Giữa mùa hè, ve sầu trên cây ngoài trời kêu không ngừng Vì nóng. Trong phòng khách, Diệp Thiên Bách đang loay hoay lau sàn, mặc dù bật điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy rất nóng, thỉnh thoảng lại vươn tay lau mồ hôi trên trán. Hạ Tiểu My đang khoanh chân ngồi trên sô pha, vừa ăn kem vừa xem TY. Hạ Tiểu My là em gái của vợ anh, năm nay mười tám tuổi, là sinh viên năm hai. Vì dáng người và ngoại hình xinh đẹp nên rất nổi tiếng ở Đại học Quốc gia Giang Thành, cô nàng là hoa khôi của Đại học Quốc gia Giang Thành. Rất nhiều nam sinh gửi thư tình kèm với hoa tươi, thậm chí còn gửi tới tận nhà, nhưng tính cách của Hạ Tiểu My khá kiêu ngạo, thậm chí không thèm nhìn tới mấy tên ong ong bướm bướm đó. Hôm nay Hạ Tiểu My mặc một chiếc quần kiểu hot pants mát mẻ, đôi chân thon dài trắng như tuyết xếp vào nhau, phối với chiếc áo crop top ở thân trên của cô, làm nổi bật vóc dáng đáng kiêu hãnh của cô đến mức tối đa, còn có vòng eo thon thả kia, chỉ cần là đàn ông thì đều cảm thấy máu nóng đang phun…
Chương 58: C58: Một cậu thanh niên nói cháu có bệnh
Người Chồng Toàn Năng Của Hoa KhôiTác giả: Ninh CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa mùa hè, ve sầu trên cây ngoài trời kêu không ngừng Vì nóng. Trong phòng khách, Diệp Thiên Bách đang loay hoay lau sàn, mặc dù bật điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy rất nóng, thỉnh thoảng lại vươn tay lau mồ hôi trên trán. Hạ Tiểu My đang khoanh chân ngồi trên sô pha, vừa ăn kem vừa xem TY. Hạ Tiểu My là em gái của vợ anh, năm nay mười tám tuổi, là sinh viên năm hai. Vì dáng người và ngoại hình xinh đẹp nên rất nổi tiếng ở Đại học Quốc gia Giang Thành, cô nàng là hoa khôi của Đại học Quốc gia Giang Thành. Rất nhiều nam sinh gửi thư tình kèm với hoa tươi, thậm chí còn gửi tới tận nhà, nhưng tính cách của Hạ Tiểu My khá kiêu ngạo, thậm chí không thèm nhìn tới mấy tên ong ong bướm bướm đó. Hôm nay Hạ Tiểu My mặc một chiếc quần kiểu hot pants mát mẻ, đôi chân thon dài trắng như tuyết xếp vào nhau, phối với chiếc áo crop top ở thân trên của cô, làm nổi bật vóc dáng đáng kiêu hãnh của cô đến mức tối đa, còn có vòng eo thon thả kia, chỉ cần là đàn ông thì đều cảm thấy máu nóng đang phun… Ngay sau đó, chiếc xe mà Diệp Thiên Bách lái nhanh chóng biến mất trên đại lộ trước Đại học Quốc gia Giang Thành.Lúc này đã bảy giờ tối.Trong bệnh viện trực thuộc Đại học Y Giang Thành, Hà Ngọc Sinh đang hồi hộp chờ đợi kết quả, ông ta đi tới đi lui, đứng ngồi không yên.Ông ta luôn cảm thấy lời của Diệp Thiên Bách không phải là vô nghĩa, ông ta thật sự bị bệnh. Tìm 𝒕𝑟u𝗒ện ha𝗒 𝒕ại # T𝑟Um 𝒕𝑟u𝗒ện.𝓥N #“Lại nói, còn bao lâu mới có kết quả kiểm tra, tôi đã tới đây hai tiếng rồi.”Hà Ngọc Sinh cau mày, lo lắng hỏi.“Ông Hà, đã hết thời gian làm việc của bệnh viện nên chúng tôi có ít người trực hơn, vì vậy kết quả sẽ chậm hơn, xin ông hãy kiên nhãn.”Cô y tá trực bên cửa sổ trả lời theo kiểu giải quyết việc chung.“Tôi nói cho cô biết, tôi và phó viện trưởng Chu là bạn bè, vậy mà không thể tạo điều kiện cho tôi sao?”Vẻ mặt Hà Ngọc Sinh ưu sầu.“Ông Hà, phó viện trưởng Chu đã gọi điện thoại đến đây rồi, nhưng lúc này thật sự không thể nhanh được.”“Chúng tôi chỉ có thể đảm bảo sẽ có kết quả trong ngày hôm nay, vì vậy hãy kiên nhẫn và chờ đợi kết quả.”Y tá kiểm tra máy tính, sau đó vẫn nói một cách bất đắc dĩ.“Được rồi! Năng suất của bệnh viện Giang Thành cần phải được cải thiện đi.”Hà Ngọc Sinh thở dài bất lực.Y tá nghe vậy thì không nói gì, phó viện trưởng đã nói rất rõ ràng, người trước mặt cô ấy là người rất có tiếng nói ở Giang Thành, xem như cũng là lãnh đạo trựctiếp của bệnh viện họ.Thời gian dần trôi, chẳng mấy chốc, gần một tiếng trôi qua.Lúc này, Hà Ngọc Sinh đã ngủ thiếp đi trên ghế ở hành lang.“Ông Hà, ông Hà?”Một y tá đi tới, trong tay cầm một số tài liệu và hình ảnh, chọc chọc vào người Hà Ngọc Sinh.“ơi? Ồ, kết quả xét nghiệm của tôi đã có rồi sao? Thế nào, tôi thật sự bị bệnh sao?”Hà Ngọc Sinh sợ hãi, lập tức tỉnh lại.“Ông Hà, tôi không thể biết ông có thực sự bị bệnh hay không. Bây giờ kết quả kiểm tra đã có rồi, ông có thể cầm những kết quả này đi lên tầng bảy và tìm bác sĩ Dương.”Y tá đưa tài liệu và hình ảnh cho Hà Ngọc Sinh.“Ồ, được, tôi sẽ đi ngay.Hà Ngọc Sinh nói xong rồi đứng lên.“Ông Hà, ông cứ từ từ thôi, bác sĩ Dương sẽ trực đến mười giờ tối nay.”Y tá nhắc nhở nhưng Hà Ngọc Sinh không quan tâm, vội vàng đi lên lầu bảy.Bây giờ đã qua tám giờ, lầu bảy không có nhiều đèn.Hà Ngọc Sinh vội vàng đi vào một căn phòng.“Xin chào, đây là phòng bác sĩ Dương đúng không?”Hà Ngọc Sinh nhìn thấy trong phòng có một ông lão. tóc bạc, nhưng khi nhìn rõ sắc mặt ông lão, ông ta hơi sửng sốt.“Hóa ra là Tiểu Hà, sao cháu lại ở đây?”Vị bác sĩ này mang kính lão, ông ấy cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt của Hà Ngọc Sinh.“Là chú Dương, thật là trùng hợp, cháu không nhìn rõ, hóa ra bác sĩ Dương trên đây là chú Dương.”Hà Ngọc Sinh hơi xấu hổ, ông lão trước mặt chính là bạn tốt của cha ông ta - Dương Minh An.“Sao vậy, cơ thể cháu bị làm sao? Nhìn cháu rất có tỉnh thần nha!”Dương Minh An mỉm cười hỏi.“Chú Dương, hôm nay một cậu thanh niên nói cháu có bệnh nên bảo cháu đến bệnh viện kiểm tra, sau đó thì cháu đến đây.”Hà Ngọc Sinh ngồi xuống, vẻ mặt có chút lo lắng.“Một cậu thanh niên nói cháu có bệnh? Cháu xác định người thanh niên đó không phải đang mắng cháu chứ?”
Ngay sau đó, chiếc xe mà Diệp Thiên Bách lái nhanh chóng biến mất trên đại lộ trước Đại học Quốc gia Giang Thành.
Lúc này đã bảy giờ tối.
Trong bệnh viện trực thuộc Đại học Y Giang Thành, Hà Ngọc Sinh đang hồi hộp chờ đợi kết quả, ông ta đi tới đi lui, đứng ngồi không yên.
Ông ta luôn cảm thấy lời của Diệp Thiên Bách không phải là vô nghĩa, ông ta thật sự bị bệnh. Tìm 𝒕𝑟u𝗒ện ha𝗒 𝒕ại # T𝑟Um 𝒕𝑟u𝗒ện.𝓥N #
“Lại nói, còn bao lâu mới có kết quả kiểm tra, tôi đã tới đây hai tiếng rồi.”
Hà Ngọc Sinh cau mày, lo lắng hỏi.
“Ông Hà, đã hết thời gian làm việc của bệnh viện nên chúng tôi có ít người trực hơn, vì vậy kết quả sẽ chậm hơn, xin ông hãy kiên nhãn.”
Cô y tá trực bên cửa sổ trả lời theo kiểu giải quyết việc chung.
“Tôi nói cho cô biết, tôi và phó viện trưởng Chu là bạn bè, vậy mà không thể tạo điều kiện cho tôi sao?”
Vẻ mặt Hà Ngọc Sinh ưu sầu.
“Ông Hà, phó viện trưởng Chu đã gọi điện thoại đến đây rồi, nhưng lúc này thật sự không thể nhanh được.”
“Chúng tôi chỉ có thể đảm bảo sẽ có kết quả trong ngày hôm nay, vì vậy hãy kiên nhẫn và chờ đợi kết quả.”
Y tá kiểm tra máy tính, sau đó vẫn nói một cách bất đắc dĩ.
“Được rồi! Năng suất của bệnh viện Giang Thành cần phải được cải thiện đi.”
Hà Ngọc Sinh thở dài bất lực.
Y tá nghe vậy thì không nói gì, phó viện trưởng đã nói rất rõ ràng, người trước mặt cô ấy là người rất có tiếng nói ở Giang Thành, xem như cũng là lãnh đạo trực
tiếp của bệnh viện họ.
Thời gian dần trôi, chẳng mấy chốc, gần một tiếng trôi qua.
Lúc này, Hà Ngọc Sinh đã ngủ thiếp đi trên ghế ở hành lang.
“Ông Hà, ông Hà?”
Một y tá đi tới, trong tay cầm một số tài liệu và hình ảnh, chọc chọc vào người Hà Ngọc Sinh.
“ơi? Ồ, kết quả xét nghiệm của tôi đã có rồi sao? Thế nào, tôi thật sự bị bệnh sao?”
Hà Ngọc Sinh sợ hãi, lập tức tỉnh lại.
“Ông Hà, tôi không thể biết ông có thực sự bị bệnh hay không. Bây giờ kết quả kiểm tra đã có rồi, ông có thể cầm những kết quả này đi lên tầng bảy và tìm bác sĩ Dương.”
Y tá đưa tài liệu và hình ảnh cho Hà Ngọc Sinh.
“Ồ, được, tôi sẽ đi ngay.
Hà Ngọc Sinh nói xong rồi đứng lên.
“Ông Hà, ông cứ từ từ thôi, bác sĩ Dương sẽ trực đến mười giờ tối nay.”
Y tá nhắc nhở nhưng Hà Ngọc Sinh không quan tâm, vội vàng đi lên lầu bảy.
Bây giờ đã qua tám giờ, lầu bảy không có nhiều đèn.
Hà Ngọc Sinh vội vàng đi vào một căn phòng.
“Xin chào, đây là phòng bác sĩ Dương đúng không?”
Hà Ngọc Sinh nhìn thấy trong phòng có một ông lão. tóc bạc, nhưng khi nhìn rõ sắc mặt ông lão, ông ta hơi sửng sốt.
“Hóa ra là Tiểu Hà, sao cháu lại ở đây?”
Vị bác sĩ này mang kính lão, ông ấy cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt của Hà Ngọc Sinh.
“Là chú Dương, thật là trùng hợp, cháu không nhìn rõ, hóa ra bác sĩ Dương trên đây là chú Dương.”
Hà Ngọc Sinh hơi xấu hổ, ông lão trước mặt chính là bạn tốt của cha ông ta - Dương Minh An.
“Sao vậy, cơ thể cháu bị làm sao? Nhìn cháu rất có tỉnh thần nha!”
Dương Minh An mỉm cười hỏi.
“Chú Dương, hôm nay một cậu thanh niên nói cháu có bệnh nên bảo cháu đến bệnh viện kiểm tra, sau đó thì cháu đến đây.”
Hà Ngọc Sinh ngồi xuống, vẻ mặt có chút lo lắng.
“Một cậu thanh niên nói cháu có bệnh? Cháu xác định người thanh niên đó không phải đang mắng cháu chứ?”
Người Chồng Toàn Năng Của Hoa KhôiTác giả: Ninh CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa mùa hè, ve sầu trên cây ngoài trời kêu không ngừng Vì nóng. Trong phòng khách, Diệp Thiên Bách đang loay hoay lau sàn, mặc dù bật điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy rất nóng, thỉnh thoảng lại vươn tay lau mồ hôi trên trán. Hạ Tiểu My đang khoanh chân ngồi trên sô pha, vừa ăn kem vừa xem TY. Hạ Tiểu My là em gái của vợ anh, năm nay mười tám tuổi, là sinh viên năm hai. Vì dáng người và ngoại hình xinh đẹp nên rất nổi tiếng ở Đại học Quốc gia Giang Thành, cô nàng là hoa khôi của Đại học Quốc gia Giang Thành. Rất nhiều nam sinh gửi thư tình kèm với hoa tươi, thậm chí còn gửi tới tận nhà, nhưng tính cách của Hạ Tiểu My khá kiêu ngạo, thậm chí không thèm nhìn tới mấy tên ong ong bướm bướm đó. Hôm nay Hạ Tiểu My mặc một chiếc quần kiểu hot pants mát mẻ, đôi chân thon dài trắng như tuyết xếp vào nhau, phối với chiếc áo crop top ở thân trên của cô, làm nổi bật vóc dáng đáng kiêu hãnh của cô đến mức tối đa, còn có vòng eo thon thả kia, chỉ cần là đàn ông thì đều cảm thấy máu nóng đang phun… Ngay sau đó, chiếc xe mà Diệp Thiên Bách lái nhanh chóng biến mất trên đại lộ trước Đại học Quốc gia Giang Thành.Lúc này đã bảy giờ tối.Trong bệnh viện trực thuộc Đại học Y Giang Thành, Hà Ngọc Sinh đang hồi hộp chờ đợi kết quả, ông ta đi tới đi lui, đứng ngồi không yên.Ông ta luôn cảm thấy lời của Diệp Thiên Bách không phải là vô nghĩa, ông ta thật sự bị bệnh. Tìm 𝒕𝑟u𝗒ện ha𝗒 𝒕ại # T𝑟Um 𝒕𝑟u𝗒ện.𝓥N #“Lại nói, còn bao lâu mới có kết quả kiểm tra, tôi đã tới đây hai tiếng rồi.”Hà Ngọc Sinh cau mày, lo lắng hỏi.“Ông Hà, đã hết thời gian làm việc của bệnh viện nên chúng tôi có ít người trực hơn, vì vậy kết quả sẽ chậm hơn, xin ông hãy kiên nhãn.”Cô y tá trực bên cửa sổ trả lời theo kiểu giải quyết việc chung.“Tôi nói cho cô biết, tôi và phó viện trưởng Chu là bạn bè, vậy mà không thể tạo điều kiện cho tôi sao?”Vẻ mặt Hà Ngọc Sinh ưu sầu.“Ông Hà, phó viện trưởng Chu đã gọi điện thoại đến đây rồi, nhưng lúc này thật sự không thể nhanh được.”“Chúng tôi chỉ có thể đảm bảo sẽ có kết quả trong ngày hôm nay, vì vậy hãy kiên nhẫn và chờ đợi kết quả.”Y tá kiểm tra máy tính, sau đó vẫn nói một cách bất đắc dĩ.“Được rồi! Năng suất của bệnh viện Giang Thành cần phải được cải thiện đi.”Hà Ngọc Sinh thở dài bất lực.Y tá nghe vậy thì không nói gì, phó viện trưởng đã nói rất rõ ràng, người trước mặt cô ấy là người rất có tiếng nói ở Giang Thành, xem như cũng là lãnh đạo trựctiếp của bệnh viện họ.Thời gian dần trôi, chẳng mấy chốc, gần một tiếng trôi qua.Lúc này, Hà Ngọc Sinh đã ngủ thiếp đi trên ghế ở hành lang.“Ông Hà, ông Hà?”Một y tá đi tới, trong tay cầm một số tài liệu và hình ảnh, chọc chọc vào người Hà Ngọc Sinh.“ơi? Ồ, kết quả xét nghiệm của tôi đã có rồi sao? Thế nào, tôi thật sự bị bệnh sao?”Hà Ngọc Sinh sợ hãi, lập tức tỉnh lại.“Ông Hà, tôi không thể biết ông có thực sự bị bệnh hay không. Bây giờ kết quả kiểm tra đã có rồi, ông có thể cầm những kết quả này đi lên tầng bảy và tìm bác sĩ Dương.”Y tá đưa tài liệu và hình ảnh cho Hà Ngọc Sinh.“Ồ, được, tôi sẽ đi ngay.Hà Ngọc Sinh nói xong rồi đứng lên.“Ông Hà, ông cứ từ từ thôi, bác sĩ Dương sẽ trực đến mười giờ tối nay.”Y tá nhắc nhở nhưng Hà Ngọc Sinh không quan tâm, vội vàng đi lên lầu bảy.Bây giờ đã qua tám giờ, lầu bảy không có nhiều đèn.Hà Ngọc Sinh vội vàng đi vào một căn phòng.“Xin chào, đây là phòng bác sĩ Dương đúng không?”Hà Ngọc Sinh nhìn thấy trong phòng có một ông lão. tóc bạc, nhưng khi nhìn rõ sắc mặt ông lão, ông ta hơi sửng sốt.“Hóa ra là Tiểu Hà, sao cháu lại ở đây?”Vị bác sĩ này mang kính lão, ông ấy cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt của Hà Ngọc Sinh.“Là chú Dương, thật là trùng hợp, cháu không nhìn rõ, hóa ra bác sĩ Dương trên đây là chú Dương.”Hà Ngọc Sinh hơi xấu hổ, ông lão trước mặt chính là bạn tốt của cha ông ta - Dương Minh An.“Sao vậy, cơ thể cháu bị làm sao? Nhìn cháu rất có tỉnh thần nha!”Dương Minh An mỉm cười hỏi.“Chú Dương, hôm nay một cậu thanh niên nói cháu có bệnh nên bảo cháu đến bệnh viện kiểm tra, sau đó thì cháu đến đây.”Hà Ngọc Sinh ngồi xuống, vẻ mặt có chút lo lắng.“Một cậu thanh niên nói cháu có bệnh? Cháu xác định người thanh niên đó không phải đang mắng cháu chứ?”