Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 444

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 444Đệ tử chân truyền thứ hai của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngự Kiếm Phong – Nhiếp Phong.Đệ tử chân truyền thứ ba của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngọc Linh Phong – Nam Cung Nguyệt.Đệ tử chân truyền thứ tư của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Liệt Diệm Phong – Tư Đồ Nam.Đệ tử chân truyền thứ năm của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Tuyền Phong – Đoàn Ngự.Đệ tử chân truyền thứ sáu của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngọc Tâm Phong – Dạ Như Tuyết.Đệ tử chân truyền thứ chín của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Sơn Phong – Thạch Nham.Bọn họ là sáu trong chín đệ tử chân truyền của Hằng Nhạc Tông, lại thêm đệ tử chân truyền thứ nhất của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Huyền Phong Liễu Dật, đệ tử chân truyền thứ bảy, thủ đồ Thiên Trụ Phong Dương Bân, đệ tử chân truyền thứ tám Tề Dương của Ngọc Thanh Phong, bọn họ chính là chín người xuất sắc nhất trong các đệ tử của Hằng Nhạc Tông.“Đệ nói Nhiếp sư huynh này, tên tiểu sư đệ tên Diệp Thành kia không đơn giản đâu”, Tư Đồ Nam – thủ đồ Liệt Diệm Phong nhấp một ngụm rượu, khuôn mặt ngà ngà men, tặc lưỡi nhìn Diệp Thành trên Phong Vân Đài cách đó không xa.“Hắn không hề đơn giản, đúng là yêu nghiệt”, Nhiếp Phong không nói gì, chỉ có Thạch Nham ở bên lên tiếng: “Mới ở tu vi Nhân Nguyên mà đại chiến với Tề Dương ở cảnh giới Chân Dương lại không hề yếu thế, hắn là người đầu tiên ta gặp”.“Tiền bố Sở Huyên quả nhiên có con mắt nhìn”, Dạ Vô Tuyết xuýt xoa: “Tên đệ tử này của tiền bối thật khác người”.“Có thể đánh lại hơn một trăm đệ tử trong thử thách rừng hoang đúng là không phải lạ”, Đoàn Ngự khẽ phẩy quạt xếp: “Vả lại ta còn nghe nói không lâu trước đó hắn còn cướp sạch đồ của Dương Bân ở ngọn núi phía sau nội môn, tiểu sư đệ này thú vị đấy”.Bốn người mỗi người một câu, thế nhưng chỉ có Nhiếp Phong và Nam Cung Nguyệt là im lặng không nói gì.Nói sao nhỉ? Khí chất của hai người này có phần giống nhau, đều thuộc loại kiệm lời, Nhiếp Phong trầm tĩnh nhưng lại là anh tài xuất chúng, Nam Cung Nguyệt thanh tú dịu hiền mà nổi bật giữa đám đông.“Ta nói này, hai người cả ngày cứ giữ cái bộ dạng khó coi đó là có ý gì vậy”, Tư Đồ Nam cuối cùng cũng không nhịn nổi mà lên tiếng.“Nhiếp sư huynh và Nam Cung sư tỷ, hai người không phải đang lo lắng cho đại sư huynh chứ?”, Dạ Vô Tuyết ở bên liếc mắt thăm dò.Cuối cùng, Nam Cung Nguyệt khẽ lắc đầu, có điều trên khuôn mặt thanh tú kia lại mang theo ánh nhìn có phần khác thường.Thấy Nam Cung Nguyệt như vậy, mấy người phía Tư Đồ Nam cũng lắc đầu bất lực như thể biết được nỗi băn khoăn trong lòng cô.“Ai mà ngờ nổi Chính Dương Tông đột nhiên xuất hiện Huyền Linh Chi Thể chứ”, Tư Đồ Nam day day trán: “Không biết sư huynh Liễu Dật đấu với cô ta thì sẽ thế nào”.Haiz…!Nghe Tư Đồ Ngọc nói vậy, tất cả mọi người không khỏi thở dài.Rầm!Không biết từ bao giờ, sự im lặng của tất cả mọi người bị âm thanh dữ dội từ phía chiến đài cách đó không xa phá vỡ.Trên chiến đài, một loạt đại chiêu của Diệp Thành và Tề Dương lần lượt được tung ra đánh lùi đối thủ của mình.Trận đại chiến vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt, trên chiến đài toàn máu là máu. 

Chương 444

Đệ tử chân truyền thứ hai của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngự Kiếm Phong – Nhiếp Phong.

Đệ tử chân truyền thứ ba của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngọc Linh Phong – Nam Cung Nguyệt.

Đệ tử chân truyền thứ tư của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Liệt Diệm Phong – Tư Đồ Nam.

Đệ tử chân truyền thứ năm của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Tuyền Phong – Đoàn Ngự.

Đệ tử chân truyền thứ sáu của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngọc Tâm Phong – Dạ Như Tuyết.

Đệ tử chân truyền thứ chín của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Sơn Phong – Thạch Nham.

Bọn họ là sáu trong chín đệ tử chân truyền của Hằng Nhạc Tông, lại thêm đệ tử chân truyền thứ nhất của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Huyền Phong Liễu Dật, đệ tử chân truyền thứ bảy, thủ đồ Thiên Trụ Phong Dương Bân, đệ tử chân truyền thứ tám Tề Dương của Ngọc Thanh Phong, bọn họ chính là chín người xuất sắc nhất trong các đệ tử của Hằng Nhạc Tông.

“Đệ nói Nhiếp sư huynh này, tên tiểu sư đệ tên Diệp Thành kia không đơn giản đâu”, Tư Đồ Nam – thủ đồ Liệt Diệm Phong nhấp một ngụm rượu, khuôn mặt ngà ngà men, tặc lưỡi nhìn Diệp Thành trên Phong Vân Đài cách đó không xa.

“Hắn không hề đơn giản, đúng là yêu nghiệt”, Nhiếp Phong không nói gì, chỉ có Thạch Nham ở bên lên tiếng: “Mới ở tu vi Nhân Nguyên mà đại chiến với Tề Dương ở cảnh giới Chân Dương lại không hề yếu thế, hắn là người đầu tiên ta gặp”.

“Tiền bố Sở Huyên quả nhiên có con mắt nhìn”, Dạ Vô Tuyết xuýt xoa: “Tên đệ tử này của tiền bối thật khác người”.

“Có thể đánh lại hơn một trăm đệ tử trong thử thách rừng hoang đúng là không phải lạ”, Đoàn Ngự khẽ phẩy quạt xếp: “Vả lại ta còn nghe nói không lâu trước đó hắn còn cướp sạch đồ của Dương Bân ở ngọn núi phía sau nội môn, tiểu sư đệ này thú vị đấy”.

Bốn người mỗi người một câu, thế nhưng chỉ có Nhiếp Phong và Nam Cung Nguyệt là im lặng không nói gì.

Nói sao nhỉ? Khí chất của hai người này có phần giống nhau, đều thuộc loại kiệm lời, Nhiếp Phong trầm tĩnh nhưng lại là anh tài xuất chúng, Nam Cung Nguyệt thanh tú dịu hiền mà nổi bật giữa đám đông.

“Ta nói này, hai người cả ngày cứ giữ cái bộ dạng khó coi đó là có ý gì vậy”, Tư Đồ Nam cuối cùng cũng không nhịn nổi mà lên tiếng.

“Nhiếp sư huynh và Nam Cung sư tỷ, hai người không phải đang lo lắng cho đại sư huynh chứ?”, Dạ Vô Tuyết ở bên liếc mắt thăm dò.

Cuối cùng, Nam Cung Nguyệt khẽ lắc đầu, có điều trên khuôn mặt thanh tú kia lại mang theo ánh nhìn có phần khác thường.

Thấy Nam Cung Nguyệt như vậy, mấy người phía Tư Đồ Nam cũng lắc đầu bất lực như thể biết được nỗi băn khoăn trong lòng cô.

“Ai mà ngờ nổi Chính Dương Tông đột nhiên xuất hiện Huyền Linh Chi Thể chứ”, Tư Đồ Nam day day trán: “Không biết sư huynh Liễu Dật đấu với cô ta thì sẽ thế nào”.

Haiz…!

Nghe Tư Đồ Ngọc nói vậy, tất cả mọi người không khỏi thở dài.

Rầm!

Không biết từ bao giờ, sự im lặng của tất cả mọi người bị âm thanh dữ dội từ phía chiến đài cách đó không xa phá vỡ.

Trên chiến đài, một loạt đại chiêu của Diệp Thành và Tề Dương lần lượt được tung ra đánh lùi đối thủ của mình.

Trận đại chiến vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt, trên chiến đài toàn máu là máu.

 

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 444Đệ tử chân truyền thứ hai của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngự Kiếm Phong – Nhiếp Phong.Đệ tử chân truyền thứ ba của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngọc Linh Phong – Nam Cung Nguyệt.Đệ tử chân truyền thứ tư của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Liệt Diệm Phong – Tư Đồ Nam.Đệ tử chân truyền thứ năm của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Tuyền Phong – Đoàn Ngự.Đệ tử chân truyền thứ sáu của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Ngọc Tâm Phong – Dạ Như Tuyết.Đệ tử chân truyền thứ chín của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Sơn Phong – Thạch Nham.Bọn họ là sáu trong chín đệ tử chân truyền của Hằng Nhạc Tông, lại thêm đệ tử chân truyền thứ nhất của Hằng Nhạc Tông, thủ đồ Thiên Huyền Phong Liễu Dật, đệ tử chân truyền thứ bảy, thủ đồ Thiên Trụ Phong Dương Bân, đệ tử chân truyền thứ tám Tề Dương của Ngọc Thanh Phong, bọn họ chính là chín người xuất sắc nhất trong các đệ tử của Hằng Nhạc Tông.“Đệ nói Nhiếp sư huynh này, tên tiểu sư đệ tên Diệp Thành kia không đơn giản đâu”, Tư Đồ Nam – thủ đồ Liệt Diệm Phong nhấp một ngụm rượu, khuôn mặt ngà ngà men, tặc lưỡi nhìn Diệp Thành trên Phong Vân Đài cách đó không xa.“Hắn không hề đơn giản, đúng là yêu nghiệt”, Nhiếp Phong không nói gì, chỉ có Thạch Nham ở bên lên tiếng: “Mới ở tu vi Nhân Nguyên mà đại chiến với Tề Dương ở cảnh giới Chân Dương lại không hề yếu thế, hắn là người đầu tiên ta gặp”.“Tiền bố Sở Huyên quả nhiên có con mắt nhìn”, Dạ Vô Tuyết xuýt xoa: “Tên đệ tử này của tiền bối thật khác người”.“Có thể đánh lại hơn một trăm đệ tử trong thử thách rừng hoang đúng là không phải lạ”, Đoàn Ngự khẽ phẩy quạt xếp: “Vả lại ta còn nghe nói không lâu trước đó hắn còn cướp sạch đồ của Dương Bân ở ngọn núi phía sau nội môn, tiểu sư đệ này thú vị đấy”.Bốn người mỗi người một câu, thế nhưng chỉ có Nhiếp Phong và Nam Cung Nguyệt là im lặng không nói gì.Nói sao nhỉ? Khí chất của hai người này có phần giống nhau, đều thuộc loại kiệm lời, Nhiếp Phong trầm tĩnh nhưng lại là anh tài xuất chúng, Nam Cung Nguyệt thanh tú dịu hiền mà nổi bật giữa đám đông.“Ta nói này, hai người cả ngày cứ giữ cái bộ dạng khó coi đó là có ý gì vậy”, Tư Đồ Nam cuối cùng cũng không nhịn nổi mà lên tiếng.“Nhiếp sư huynh và Nam Cung sư tỷ, hai người không phải đang lo lắng cho đại sư huynh chứ?”, Dạ Vô Tuyết ở bên liếc mắt thăm dò.Cuối cùng, Nam Cung Nguyệt khẽ lắc đầu, có điều trên khuôn mặt thanh tú kia lại mang theo ánh nhìn có phần khác thường.Thấy Nam Cung Nguyệt như vậy, mấy người phía Tư Đồ Nam cũng lắc đầu bất lực như thể biết được nỗi băn khoăn trong lòng cô.“Ai mà ngờ nổi Chính Dương Tông đột nhiên xuất hiện Huyền Linh Chi Thể chứ”, Tư Đồ Nam day day trán: “Không biết sư huynh Liễu Dật đấu với cô ta thì sẽ thế nào”.Haiz…!Nghe Tư Đồ Ngọc nói vậy, tất cả mọi người không khỏi thở dài.Rầm!Không biết từ bao giờ, sự im lặng của tất cả mọi người bị âm thanh dữ dội từ phía chiến đài cách đó không xa phá vỡ.Trên chiến đài, một loạt đại chiêu của Diệp Thành và Tề Dương lần lượt được tung ra đánh lùi đối thủ của mình.Trận đại chiến vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt, trên chiến đài toàn máu là máu. 

Chương 444