết đại trưởng lão Võ Thánh đỉnh phong rồi! “Chuyện này là sao?” Lâm Phong đi tới trước mặt ba người Trương Lỵ, lên tiếng hỏi. Trương Lỵ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, không biết vì sao hai mắt lại đỏ hoe, bật khóc. Cô ta thích người đàn ông này vô cùng! Adv Nhưng anh quá mạnh, mạnh đến mức khiến cô ta khó mà đuổi kịp… Từ ngày ở trên đảo, cô ta chủ động hiến thân nhưng bị Lâm Phong từ chối, cô ta đã biết mình và Lâm Phong không thể! Trương Đống đương nhiên không biết suy nghĩ của con gái, kích động vội vàng nói lại chuyện đã phát sinh. Lâm Phong nghe xong, bình tĩnh đưa mắt nhìn Chu Thanh. Chu Thanh bị nhìn nổi cả da gà, không hề do dự mà quỳ xuống đất, dập đầu, run rẩy nói: “Cậu Lâm, cậu nghe tôi…” Ầm! Chu Thanh biến thành đống thịt vụn! Nhìn thấy vậy, đám người nhà họ Chu đều sụp đổ, không còn suy nghĩ chống cự nữa! Lâm Phong khác nào một đòn trởi giáng với bọn họ! “Chạy!” Không biết ai gào to một tiếng, đám võ giả nhà họ Chu đều chạy ra ngoài. Nhưng không được vài bước bọn họ đã khựng lại, sau đó cơ thể bị cắt rời, biến thành vô số mảnh vụn… Nhìn thấy vậy, đám người nhà họ Trương đều đờ ra. Kiếm khí! Là kiếm khí vừa giết đám người nhà họ Chu! Thì ra Lâm Phong còn là một kiếm tu. Nhưng tới bây giờ còn chưa thấy anh sử dụng kiếm thuật bao giờ. Người đàn ông này mạnh tới mức nào? “Mọi người nghỉ ngơi chút đi, tôi đi một lát rồi quay lại.” Lâm Phong nói với Trương Đống một câu, sau đó biến mất tại chỗ. … Lâm Phong đi rồi, Trương Đống lập tức bảo mọi người thu dọn hiện trường. Tuy rằng ban nãy mọi người không có ai hỗ trợ, nhưng đều là người nhà họ Trương, ông ấy cũng không tiện nói gì. Lát sau, khung cảnh đẫm máu đã được dọn dẹp chỉnh tề. Ba người Trương Đống đang uống thuốc, chữa vết thương, sau đó khoanh chân đả tọa. Đúng lúc này Lâm Phong quay về. “Cậu Lâm, cậu vừa đi…” “Tiêu diệt nhà họ Chu, sau này đỡ phiền phức…” Lâm Phong cắt ngang lời Trương Đống. Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!