Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 470
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 470“Ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết”, tên này mặt mày tôi độc, bộ vuốt khom lại hướng về phía đôi mắt của Diệp Thành, trông có vẻ như hắn ta đang muốn móc đi đôi mắt của Diệp Thành.Thế nhưng đúng lúc này, Diệp Thành lại nhếch miệng cười tôi độc. Thấy vậy, kẻ mặc huyết bào chợt cảm thấy luồng khí tức nguy hiểm.Vút!Sát kiếm màu tím đột ngột xuất hiện với tốc độ nhanh vô cùng, cánh tay mà tên kia đang bóp cổ Diệp Thành lập tức bị nhát kiếm màu tím kia chém gãy.A….!Hắn ta gào thét dữ dội, lảo đảo lùi về sau.Không sai, người ra tay chính là Tử Huyên, vào thời khắc quan trọng, Diệp Thành đã triệu gọi Tử Huyên, khi tên kia lơ là cảnh giác, Tử Huyên đã chém một nhát kiếm sắc lạnh vào người hắn.“Tử Huyên, được lắm”, Diệp Thành hồi phục lại mỉm cười nhìn Tử Huyên. Hắn tiến lên trước quất một troi vào đầu kẻ mặc huyết bào, sau đó chém một đao khiến tên kia suýt chút nữa thì bị chém làm đôi.A….!Cơn phẫn nộ của tên này lên đến đỉnh điểm, tung chưởng thật lực khiến Diệp Thành phải lùi về sau.Phụt!Diệp Thành phun ra máu, cố gắng đứng vững. Ở một hướng khác, Tử Huyên tay cầm sát kiếm màu tím cũng đứng vững, cả hai một trước một sau chặn tên kia ở giữa.Kẻ mặc huyết bào bị chém mất một cánh tay, lại thêm không ngừng bị thương nên cũng chỉ còn lại nửa cái mạng. Trạng thái hiện giờ của hắn khiến Diệp Thành cảm thấy tự tin hơn phần nào, hơn nữa hắn còn có sự trợ giúp của Tử Huyên.“Giết, giết, giết”, tên kia gào thét điên cuồng lao về phía Diệp Thành.Vút!Tử Huyên di chuyển, sát phạt từ bên hông tới, chém ra nhát kiếm công kích với uy lực không hề yếu.Kẻ mặc huyết bào lạnh giọng nhưng vẫn quay người đột ngột, một đạo đại ấn được tung ra khiến Tử Huyên bay ra khỏi đó.Có điều, tới khi tên này quay đầu lại, Diệp Thành đã vung đại đao, đao mang màu vàng kim của Bát Hoang Trảm chém xuống.Phụt!Kẻ mặc huyết bào bị thương, trên người để lại từng vết thương sâu rỉ máu.Giết!Giết!Cả hai điên cuồng lần lượt lao về phía đối phương, thi triển bí thuật đối kháng, trận đại chiến vô cùng thảm khốc.Ở bên, kẻ mặc hắc bào khí huyết sục sôi, đầu tóc hắn rũ rượu, toàn thân toát lên khí tức lạnh lùng, khuôn mặt tôi độc kia lúc này trông càng giữ dằn hơn, đôi mắt u ám trở nên cay nghiệt, trông hắn chẳng khác gì ác ma.Ở bên, khí tức ma đạo của Diệp Thành cũng hừng hực, cả cơ thể hắn toát lên vẻ bạo tàn và khát máu, hắn không hể biết đau đớn là gì, chỉ liên tục tấn công, trông chẳng khác gì ma vương.Còn hình nộm Tử Huyên lại đóng vai trò trợ chiến cho Diệp Thành, mỗi lần ra tay đều có thể khiến kẻ mặc hắc bào bị thương, vài lần tung đại chiêu đều đánh trúng người tên kia.
Chương 470
“Ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết”, tên này mặt mày tôi độc, bộ vuốt khom lại hướng về phía đôi mắt của Diệp Thành, trông có vẻ như hắn ta đang muốn móc đi đôi mắt của Diệp Thành.
Thế nhưng đúng lúc này, Diệp Thành lại nhếch miệng cười tôi độc. Thấy vậy, kẻ mặc huyết bào chợt cảm thấy luồng khí tức nguy hiểm.
Vút!
Sát kiếm màu tím đột ngột xuất hiện với tốc độ nhanh vô cùng, cánh tay mà tên kia đang bóp cổ Diệp Thành lập tức bị nhát kiếm màu tím kia chém gãy.
A….!
Hắn ta gào thét dữ dội, lảo đảo lùi về sau.
Không sai, người ra tay chính là Tử Huyên, vào thời khắc quan trọng, Diệp Thành đã triệu gọi Tử Huyên, khi tên kia lơ là cảnh giác, Tử Huyên đã chém một nhát kiếm sắc lạnh vào người hắn.
“Tử Huyên, được lắm”, Diệp Thành hồi phục lại mỉm cười nhìn Tử Huyên. Hắn tiến lên trước quất một troi vào đầu kẻ mặc huyết bào, sau đó chém một đao khiến tên kia suýt chút nữa thì bị chém làm đôi.
A….!
Cơn phẫn nộ của tên này lên đến đỉnh điểm, tung chưởng thật lực khiến Diệp Thành phải lùi về sau.
Phụt!
Diệp Thành phun ra máu, cố gắng đứng vững. Ở một hướng khác, Tử Huyên tay cầm sát kiếm màu tím cũng đứng vững, cả hai một trước một sau chặn tên kia ở giữa.
Kẻ mặc huyết bào bị chém mất một cánh tay, lại thêm không ngừng bị thương nên cũng chỉ còn lại nửa cái mạng. Trạng thái hiện giờ của hắn khiến Diệp Thành cảm thấy tự tin hơn phần nào, hơn nữa hắn còn có sự trợ giúp của Tử Huyên.
“Giết, giết, giết”, tên kia gào thét điên cuồng lao về phía Diệp Thành.
Vút!
Tử Huyên di chuyển, sát phạt từ bên hông tới, chém ra nhát kiếm công kích với uy lực không hề yếu.
Kẻ mặc huyết bào lạnh giọng nhưng vẫn quay người đột ngột, một đạo đại ấn được tung ra khiến Tử Huyên bay ra khỏi đó.
Có điều, tới khi tên này quay đầu lại, Diệp Thành đã vung đại đao, đao mang màu vàng kim của Bát Hoang Trảm chém xuống.
Phụt!
Kẻ mặc huyết bào bị thương, trên người để lại từng vết thương sâu rỉ máu.
Giết!
Giết!
Cả hai điên cuồng lần lượt lao về phía đối phương, thi triển bí thuật đối kháng, trận đại chiến vô cùng thảm khốc.
Ở bên, kẻ mặc hắc bào khí huyết sục sôi, đầu tóc hắn rũ rượu, toàn thân toát lên khí tức lạnh lùng, khuôn mặt tôi độc kia lúc này trông càng giữ dằn hơn, đôi mắt u ám trở nên cay nghiệt, trông hắn chẳng khác gì ác ma.
Ở bên, khí tức ma đạo của Diệp Thành cũng hừng hực, cả cơ thể hắn toát lên vẻ bạo tàn và khát máu, hắn không hể biết đau đớn là gì, chỉ liên tục tấn công, trông chẳng khác gì ma vương.
Còn hình nộm Tử Huyên lại đóng vai trò trợ chiến cho Diệp Thành, mỗi lần ra tay đều có thể khiến kẻ mặc hắc bào bị thương, vài lần tung đại chiêu đều đánh trúng người tên kia.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 470“Ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết”, tên này mặt mày tôi độc, bộ vuốt khom lại hướng về phía đôi mắt của Diệp Thành, trông có vẻ như hắn ta đang muốn móc đi đôi mắt của Diệp Thành.Thế nhưng đúng lúc này, Diệp Thành lại nhếch miệng cười tôi độc. Thấy vậy, kẻ mặc huyết bào chợt cảm thấy luồng khí tức nguy hiểm.Vút!Sát kiếm màu tím đột ngột xuất hiện với tốc độ nhanh vô cùng, cánh tay mà tên kia đang bóp cổ Diệp Thành lập tức bị nhát kiếm màu tím kia chém gãy.A….!Hắn ta gào thét dữ dội, lảo đảo lùi về sau.Không sai, người ra tay chính là Tử Huyên, vào thời khắc quan trọng, Diệp Thành đã triệu gọi Tử Huyên, khi tên kia lơ là cảnh giác, Tử Huyên đã chém một nhát kiếm sắc lạnh vào người hắn.“Tử Huyên, được lắm”, Diệp Thành hồi phục lại mỉm cười nhìn Tử Huyên. Hắn tiến lên trước quất một troi vào đầu kẻ mặc huyết bào, sau đó chém một đao khiến tên kia suýt chút nữa thì bị chém làm đôi.A….!Cơn phẫn nộ của tên này lên đến đỉnh điểm, tung chưởng thật lực khiến Diệp Thành phải lùi về sau.Phụt!Diệp Thành phun ra máu, cố gắng đứng vững. Ở một hướng khác, Tử Huyên tay cầm sát kiếm màu tím cũng đứng vững, cả hai một trước một sau chặn tên kia ở giữa.Kẻ mặc huyết bào bị chém mất một cánh tay, lại thêm không ngừng bị thương nên cũng chỉ còn lại nửa cái mạng. Trạng thái hiện giờ của hắn khiến Diệp Thành cảm thấy tự tin hơn phần nào, hơn nữa hắn còn có sự trợ giúp của Tử Huyên.“Giết, giết, giết”, tên kia gào thét điên cuồng lao về phía Diệp Thành.Vút!Tử Huyên di chuyển, sát phạt từ bên hông tới, chém ra nhát kiếm công kích với uy lực không hề yếu.Kẻ mặc huyết bào lạnh giọng nhưng vẫn quay người đột ngột, một đạo đại ấn được tung ra khiến Tử Huyên bay ra khỏi đó.Có điều, tới khi tên này quay đầu lại, Diệp Thành đã vung đại đao, đao mang màu vàng kim của Bát Hoang Trảm chém xuống.Phụt!Kẻ mặc huyết bào bị thương, trên người để lại từng vết thương sâu rỉ máu.Giết!Giết!Cả hai điên cuồng lần lượt lao về phía đối phương, thi triển bí thuật đối kháng, trận đại chiến vô cùng thảm khốc.Ở bên, kẻ mặc hắc bào khí huyết sục sôi, đầu tóc hắn rũ rượu, toàn thân toát lên khí tức lạnh lùng, khuôn mặt tôi độc kia lúc này trông càng giữ dằn hơn, đôi mắt u ám trở nên cay nghiệt, trông hắn chẳng khác gì ác ma.Ở bên, khí tức ma đạo của Diệp Thành cũng hừng hực, cả cơ thể hắn toát lên vẻ bạo tàn và khát máu, hắn không hể biết đau đớn là gì, chỉ liên tục tấn công, trông chẳng khác gì ma vương.Còn hình nộm Tử Huyên lại đóng vai trò trợ chiến cho Diệp Thành, mỗi lần ra tay đều có thể khiến kẻ mặc hắc bào bị thương, vài lần tung đại chiêu đều đánh trúng người tên kia.