Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 813

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nhưng anh vẫn kịp thấy được dáng vẻ của đối phương.    Tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, thân hình gầy gò, mặt xanh nanh vàng, toàn thân tỏa ra sát khí cực kỳ nồng đậm...    Đối phương không phải là người, mà là một con cương thi!    Một con cương thi có thể tàng hình!    Chẳng lẽ là... Phi cương?    Sắc mặt Phùng Mục Trần trở nên nghiêm trọng.   Adv Theo cách nói của Đạo gia.    Cương thi là chỉ khi con người chết đi, ba hồn tan biến, còn bảy phách bị trói buộc trong thi thể, do đó có thể khống chế cơ thể hành động!    Hơn nữa thi thể chỉ có ba hồn nên không thể luân hồi.    Vì vậy.    AdvCương thi được gọi là siêu thoát khỏi tam giới, không nằm trong ngũ hành!    Cương thi có thể được chia thành các cấp độ.    Bạch cương, Hắc cương, Khiêu cương, Phi cương, Hạn Bạt...    Trong đó Phi cương là do Khiêu cương hấp thụ ánh trăng âm u mà biến đổi, hành động nhanh nhẹn, nhảy nhót như bay, hút tinh phách mà không để lại vết thương ngoài...    Đến bước này của cương thi.    Đã thành tinh, từng bước sinh ra ý thức của riêng mình, hiểu được một số thuật pháp U Minh...    Mà theo thời gian tồn tại khác nhau.    Thực lực của mỗi một con Phi cương sẽ không giống nhau.    Một số con Phi cương tồn tại hàng nghìn năm, sắp hóa thành Hạn Bạt, ngay cả đại năng Hóa Thần Cảnh cũng chưa chắc có thể hạ được!    Tất nhiên.    Con trước mắt này còn lâu mới đạt đến mức độ Hạn Bạt!    "Hai người bọn mày thật không sợ chết, lại còn ngầm nuôi dưỡng thứ tà ác như thế kia!"    Phùng Mục Trần lạnh lùng liếc nhìn Phương Bất Phàm và Vạn Kha, trong lòng lại đang suy nghĩ tại sao Phi cương không tấn công hai tên này?    "Ke ke, chỉ cần có thể giết được mày! Mọi thứ đều có thể dùng!"    Vạn Kha cười lạnh lẽo.    Mà ngay lúc này.    "Vù vù~"    Con Phi cương trong bóng tối lại bắt đầu một đợt tấn công,    Phùng Mục Trần rõ ràng có thể cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ truyền đến, muốn hút sạch tinh khí trong cơ thể anh ta...    Đối mặt với thứ tà ác chưa biết này.    Anh ta cũng không dám khinh thường,    Ngay lập tức ngồi xếp bằng, bảo vệ tâm thần!    Đồng thời.    Từng đạo phù văn màu vàng tỏa ra từ trong cơ thể anh ta.    Sức mạnh thần thánh mênh mông trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ đại sảnh, chống lại sức mạnh tà ác của Phi cương, hình thành trạng thái giằng co!    Thấy cảnh này.    Phương Bất Phàm và Vạn Kha đều kinh ngạc!    Con Phi cương này là tổ chức ngầm nuôi dưỡng mấy chục năm, tiêm vào đủ loại thuốc quý...    Có thể bay trên trời, đi dưới đất, tàng hình đấu pháp, sức chiến đấu kinh người!   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhưng anh vẫn kịp thấy được dáng vẻ của đối phương.  

 

 

Tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, thân hình gầy gò, mặt xanh nanh vàng, toàn thân tỏa ra sát khí cực kỳ nồng đậm...  

 

 

Đối phương không phải là người, mà là một con cương thi!  

 

 

Một con cương thi có thể tàng hình!  

 

 

Chẳng lẽ là... Phi cương?  

 

 

Sắc mặt Phùng Mục Trần trở nên nghiêm trọng.  

 

Adv

 

Theo cách nói của Đạo gia.  

 

 

Cương thi là chỉ khi con người chết đi, ba hồn tan biến, còn bảy phách bị trói buộc trong thi thể, do đó có thể khống chế cơ thể hành động!  

 

 

Hơn nữa thi thể chỉ có ba hồn nên không thể luân hồi.  

 

 

Vì vậy.  

 

 

Adv

Cương thi được gọi là siêu thoát khỏi tam giới, không nằm trong ngũ hành!  

 

 

Cương thi có thể được chia thành các cấp độ.  

 

 

Bạch cương, Hắc cương, Khiêu cương, Phi cương, Hạn Bạt...  

 

 

Trong đó Phi cương là do Khiêu cương hấp thụ ánh trăng âm u mà biến đổi, hành động nhanh nhẹn, nhảy nhót như bay, hút tinh phách mà không để lại vết thương ngoài...  

 

 

Đến bước này của cương thi.  

 

 

Đã thành tinh, từng bước sinh ra ý thức của riêng mình, hiểu được một số thuật pháp U Minh...  

 

 

Mà theo thời gian tồn tại khác nhau.  

 

 

Thực lực của mỗi một con Phi cương sẽ không giống nhau.  

 

 

Một số con Phi cương tồn tại hàng nghìn năm, sắp hóa thành Hạn Bạt, ngay cả đại năng Hóa Thần Cảnh cũng chưa chắc có thể hạ được!  

 

 

Tất nhiên.  

 

 

Con trước mắt này còn lâu mới đạt đến mức độ Hạn Bạt!  

 

 

"Hai người bọn mày thật không sợ chết, lại còn ngầm nuôi dưỡng thứ tà ác như thế kia!"  

 

 

Phùng Mục Trần lạnh lùng liếc nhìn Phương Bất Phàm và Vạn Kha, trong lòng lại đang suy nghĩ tại sao Phi cương không tấn công hai tên này?  

 

 

"Ke ke, chỉ cần có thể giết được mày! Mọi thứ đều có thể dùng!"  

 

 

Vạn Kha cười lạnh lẽo.  

 

 

Mà ngay lúc này.  

 

 

"Vù vù~"  

 

 

Con Phi cương trong bóng tối lại bắt đầu một đợt tấn công,  

 

 

Phùng Mục Trần rõ ràng có thể cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ truyền đến, muốn hút sạch tinh khí trong cơ thể anh ta...  

 

 

Đối mặt với thứ tà ác chưa biết này.  

 

 

Anh ta cũng không dám khinh thường,  

 

 

Ngay lập tức ngồi xếp bằng, bảo vệ tâm thần!  

 

 

Đồng thời.  

 

 

Từng đạo phù văn màu vàng tỏa ra từ trong cơ thể anh ta.  

 

 

Sức mạnh thần thánh mênh mông trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ đại sảnh, chống lại sức mạnh tà ác của Phi cương, hình thành trạng thái giằng co!  

 

 

Thấy cảnh này.  

 

 

Phương Bất Phàm và Vạn Kha đều kinh ngạc!  

 

 

Con Phi cương này là tổ chức ngầm nuôi dưỡng mấy chục năm, tiêm vào đủ loại thuốc quý...  

 

 

Có thể bay trên trời, đi dưới đất, tàng hình đấu pháp, sức chiến đấu kinh người!  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nhưng anh vẫn kịp thấy được dáng vẻ của đối phương.    Tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, thân hình gầy gò, mặt xanh nanh vàng, toàn thân tỏa ra sát khí cực kỳ nồng đậm...    Đối phương không phải là người, mà là một con cương thi!    Một con cương thi có thể tàng hình!    Chẳng lẽ là... Phi cương?    Sắc mặt Phùng Mục Trần trở nên nghiêm trọng.   Adv Theo cách nói của Đạo gia.    Cương thi là chỉ khi con người chết đi, ba hồn tan biến, còn bảy phách bị trói buộc trong thi thể, do đó có thể khống chế cơ thể hành động!    Hơn nữa thi thể chỉ có ba hồn nên không thể luân hồi.    Vì vậy.    AdvCương thi được gọi là siêu thoát khỏi tam giới, không nằm trong ngũ hành!    Cương thi có thể được chia thành các cấp độ.    Bạch cương, Hắc cương, Khiêu cương, Phi cương, Hạn Bạt...    Trong đó Phi cương là do Khiêu cương hấp thụ ánh trăng âm u mà biến đổi, hành động nhanh nhẹn, nhảy nhót như bay, hút tinh phách mà không để lại vết thương ngoài...    Đến bước này của cương thi.    Đã thành tinh, từng bước sinh ra ý thức của riêng mình, hiểu được một số thuật pháp U Minh...    Mà theo thời gian tồn tại khác nhau.    Thực lực của mỗi một con Phi cương sẽ không giống nhau.    Một số con Phi cương tồn tại hàng nghìn năm, sắp hóa thành Hạn Bạt, ngay cả đại năng Hóa Thần Cảnh cũng chưa chắc có thể hạ được!    Tất nhiên.    Con trước mắt này còn lâu mới đạt đến mức độ Hạn Bạt!    "Hai người bọn mày thật không sợ chết, lại còn ngầm nuôi dưỡng thứ tà ác như thế kia!"    Phùng Mục Trần lạnh lùng liếc nhìn Phương Bất Phàm và Vạn Kha, trong lòng lại đang suy nghĩ tại sao Phi cương không tấn công hai tên này?    "Ke ke, chỉ cần có thể giết được mày! Mọi thứ đều có thể dùng!"    Vạn Kha cười lạnh lẽo.    Mà ngay lúc này.    "Vù vù~"    Con Phi cương trong bóng tối lại bắt đầu một đợt tấn công,    Phùng Mục Trần rõ ràng có thể cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ truyền đến, muốn hút sạch tinh khí trong cơ thể anh ta...    Đối mặt với thứ tà ác chưa biết này.    Anh ta cũng không dám khinh thường,    Ngay lập tức ngồi xếp bằng, bảo vệ tâm thần!    Đồng thời.    Từng đạo phù văn màu vàng tỏa ra từ trong cơ thể anh ta.    Sức mạnh thần thánh mênh mông trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ đại sảnh, chống lại sức mạnh tà ác của Phi cương, hình thành trạng thái giằng co!    Thấy cảnh này.    Phương Bất Phàm và Vạn Kha đều kinh ngạc!    Con Phi cương này là tổ chức ngầm nuôi dưỡng mấy chục năm, tiêm vào đủ loại thuốc quý...    Có thể bay trên trời, đi dưới đất, tàng hình đấu pháp, sức chiến đấu kinh người!   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 813