Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 837

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Sau khi phật tử Hiểu Tâm rời đi, Lâm Phong đưa mắt nhìn đám đệ tử Thất Tinh Môn còn lại.    Mấy tên này chú ý thấy ánh mắt của Lâm Phong, cơ thể run rẩy, đều cầu xin tha thứ:    “Tiền bối tha mạng, chuyện này không quan hệ gì với chúng tôi, chúng tôi chỉ đi theo đại trưởng lão mà thôi.”    “Vù vù!”    Lâm Phong bắn linh hỏa về phía một người trung niên, biến người đó thành tro.   Adv Tên này là người đứng sau Lục Gia Lâm, là yếu tố mấu chốt trong đám võ giả Thất Tinh Môn ở đây, cho nên phải chết!    Còn những người khác…    Lâm Phong suy nghĩ một lát, kéo tấm trải bàn xuống, dùng linh khí làm bút, viết một chữ “Kiếm” lên đó, sau đó ném khăn trải bàn cho đám đệ tử Thất Tinh Môn.    Adv“Các người cầm thứ này về cho Môn chủ xem, nói giúp tôi một câu…”    “Nói… nói gì.”    Một đệ tử căng thẳng hỏi.    “Bắt đầu từ hôm nay, an nguy của Kim Lăng gắn liền với Thất Tinh Môn, nếu Kim Lăng gặp chuyện không may, tôi sẽ đi diệt Thất Tinh Môn.”    Lâm Phong hờ hững nói.    Đám đệ tử nghe xong đều nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu, sau đó nhanh chóng chuồn khỏi phòng bao.    Lâm Phong nhìn đám người đi xa, vẻ mặt bình tĩnh.    Trên tấm vải kia có một luồng kiếm ý của anh, chỉ cần Môn chủ Thất Tinh Môn không phải người ngu thì sẽ biết làm thế nào.    …    Sau đó Lâm Phong nhìn đám người Vân Trung Thiên, trong lòng không hiểu sao lại hơi chán nản.    Đám người Vân Trung Thiên này là nhóm võ giả đầu tiên anh gặp sau khi xuống núi.    Mà từ sau này trở đi anh và những người này sẽ không gặp nhau nữa…    Con người khi còn sống thường như thế, càng tiến về phía trước sẽ càng gặp nhiều người, nhiều chuyện.    Nhưng những việc này cuối cùng cũng trở thành quá khứ, người có thể ở lại bên cạnh làm bạn lại càng ít.    “Cậu Lâm, lần này thật sự cảm ơn cậu.”    Đám người Vân Trung Thiên cảm ơn không ngừng.    Có thể tưởng tượng được, sau chuyện này, Kim Lăng chắc chắn là một bước lên mây…    “Không cần cảm ơn.”    Lâm Phong lắc đầu, còn nói thêm:    “Nếu chuyện này đã xong thì tôi đi trước…”    “Cậu Lâm!”    Đám người Vân Trung Thiên không muốn chút nào, nhưng vào lúc này lại không biết nên nói gì.    Thế nhân cho rằng Lâm Phong lạnh lùng vô tình, giết người như ngóe!   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

 Sau khi phật tử Hiểu Tâm rời đi, Lâm Phong đưa mắt nhìn đám đệ tử Thất Tinh Môn còn lại.  

 

 

Mấy tên này chú ý thấy ánh mắt của Lâm Phong, cơ thể run rẩy, đều cầu xin tha thứ:  

 

 

“Tiền bối tha mạng, chuyện này không quan hệ gì với chúng tôi, chúng tôi chỉ đi theo đại trưởng lão mà thôi.”  

 

 

“Vù vù!”  

 

 

Lâm Phong bắn linh hỏa về phía một người trung niên, biến người đó thành tro.  

 

Adv

 

Tên này là người đứng sau Lục Gia Lâm, là yếu tố mấu chốt trong đám võ giả Thất Tinh Môn ở đây, cho nên phải chết!  

 

 

Còn những người khác…  

 

 

Lâm Phong suy nghĩ một lát, kéo tấm trải bàn xuống, dùng linh khí làm bút, viết một chữ “Kiếm” lên đó, sau đó ném khăn trải bàn cho đám đệ tử Thất Tinh Môn.  

 

 

Adv

“Các người cầm thứ này về cho Môn chủ xem, nói giúp tôi một câu…”  

 

 

“Nói… nói gì.”  

 

 

Một đệ tử căng thẳng hỏi.  

 

 

“Bắt đầu từ hôm nay, an nguy của Kim Lăng gắn liền với Thất Tinh Môn, nếu Kim Lăng gặp chuyện không may, tôi sẽ đi diệt Thất Tinh Môn.”  

 

 

Lâm Phong hờ hững nói.  

 

 

Đám đệ tử nghe xong đều nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu, sau đó nhanh chóng chuồn khỏi phòng bao.  

 

 

Lâm Phong nhìn đám người đi xa, vẻ mặt bình tĩnh.  

 

 

Trên tấm vải kia có một luồng kiếm ý của anh, chỉ cần Môn chủ Thất Tinh Môn không phải người ngu thì sẽ biết làm thế nào.  

 

 

…  

 

 

Sau đó Lâm Phong nhìn đám người Vân Trung Thiên, trong lòng không hiểu sao lại hơi chán nản.  

 

 

Đám người Vân Trung Thiên này là nhóm võ giả đầu tiên anh gặp sau khi xuống núi.  

 

 

Mà từ sau này trở đi anh và những người này sẽ không gặp nhau nữa…  

 

 

Con người khi còn sống thường như thế, càng tiến về phía trước sẽ càng gặp nhiều người, nhiều chuyện.  

 

 

Nhưng những việc này cuối cùng cũng trở thành quá khứ, người có thể ở lại bên cạnh làm bạn lại càng ít.  

 

 

“Cậu Lâm, lần này thật sự cảm ơn cậu.”  

 

 

Đám người Vân Trung Thiên cảm ơn không ngừng.  

 

 

Có thể tưởng tượng được, sau chuyện này, Kim Lăng chắc chắn là một bước lên mây…  

 

 

“Không cần cảm ơn.”  

 

 

Lâm Phong lắc đầu, còn nói thêm:  

 

 

“Nếu chuyện này đã xong thì tôi đi trước…”  

 

 

“Cậu Lâm!”  

 

 

Đám người Vân Trung Thiên không muốn chút nào, nhưng vào lúc này lại không biết nên nói gì.  

 

 

Thế nhân cho rằng Lâm Phong lạnh lùng vô tình, giết người như ngóe!  

 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Sau khi phật tử Hiểu Tâm rời đi, Lâm Phong đưa mắt nhìn đám đệ tử Thất Tinh Môn còn lại.    Mấy tên này chú ý thấy ánh mắt của Lâm Phong, cơ thể run rẩy, đều cầu xin tha thứ:    “Tiền bối tha mạng, chuyện này không quan hệ gì với chúng tôi, chúng tôi chỉ đi theo đại trưởng lão mà thôi.”    “Vù vù!”    Lâm Phong bắn linh hỏa về phía một người trung niên, biến người đó thành tro.   Adv Tên này là người đứng sau Lục Gia Lâm, là yếu tố mấu chốt trong đám võ giả Thất Tinh Môn ở đây, cho nên phải chết!    Còn những người khác…    Lâm Phong suy nghĩ một lát, kéo tấm trải bàn xuống, dùng linh khí làm bút, viết một chữ “Kiếm” lên đó, sau đó ném khăn trải bàn cho đám đệ tử Thất Tinh Môn.    Adv“Các người cầm thứ này về cho Môn chủ xem, nói giúp tôi một câu…”    “Nói… nói gì.”    Một đệ tử căng thẳng hỏi.    “Bắt đầu từ hôm nay, an nguy của Kim Lăng gắn liền với Thất Tinh Môn, nếu Kim Lăng gặp chuyện không may, tôi sẽ đi diệt Thất Tinh Môn.”    Lâm Phong hờ hững nói.    Đám đệ tử nghe xong đều nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu, sau đó nhanh chóng chuồn khỏi phòng bao.    Lâm Phong nhìn đám người đi xa, vẻ mặt bình tĩnh.    Trên tấm vải kia có một luồng kiếm ý của anh, chỉ cần Môn chủ Thất Tinh Môn không phải người ngu thì sẽ biết làm thế nào.    …    Sau đó Lâm Phong nhìn đám người Vân Trung Thiên, trong lòng không hiểu sao lại hơi chán nản.    Đám người Vân Trung Thiên này là nhóm võ giả đầu tiên anh gặp sau khi xuống núi.    Mà từ sau này trở đi anh và những người này sẽ không gặp nhau nữa…    Con người khi còn sống thường như thế, càng tiến về phía trước sẽ càng gặp nhiều người, nhiều chuyện.    Nhưng những việc này cuối cùng cũng trở thành quá khứ, người có thể ở lại bên cạnh làm bạn lại càng ít.    “Cậu Lâm, lần này thật sự cảm ơn cậu.”    Đám người Vân Trung Thiên cảm ơn không ngừng.    Có thể tưởng tượng được, sau chuyện này, Kim Lăng chắc chắn là một bước lên mây…    “Không cần cảm ơn.”    Lâm Phong lắc đầu, còn nói thêm:    “Nếu chuyện này đã xong thì tôi đi trước…”    “Cậu Lâm!”    Đám người Vân Trung Thiên không muốn chút nào, nhưng vào lúc này lại không biết nên nói gì.    Thế nhân cho rằng Lâm Phong lạnh lùng vô tình, giết người như ngóe!   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 837