Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 852
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sinh vật địa linh khổng lồ gầm gừ, sau đó vung cánh tay to như thùng nước về phía Lâm Phong, cánh tay chuyển động cuốn theo luồng khí mạnh mẽ, một số võ giả đứng gần đó bị thổi văng ra xa mấy chục mét! Nhưng đối diện với đòn đánh này, Lâm Phong không hề thay đổi sắc mặt, bình tĩnh đứng tại chỗ, duỗi tay phải ra ngay một phần nghìn giây trước khi cánh tay to đánh trúng. “Ầm!” Một tiếng động nặng nề vang lên. AdvNúi rừng cũng rung chuyển theo, mặt đất đá nham thạch nơi Lâm Phong đang đứng hạ thấp xuống khoảng mấy chục centimet. “Đỡ… Đỡ được ư?” Vệ Cẩm Luân khiếp sợ. Một loài sinh vật mạnh thế kia mà Lâm Phong lại đỡ bằng thể lực cơ á? Adv Những người khác cũng sững sờ. “Sinh vật địa linh này của bà mạnh hơn những con tôi gặp trước đó rất nhiều! Nhưng cũng chỉ có thế thôi…” Lâm Phong thản nhiên nói. Anh giữ chặt con sinh vật địa linh bằng một tay, bất kể nó gào thét thế nào cũng không thoát ra được. Cơ thể cao năm mét khổng lồ trái ngược hẳn với Lâm Phong cao một mét tám mươi lăm! “Cậu đã từng gặp những con khác ư?” Bà lão tóc trắng kinh hãi thốt lên. “Đúng vậy! Con sinh vật địa linh đó bị tôi giết dễ như ăn cháo, con này của bà cũng không ngoại lệ!” Dứt lời. Lâm Phong dùng lực mạnh hơn. “Răng rắc!” Sinh vật địa linh bị anh bẻ gãy một cánh tay, sau đó anh đập một phát, sinh vật địa linh hét lên thảm thiết rồi lập tức biến thành vô số điểm sáng lờ mờ tiêu tán giữa đất trời. Lâm Phong cũng không bất ngờ gì về điều này. Những sinh vật địa linh này chỉ là do linh thể biến hình ra thôi, nói đúng ra thì chúng không được coi là một sinh mệnh… “Không… Không thể nào!” Thấy thế, bà lão tóc trắng liên tục lùi về sau, cuối cùng ngồi phịch xuống đất. “Không có gì là không thể cả!” “Ở nước Đại Hạ tôi chưa đến lượt Hàng Thuật Sư chẳng ra gì như bà tới dương oai đâu!” Lâm Phong giơ tay ra túm lấy bà lão tóc trắng. “Vớ vẩn! Hàng Thuật của bọn tôi mới chính thống, các cậu mới là bàng môn tà đạo!” Bà lão tóc trắng hét lên thảm thiết. “Thật đáng thương, chỉ biết sống trong thế giới của mình, tôi thấy buồn hộ bà luôn đó…” Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Sinh vật địa linh khổng lồ gầm gừ, sau đó vung cánh tay to như thùng nước về phía Lâm Phong, cánh tay chuyển động cuốn theo luồng khí mạnh mẽ, một số võ giả đứng gần đó bị thổi văng ra xa mấy chục mét!
Nhưng đối diện với đòn đánh này, Lâm Phong không hề thay đổi sắc mặt, bình tĩnh đứng tại chỗ, duỗi tay phải ra ngay một phần nghìn giây trước khi cánh tay to đánh trúng.
“Ầm!”
Một tiếng động nặng nề vang lên.
Adv
Núi rừng cũng rung chuyển theo, mặt đất đá nham thạch nơi Lâm Phong đang đứng hạ thấp xuống khoảng mấy chục centimet.
“Đỡ… Đỡ được ư?”
Vệ Cẩm Luân khiếp sợ.
Một loài sinh vật mạnh thế kia mà Lâm Phong lại đỡ bằng thể lực cơ á?
Adv
Những người khác cũng sững sờ.
“Sinh vật địa linh này của bà mạnh hơn những con tôi gặp trước đó rất nhiều! Nhưng cũng chỉ có thế thôi…”
Lâm Phong thản nhiên nói.
Anh giữ chặt con sinh vật địa linh bằng một tay, bất kể nó gào thét thế nào cũng không thoát ra được.
Cơ thể cao năm mét khổng lồ trái ngược hẳn với Lâm Phong cao một mét tám mươi lăm!
“Cậu đã từng gặp những con khác ư?”
Bà lão tóc trắng kinh hãi thốt lên.
“Đúng vậy! Con sinh vật địa linh đó bị tôi giết dễ như ăn cháo, con này của bà cũng không ngoại lệ!”
Dứt lời.
Lâm Phong dùng lực mạnh hơn.
“Răng rắc!”
Sinh vật địa linh bị anh bẻ gãy một cánh tay, sau đó anh đập một phát, sinh vật địa linh hét lên thảm thiết rồi lập tức biến thành vô số điểm sáng lờ mờ tiêu tán giữa đất trời.
Lâm Phong cũng không bất ngờ gì về điều này.
Những sinh vật địa linh này chỉ là do linh thể biến hình ra thôi, nói đúng ra thì chúng không được coi là một sinh mệnh…
“Không… Không thể nào!”
Thấy thế, bà lão tóc trắng liên tục lùi về sau, cuối cùng ngồi phịch xuống đất.
“Không có gì là không thể cả!”
“Ở nước Đại Hạ tôi chưa đến lượt Hàng Thuật Sư chẳng ra gì như bà tới dương oai đâu!”
Lâm Phong giơ tay ra túm lấy bà lão tóc trắng.
“Vớ vẩn! Hàng Thuật của bọn tôi mới chính thống, các cậu mới là bàng môn tà đạo!”
Bà lão tóc trắng hét lên thảm thiết.
“Thật đáng thương, chỉ biết sống trong thế giới của mình, tôi thấy buồn hộ bà luôn đó…”
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sinh vật địa linh khổng lồ gầm gừ, sau đó vung cánh tay to như thùng nước về phía Lâm Phong, cánh tay chuyển động cuốn theo luồng khí mạnh mẽ, một số võ giả đứng gần đó bị thổi văng ra xa mấy chục mét! Nhưng đối diện với đòn đánh này, Lâm Phong không hề thay đổi sắc mặt, bình tĩnh đứng tại chỗ, duỗi tay phải ra ngay một phần nghìn giây trước khi cánh tay to đánh trúng. “Ầm!” Một tiếng động nặng nề vang lên. AdvNúi rừng cũng rung chuyển theo, mặt đất đá nham thạch nơi Lâm Phong đang đứng hạ thấp xuống khoảng mấy chục centimet. “Đỡ… Đỡ được ư?” Vệ Cẩm Luân khiếp sợ. Một loài sinh vật mạnh thế kia mà Lâm Phong lại đỡ bằng thể lực cơ á? Adv Những người khác cũng sững sờ. “Sinh vật địa linh này của bà mạnh hơn những con tôi gặp trước đó rất nhiều! Nhưng cũng chỉ có thế thôi…” Lâm Phong thản nhiên nói. Anh giữ chặt con sinh vật địa linh bằng một tay, bất kể nó gào thét thế nào cũng không thoát ra được. Cơ thể cao năm mét khổng lồ trái ngược hẳn với Lâm Phong cao một mét tám mươi lăm! “Cậu đã từng gặp những con khác ư?” Bà lão tóc trắng kinh hãi thốt lên. “Đúng vậy! Con sinh vật địa linh đó bị tôi giết dễ như ăn cháo, con này của bà cũng không ngoại lệ!” Dứt lời. Lâm Phong dùng lực mạnh hơn. “Răng rắc!” Sinh vật địa linh bị anh bẻ gãy một cánh tay, sau đó anh đập một phát, sinh vật địa linh hét lên thảm thiết rồi lập tức biến thành vô số điểm sáng lờ mờ tiêu tán giữa đất trời. Lâm Phong cũng không bất ngờ gì về điều này. Những sinh vật địa linh này chỉ là do linh thể biến hình ra thôi, nói đúng ra thì chúng không được coi là một sinh mệnh… “Không… Không thể nào!” Thấy thế, bà lão tóc trắng liên tục lùi về sau, cuối cùng ngồi phịch xuống đất. “Không có gì là không thể cả!” “Ở nước Đại Hạ tôi chưa đến lượt Hàng Thuật Sư chẳng ra gì như bà tới dương oai đâu!” Lâm Phong giơ tay ra túm lấy bà lão tóc trắng. “Vớ vẩn! Hàng Thuật của bọn tôi mới chính thống, các cậu mới là bàng môn tà đạo!” Bà lão tóc trắng hét lên thảm thiết. “Thật đáng thương, chỉ biết sống trong thế giới của mình, tôi thấy buồn hộ bà luôn đó…” Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!