Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 487

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 487Lại một tiếng ầm vang lên, Diệp Thành vừa lao lên trời lại rơi xuống như sao băng, khiến mặt đất tạo thành một cái hố lớn, toàn thân máu be bét. Mặc dù hắn có sức chiến đấu vượt bậc nhưng dưới sự trấn áp tuyệt đối của cảnh giới tu vi thì dù thiên phú có cao đến mấy cũng chỉ là vô ích.“Chân hoả của ngươi sẽ thuộc về ta”, lão già mặc áo bào tím cười nham hiểm, lại đưa bàn tay to ra.“Kiếm quyết Phi Phượng Hoàng”, Thượng Quan Nguyệt Nhi ra tay, kiếm chỉ lên trời, có phượng hoàng đang gào thét, có dị tượng của phượng hoàng, mà kiếm ảnh xuất hiện khắp bầu trời cũng hợp nhất thành kiếm mang vô cùng uy lực chỉ trong chốc lát.Mặc dù một kiếm này của Thượng Quan Ngọc Nhi rất đáng sợ, nhưng trong mắt lão già mặc áo bào tím cũng chẳng là gì.Đi!Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Diệp Thành đã bay nhanh tới, đưa Thượng Quan Ngọc Nhi chạy vọt vào trong rừng.“Đã trốn thoát rồi, sao… sao còn quay lại?”, Thượng Quan Ngọc Nhi mím môi, nghiêng đầu nhìn nửa khuôn mặt đẫm máu của Diệp Thành.“Lấy đâu ra nhiều sao thế?”, Diệp Thành thản nhiên đáp, sau đó hắn chợt nhíu mày, bởi vì có một tia thần mang mạnh mẽ đang bắn tới từ phía sau, nếu bắn trúng chỗ hiểm thì hắn sẽ chết.“Né đi”, Diệp Thành hét lớn, đẩy Thượng Quan Ngọc Nhi bên cạnh ra, mà vì hắn né không kịp nên thần mang đã xuyên qua cánh tay trái.Bùm!Thần quang xuyên qua cơ thể Diệp Thành, bắn vào một ngọn núi, ngọn núi đó liền sụp đổ trong chớp mắt.Thấy vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi đang ngã dưới đất lập tức tái mặt, nếu lúc nãy không được Diệp Thành đẩy ra, e rằng bây giờ cô ta đã mất mạng rồi!“Hắn lại cứu mình lần nữa”, nghĩ đến đây, Thượng Quan Ngọc Nhi vội vàng nhìn về Diệp Thành cách đó không xa, khi thấy toàn thân hắn đẫm máu, cô ta không khỏi che miệng, muốn đứng dậy nhưng lực bất tòng tâm.“Mẹ nó, rốt cuộc lão già này có tu vi gì? Thông thiên rồi sao?”, ở phía xa, Diệp Thành đã lảo đảo bò dậy, hắn nhìn lão già mặc áo bào tím bay từ trên trời tới với vẻ mặt không thể tin được, trong nháy mắt trời long đất lở, nghịch thiên đáng sợ!Phụt!Nói xong câu đó, Diệp Thành lại phụt ra một ngụm máu, sát khí của thần mang còn sót lại đang khuấy đảo trong cơ thể hắn.“Còn có thủ đoạn gì nữa?”, tiếng cười u ám vang vọng cả bầu trời, lão già kia chầm chầm đi tới, liếc nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi trước rồi mới nhìn Diệp Thành với đôi mắt rực lửa.Với lão ta mà nói, tam tiểu thư nhà Thượng Quan cũng không bằng Diệp Thành vẫn đang ở cảnh giới Nhân Nguyên. Vì Diệp Thành có chân hoả, mà chân hoả là bảo vật mà luyện đan sư hằng mơ ước, lão ta nhất định phải có được.“Muốn chân hoả của ta sao?”, Diệp Thành cười mỉa nhìn lão già mặc áo bào tím.“Ngươi tự giao ra thì ta sẽ cho ngươi được thoải mái”, lão già mặc áo bào tím để lộ ra hàm răng trắng.“Vậy thì cho ta được thoải mái đi!”, Diệp Thành dứt khoát lạ thường, lập tức giao Tiên Hoả ra.Thấy vậy, đôi mắt đỏ ngầu của lão già lập tức bùng lên ngọn lửa, lão ta nóng long đón lấy ngọn lửa màu vàng, đặt trong lòng bàn tay quan sát cẩn thận.Tuy nhiên lão ta vừa đụng vào thì ngọn lửa màu vàng kim chập chờn ấy liền bùng lên, ngọn lửa đột nhiên bùng cháy, thiêu lòng bàn tay lão ta đen sì.A!

Chương 487

Lại một tiếng ầm vang lên, Diệp Thành vừa lao lên trời lại rơi xuống như sao băng, khiến mặt đất tạo thành một cái hố lớn, toàn thân máu be bét. Mặc dù hắn có sức chiến đấu vượt bậc nhưng dưới sự trấn áp tuyệt đối của cảnh giới tu vi thì dù thiên phú có cao đến mấy cũng chỉ là vô ích.

“Chân hoả của ngươi sẽ thuộc về ta”, lão già mặc áo bào tím cười nham hiểm, lại đưa bàn tay to ra.

“Kiếm quyết Phi Phượng Hoàng”, Thượng Quan Nguyệt Nhi ra tay, kiếm chỉ lên trời, có phượng hoàng đang gào thét, có dị tượng của phượng hoàng, mà kiếm ảnh xuất hiện khắp bầu trời cũng hợp nhất thành kiếm mang vô cùng uy lực chỉ trong chốc lát.

Mặc dù một kiếm này của Thượng Quan Ngọc Nhi rất đáng sợ, nhưng trong mắt lão già mặc áo bào tím cũng chẳng là gì.

Đi!

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Diệp Thành đã bay nhanh tới, đưa Thượng Quan Ngọc Nhi chạy vọt vào trong rừng.

“Đã trốn thoát rồi, sao… sao còn quay lại?”, Thượng Quan Ngọc Nhi mím môi, nghiêng đầu nhìn nửa khuôn mặt đẫm máu của Diệp Thành.

“Lấy đâu ra nhiều sao thế?”, Diệp Thành thản nhiên đáp, sau đó hắn chợt nhíu mày, bởi vì có một tia thần mang mạnh mẽ đang bắn tới từ phía sau, nếu bắn trúng chỗ hiểm thì hắn sẽ chết.

“Né đi”, Diệp Thành hét lớn, đẩy Thượng Quan Ngọc Nhi bên cạnh ra, mà vì hắn né không kịp nên thần mang đã xuyên qua cánh tay trái.

Bùm!

Thần quang xuyên qua cơ thể Diệp Thành, bắn vào một ngọn núi, ngọn núi đó liền sụp đổ trong chớp mắt.

Thấy vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi đang ngã dưới đất lập tức tái mặt, nếu lúc nãy không được Diệp Thành đẩy ra, e rằng bây giờ cô ta đã mất mạng rồi!

“Hắn lại cứu mình lần nữa”, nghĩ đến đây, Thượng Quan Ngọc Nhi vội vàng nhìn về Diệp Thành cách đó không xa, khi thấy toàn thân hắn đẫm máu, cô ta không khỏi che miệng, muốn đứng dậy nhưng lực bất tòng tâm.

“Mẹ nó, rốt cuộc lão già này có tu vi gì? Thông thiên rồi sao?”, ở phía xa, Diệp Thành đã lảo đảo bò dậy, hắn nhìn lão già mặc áo bào tím bay từ trên trời tới với vẻ mặt không thể tin được, trong nháy mắt trời long đất lở, nghịch thiên đáng sợ!

Phụt!

Nói xong câu đó, Diệp Thành lại phụt ra một ngụm máu, sát khí của thần mang còn sót lại đang khuấy đảo trong cơ thể hắn.

“Còn có thủ đoạn gì nữa?”, tiếng cười u ám vang vọng cả bầu trời, lão già kia chầm chầm đi tới, liếc nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi trước rồi mới nhìn Diệp Thành với đôi mắt rực lửa.

Với lão ta mà nói, tam tiểu thư nhà Thượng Quan cũng không bằng Diệp Thành vẫn đang ở cảnh giới Nhân Nguyên. Vì Diệp Thành có chân hoả, mà chân hoả là bảo vật mà luyện đan sư hằng mơ ước, lão ta nhất định phải có được.

“Muốn chân hoả của ta sao?”, Diệp Thành cười mỉa nhìn lão già mặc áo bào tím.

“Ngươi tự giao ra thì ta sẽ cho ngươi được thoải mái”, lão già mặc áo bào tím để lộ ra hàm răng trắng.

“Vậy thì cho ta được thoải mái đi!”, Diệp Thành dứt khoát lạ thường, lập tức giao Tiên Hoả ra.

Thấy vậy, đôi mắt đỏ ngầu của lão già lập tức bùng lên ngọn lửa, lão ta nóng long đón lấy ngọn lửa màu vàng, đặt trong lòng bàn tay quan sát cẩn thận.

Tuy nhiên lão ta vừa đụng vào thì ngọn lửa màu vàng kim chập chờn ấy liền bùng lên, ngọn lửa đột nhiên bùng cháy, thiêu lòng bàn tay lão ta đen sì.

A!

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 487Lại một tiếng ầm vang lên, Diệp Thành vừa lao lên trời lại rơi xuống như sao băng, khiến mặt đất tạo thành một cái hố lớn, toàn thân máu be bét. Mặc dù hắn có sức chiến đấu vượt bậc nhưng dưới sự trấn áp tuyệt đối của cảnh giới tu vi thì dù thiên phú có cao đến mấy cũng chỉ là vô ích.“Chân hoả của ngươi sẽ thuộc về ta”, lão già mặc áo bào tím cười nham hiểm, lại đưa bàn tay to ra.“Kiếm quyết Phi Phượng Hoàng”, Thượng Quan Nguyệt Nhi ra tay, kiếm chỉ lên trời, có phượng hoàng đang gào thét, có dị tượng của phượng hoàng, mà kiếm ảnh xuất hiện khắp bầu trời cũng hợp nhất thành kiếm mang vô cùng uy lực chỉ trong chốc lát.Mặc dù một kiếm này của Thượng Quan Ngọc Nhi rất đáng sợ, nhưng trong mắt lão già mặc áo bào tím cũng chẳng là gì.Đi!Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Diệp Thành đã bay nhanh tới, đưa Thượng Quan Ngọc Nhi chạy vọt vào trong rừng.“Đã trốn thoát rồi, sao… sao còn quay lại?”, Thượng Quan Ngọc Nhi mím môi, nghiêng đầu nhìn nửa khuôn mặt đẫm máu của Diệp Thành.“Lấy đâu ra nhiều sao thế?”, Diệp Thành thản nhiên đáp, sau đó hắn chợt nhíu mày, bởi vì có một tia thần mang mạnh mẽ đang bắn tới từ phía sau, nếu bắn trúng chỗ hiểm thì hắn sẽ chết.“Né đi”, Diệp Thành hét lớn, đẩy Thượng Quan Ngọc Nhi bên cạnh ra, mà vì hắn né không kịp nên thần mang đã xuyên qua cánh tay trái.Bùm!Thần quang xuyên qua cơ thể Diệp Thành, bắn vào một ngọn núi, ngọn núi đó liền sụp đổ trong chớp mắt.Thấy vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi đang ngã dưới đất lập tức tái mặt, nếu lúc nãy không được Diệp Thành đẩy ra, e rằng bây giờ cô ta đã mất mạng rồi!“Hắn lại cứu mình lần nữa”, nghĩ đến đây, Thượng Quan Ngọc Nhi vội vàng nhìn về Diệp Thành cách đó không xa, khi thấy toàn thân hắn đẫm máu, cô ta không khỏi che miệng, muốn đứng dậy nhưng lực bất tòng tâm.“Mẹ nó, rốt cuộc lão già này có tu vi gì? Thông thiên rồi sao?”, ở phía xa, Diệp Thành đã lảo đảo bò dậy, hắn nhìn lão già mặc áo bào tím bay từ trên trời tới với vẻ mặt không thể tin được, trong nháy mắt trời long đất lở, nghịch thiên đáng sợ!Phụt!Nói xong câu đó, Diệp Thành lại phụt ra một ngụm máu, sát khí của thần mang còn sót lại đang khuấy đảo trong cơ thể hắn.“Còn có thủ đoạn gì nữa?”, tiếng cười u ám vang vọng cả bầu trời, lão già kia chầm chầm đi tới, liếc nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi trước rồi mới nhìn Diệp Thành với đôi mắt rực lửa.Với lão ta mà nói, tam tiểu thư nhà Thượng Quan cũng không bằng Diệp Thành vẫn đang ở cảnh giới Nhân Nguyên. Vì Diệp Thành có chân hoả, mà chân hoả là bảo vật mà luyện đan sư hằng mơ ước, lão ta nhất định phải có được.“Muốn chân hoả của ta sao?”, Diệp Thành cười mỉa nhìn lão già mặc áo bào tím.“Ngươi tự giao ra thì ta sẽ cho ngươi được thoải mái”, lão già mặc áo bào tím để lộ ra hàm răng trắng.“Vậy thì cho ta được thoải mái đi!”, Diệp Thành dứt khoát lạ thường, lập tức giao Tiên Hoả ra.Thấy vậy, đôi mắt đỏ ngầu của lão già lập tức bùng lên ngọn lửa, lão ta nóng long đón lấy ngọn lửa màu vàng, đặt trong lòng bàn tay quan sát cẩn thận.Tuy nhiên lão ta vừa đụng vào thì ngọn lửa màu vàng kim chập chờn ấy liền bùng lên, ngọn lửa đột nhiên bùng cháy, thiêu lòng bàn tay lão ta đen sì.A!

Chương 487