Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 849

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trước kia nhón Bát Kỳ của nước Oa phái tới không ít sát thủ muốn ám sát Hoa Vân Phi nhưng đều bị anh giải quyết hết!    Hai bên cũng vì thế mà kết thù!    Chỉ là trong khoảng thời gian này nhóm Bát Kỳ không có động tĩnh gì cả. Nếu bà lão này không nói thì anh đã sắp quên tổ chức sát thủ hàng đầu nước Oa này rồi…    “Chẳng lẽ bà là Chú Ngôn Sư của nước Oa?”    Khóe miệng Lâm Phong cong lên.   Adv Nước Oa có ba nghề nghiệp rất kì dị.    Chính là Ninja, Huyễn Thuật Sư và Chú Ngôn Sư!    Anh từng giết Ninja, cũng từng tiêu diệt một Huyễn Thuật Sư – Thiên Huyễn Anh Tử ở Dược Vương cốc, hiện giờ chỉ thiếu một Chú Ngôn Sư nữa thôi là đủ bộ!    AdvKhông đợi bà lão kia kịp nói gì, Vệ Tử Húc cách đó không xa đột nhiên lớn tiếng nói:    “Cậu Lâm, bà lão này là Hàng Đầu Sư của nước Nam Dương! Đòn tấn công của bà ta kì dị khó lường, tiếng tăm lừng lẫy ở nước ngoài, cậu nhất định phải chú ý!”    “Hàng Đầu Sư?” Lâm Phong hơi nheo mắt.    Nói đúng ra, Hàu Đầu Thuật cũng được coi như một loại vu thuật đặc biệt của Nam Dương.    Tương truyền từ thời viễn cổ, thủy tổ Vu thần từng du lịch ở nước Nam Dương, lúc đó thiên hạ đại loạn, mãnh thú làm hại nhân gian, Vu thần thương bách tính ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng, vì thế nên đã truyền thụ vu thuật.    Sau đó, tu giả của nước Nam Dương cải biến vu thuật, đổi tên thành Hàng Đầu Thuật.    Cũng vì chuyện này mà Vu tộc bình thường trong nước có xung đột với tu giả của Nam Dương, hai bên đại chiến nhiều lần, bất phân thắng bại!    Lúc này, bà lão tóc bạc quay đầu nhìn Vệ Tử Húc, hờ hững nói:    “Chết!”    “A!”    Vệ Tử Húc hét thảm, hai tay ôm đầu, tròng mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép, cơ thể co quắp, gương mặt đau khổ…    Nhìn thấy vậy, Vệ Cẩm Luân đứng cạnh đổi sắc mặt, lập tức vọt ra xa như nhìn thấy rắn độc…    Những người khác cũng kinh hãi!    Không hổ là Hàng Đầu Thuật thần bí nhất Nam Dương!    Chỉ cần phun ra một chữ chết, là có thể biến một cường giả Võ Hồn trung kỳ biến thành như thế…    “Cậu Lâm, cứu… cứu tôi!”    Vệ Tử Húc gian nan cầu cứu, giọng nói run rẩy, cực kì tuyệt vọng…    Vù!    Lâm Phong xuất hiện trước mặt Vệ Tử Húc, đưa bàn tay to đặt lên trán ông ấy, kiểm tra thử.    Giờ khắc này, có một luồng lực quái dị đang cắn nuốt bộ óc Vệ Tử Húc!    Lâm Phong thử tinh lọc luồng lực đó, nhưng vừa động vào thì Vệ Tử Húc bắt đầu thất khiếu chảy máu, đau khổ khôn cùng, dường như sẽ chết được bất cứ lúc nào!    “Vô dụng, trúng Hàng Đầu Thuật của tôi, cả thiên hạ này không ai cứu được!”    Bà lão hờ hững nói.    “Thế ư? Giết bà không phải là được rồi sao?”   Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Trước kia nhón Bát Kỳ của nước Oa phái tới không ít sát thủ muốn ám sát Hoa Vân Phi nhưng đều bị anh giải quyết hết!  

 

 

Hai bên cũng vì thế mà kết thù!  

 

 

Chỉ là trong khoảng thời gian này nhóm Bát Kỳ không có động tĩnh gì cả. Nếu bà lão này không nói thì anh đã sắp quên tổ chức sát thủ hàng đầu nước Oa này rồi…  

 

 

“Chẳng lẽ bà là Chú Ngôn Sư của nước Oa?”  

 

 

Khóe miệng Lâm Phong cong lên.  

 

Adv

 

Nước Oa có ba nghề nghiệp rất kì dị.  

 

 

Chính là Ninja, Huyễn Thuật Sư và Chú Ngôn Sư!  

 

 

Anh từng giết Ninja, cũng từng tiêu diệt một Huyễn Thuật Sư – Thiên Huyễn Anh Tử ở Dược Vương cốc, hiện giờ chỉ thiếu một Chú Ngôn Sư nữa thôi là đủ bộ!  

 

 

Adv

Không đợi bà lão kia kịp nói gì, Vệ Tử Húc cách đó không xa đột nhiên lớn tiếng nói:  

 

 

“Cậu Lâm, bà lão này là Hàng Đầu Sư của nước Nam Dương! Đòn tấn công của bà ta kì dị khó lường, tiếng tăm lừng lẫy ở nước ngoài, cậu nhất định phải chú ý!”  

 

 

“Hàng Đầu Sư?” Lâm Phong hơi nheo mắt.  

 

 

Nói đúng ra, Hàu Đầu Thuật cũng được coi như một loại vu thuật đặc biệt của Nam Dương.  

 

 

Tương truyền từ thời viễn cổ, thủy tổ Vu thần từng du lịch ở nước Nam Dương, lúc đó thiên hạ đại loạn, mãnh thú làm hại nhân gian, Vu thần thương bách tính ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng, vì thế nên đã truyền thụ vu thuật.  

 

 

Sau đó, tu giả của nước Nam Dương cải biến vu thuật, đổi tên thành Hàng Đầu Thuật.  

 

 

Cũng vì chuyện này mà Vu tộc bình thường trong nước có xung đột với tu giả của Nam Dương, hai bên đại chiến nhiều lần, bất phân thắng bại!  

 

 

Lúc này, bà lão tóc bạc quay đầu nhìn Vệ Tử Húc, hờ hững nói:  

 

 

“Chết!”  

 

 

“A!”  

 

 

Vệ Tử Húc hét thảm, hai tay ôm đầu, tròng mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép, cơ thể co quắp, gương mặt đau khổ…  

 

 

Nhìn thấy vậy, Vệ Cẩm Luân đứng cạnh đổi sắc mặt, lập tức vọt ra xa như nhìn thấy rắn độc…  

 

 

Những người khác cũng kinh hãi!  

 

 

Không hổ là Hàng Đầu Thuật thần bí nhất Nam Dương!  

 

 

Chỉ cần phun ra một chữ chết, là có thể biến một cường giả Võ Hồn trung kỳ biến thành như thế…  

 

 

“Cậu Lâm, cứu… cứu tôi!”  

 

 

Vệ Tử Húc gian nan cầu cứu, giọng nói run rẩy, cực kì tuyệt vọng…  

 

 

Vù!  

 

 

Lâm Phong xuất hiện trước mặt Vệ Tử Húc, đưa bàn tay to đặt lên trán ông ấy, kiểm tra thử.  

 

 

Giờ khắc này, có một luồng lực quái dị đang cắn nuốt bộ óc Vệ Tử Húc!  

 

 

Lâm Phong thử tinh lọc luồng lực đó, nhưng vừa động vào thì Vệ Tử Húc bắt đầu thất khiếu chảy máu, đau khổ khôn cùng, dường như sẽ chết được bất cứ lúc nào!  

 

 

“Vô dụng, trúng Hàng Đầu Thuật của tôi, cả thiên hạ này không ai cứu được!”  

 

 

Bà lão hờ hững nói.  

 

 

“Thế ư? Giết bà không phải là được rồi sao?”  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trước kia nhón Bát Kỳ của nước Oa phái tới không ít sát thủ muốn ám sát Hoa Vân Phi nhưng đều bị anh giải quyết hết!    Hai bên cũng vì thế mà kết thù!    Chỉ là trong khoảng thời gian này nhóm Bát Kỳ không có động tĩnh gì cả. Nếu bà lão này không nói thì anh đã sắp quên tổ chức sát thủ hàng đầu nước Oa này rồi…    “Chẳng lẽ bà là Chú Ngôn Sư của nước Oa?”    Khóe miệng Lâm Phong cong lên.   Adv Nước Oa có ba nghề nghiệp rất kì dị.    Chính là Ninja, Huyễn Thuật Sư và Chú Ngôn Sư!    Anh từng giết Ninja, cũng từng tiêu diệt một Huyễn Thuật Sư – Thiên Huyễn Anh Tử ở Dược Vương cốc, hiện giờ chỉ thiếu một Chú Ngôn Sư nữa thôi là đủ bộ!    AdvKhông đợi bà lão kia kịp nói gì, Vệ Tử Húc cách đó không xa đột nhiên lớn tiếng nói:    “Cậu Lâm, bà lão này là Hàng Đầu Sư của nước Nam Dương! Đòn tấn công của bà ta kì dị khó lường, tiếng tăm lừng lẫy ở nước ngoài, cậu nhất định phải chú ý!”    “Hàng Đầu Sư?” Lâm Phong hơi nheo mắt.    Nói đúng ra, Hàu Đầu Thuật cũng được coi như một loại vu thuật đặc biệt của Nam Dương.    Tương truyền từ thời viễn cổ, thủy tổ Vu thần từng du lịch ở nước Nam Dương, lúc đó thiên hạ đại loạn, mãnh thú làm hại nhân gian, Vu thần thương bách tính ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng, vì thế nên đã truyền thụ vu thuật.    Sau đó, tu giả của nước Nam Dương cải biến vu thuật, đổi tên thành Hàng Đầu Thuật.    Cũng vì chuyện này mà Vu tộc bình thường trong nước có xung đột với tu giả của Nam Dương, hai bên đại chiến nhiều lần, bất phân thắng bại!    Lúc này, bà lão tóc bạc quay đầu nhìn Vệ Tử Húc, hờ hững nói:    “Chết!”    “A!”    Vệ Tử Húc hét thảm, hai tay ôm đầu, tròng mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép, cơ thể co quắp, gương mặt đau khổ…    Nhìn thấy vậy, Vệ Cẩm Luân đứng cạnh đổi sắc mặt, lập tức vọt ra xa như nhìn thấy rắn độc…    Những người khác cũng kinh hãi!    Không hổ là Hàng Đầu Thuật thần bí nhất Nam Dương!    Chỉ cần phun ra một chữ chết, là có thể biến một cường giả Võ Hồn trung kỳ biến thành như thế…    “Cậu Lâm, cứu… cứu tôi!”    Vệ Tử Húc gian nan cầu cứu, giọng nói run rẩy, cực kì tuyệt vọng…    Vù!    Lâm Phong xuất hiện trước mặt Vệ Tử Húc, đưa bàn tay to đặt lên trán ông ấy, kiểm tra thử.    Giờ khắc này, có một luồng lực quái dị đang cắn nuốt bộ óc Vệ Tử Húc!    Lâm Phong thử tinh lọc luồng lực đó, nhưng vừa động vào thì Vệ Tử Húc bắt đầu thất khiếu chảy máu, đau khổ khôn cùng, dường như sẽ chết được bất cứ lúc nào!    “Vô dụng, trúng Hàng Đầu Thuật của tôi, cả thiên hạ này không ai cứu được!”    Bà lão hờ hững nói.    “Thế ư? Giết bà không phải là được rồi sao?”   Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 849