Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 494

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 494Đan Hồn liên tiếp bị thương, máu tươi bắn vọt ra ngoài, lão ta không ngẩng nổi mặt lên, có vài lần định cố gắng phá vòng vây nhưng đều bị sức mạnh của Dương Đỉnh Thiên chặn lại, cứ vậy, sớm muộn lão ta cũng sẽ bị tiêu diệt.Ở một nơi khác, Sở Huyên phân ra cảm tri lực bao trùm cả đất trời.“Diệp Thành”. Sở Huyên mặt mày tái nhợt, trông cô như phát điên, cô tìm Diệp Thành từng ngóc ngách một. Khi biết mất đi thật sự, cô mới hiểu rằng tên đồ đệ trông không bao giờ nghiêm túc của mình đối với cô mà nói lại quan trọng tới mức nào.“Ngươi chết cũng phải chết trong tay ta”, Sở Huyên tản ra linh hồn lực bao trùm khoảng cách gần cả hàng chục nghìn trượng.Rầm! Ầm!Trận đại chiến vẫn đang tiếp tục, Đan Hồn bị bao vây trông trạng thái thảm hại vô cùng, đến cả lò luyện đan màu đỏ hộ thân cho lão ta cũng bị mấy người phía Dương Đỉnh Thiên phá nát.A….!Đan Hồn thét lên, sắc mặt tôi độc giống như ma quỷ.Lão ta không cam lòng. Mọi thứ vốn dĩ trong tầm tay, vốn dĩ lão ta có thể đoạt được thể xác của Diệp Thành, có được chân hoả, thiên lôi và mọi thứ thuộc về Diệp Thành, có điều người tính không bằng trời tính, ở thời khắc quan trọng, ngọn lửa đen dị thường kia xuất hiện khiến lão ta yếu thế, không những không thể tóm được Diệp Thành, ngược lại còn bị kẻ mạnh bao vây.Vút!Phong Vô Ngấn phẫn nộ, chém ra một kiếm kinh ghiên động địa.Phụt!Ngay sau đó, máu tươi bắn vọt ra ngoài, Đan Hồn trọng thương, một nửa cơ thể bị chém tàn tạ, còn chưa kịp lành vết thương thì một đạo thần quang của Thượng Quan Bác đã giáng xuống.Phụt!Đan Hồn lại thêm vết thương, còn chưa kịp đứng vững thì lò luyện đan màu vàng kim mà Đạo Huyền và Từ Phúc hợp lực ngự động đã đè nén khiến xương cốt lão ta gãy rời.A…!Đan Hồn điên cuồng kêu gào nhưng chẳng thể có cơ hội cứu vãn.“Tạo nghiệp thì phải trả bằng nghiệp”, Dương Đỉnh Thiên ra tay giống như Thần Vương, một chưởng che trời giáng xuống.Phụt!Đan Hồn không còn sức phản kháng, cả cơ thể bị đè nén rơi từ trên cao xuống, chỉ còn lại cái xác đầy máu.Phù!Diệt được Đan Hồn, tất cả mọi người mới thở phào.Sức mạnh của Đan Hồn vượt qua mọi dự liệu của bọn họ. Sư đệ duy nhất của Đan Thần thực lực vượt trội, nếu không phải Dương Đỉnh Thiên với tu vi Không Minh Đỉnh Phong thì thật sự khó có thể làm gì lão ta.Đan Hồn bị diệt, bao nhiêu kẻ mạnh lần lượt bay từ trên không xuống.“Diệp Thành, đồ đệ của ta”, Sở Huyên vẫn đang tìm Diệp Thành trong tâm trạng đau khổ.“Sư muội”, Dương Đỉnh Thiên khẽ gọi.

Chương 494

Đan Hồn liên tiếp bị thương, máu tươi bắn vọt ra ngoài, lão ta không ngẩng nổi mặt lên, có vài lần định cố gắng phá vòng vây nhưng đều bị sức mạnh của Dương Đỉnh Thiên chặn lại, cứ vậy, sớm muộn lão ta cũng sẽ bị tiêu diệt.

Ở một nơi khác, Sở Huyên phân ra cảm tri lực bao trùm cả đất trời.

“Diệp Thành”. Sở Huyên mặt mày tái nhợt, trông cô như phát điên, cô tìm Diệp Thành từng ngóc ngách một. Khi biết mất đi thật sự, cô mới hiểu rằng tên đồ đệ trông không bao giờ nghiêm túc của mình đối với cô mà nói lại quan trọng tới mức nào.

“Ngươi chết cũng phải chết trong tay ta”, Sở Huyên tản ra linh hồn lực bao trùm khoảng cách gần cả hàng chục nghìn trượng.

Rầm! Ầm!

Trận đại chiến vẫn đang tiếp tục, Đan Hồn bị bao vây trông trạng thái thảm hại vô cùng, đến cả lò luyện đan màu đỏ hộ thân cho lão ta cũng bị mấy người phía Dương Đỉnh Thiên phá nát.

A….!

Đan Hồn thét lên, sắc mặt tôi độc giống như ma quỷ.

Lão ta không cam lòng. Mọi thứ vốn dĩ trong tầm tay, vốn dĩ lão ta có thể đoạt được thể xác của Diệp Thành, có được chân hoả, thiên lôi và mọi thứ thuộc về Diệp Thành, có điều người tính không bằng trời tính, ở thời khắc quan trọng, ngọn lửa đen dị thường kia xuất hiện khiến lão ta yếu thế, không những không thể tóm được Diệp Thành, ngược lại còn bị kẻ mạnh bao vây.

Vút!

Phong Vô Ngấn phẫn nộ, chém ra một kiếm kinh ghiên động địa.

Phụt!

Ngay sau đó, máu tươi bắn vọt ra ngoài, Đan Hồn trọng thương, một nửa cơ thể bị chém tàn tạ, còn chưa kịp lành vết thương thì một đạo thần quang của Thượng Quan Bác đã giáng xuống.

Phụt!

Đan Hồn lại thêm vết thương, còn chưa kịp đứng vững thì lò luyện đan màu vàng kim mà Đạo Huyền và Từ Phúc hợp lực ngự động đã đè nén khiến xương cốt lão ta gãy rời.

A…!

Đan Hồn điên cuồng kêu gào nhưng chẳng thể có cơ hội cứu vãn.

“Tạo nghiệp thì phải trả bằng nghiệp”, Dương Đỉnh Thiên ra tay giống như Thần Vương, một chưởng che trời giáng xuống.

Phụt!

Đan Hồn không còn sức phản kháng, cả cơ thể bị đè nén rơi từ trên cao xuống, chỉ còn lại cái xác đầy máu.

Phù!

Diệt được Đan Hồn, tất cả mọi người mới thở phào.

Sức mạnh của Đan Hồn vượt qua mọi dự liệu của bọn họ. Sư đệ duy nhất của Đan Thần thực lực vượt trội, nếu không phải Dương Đỉnh Thiên với tu vi Không Minh Đỉnh Phong thì thật sự khó có thể làm gì lão ta.

Đan Hồn bị diệt, bao nhiêu kẻ mạnh lần lượt bay từ trên không xuống.

“Diệp Thành, đồ đệ của ta”, Sở Huyên vẫn đang tìm Diệp Thành trong tâm trạng đau khổ.

“Sư muội”, Dương Đỉnh Thiên khẽ gọi.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 494Đan Hồn liên tiếp bị thương, máu tươi bắn vọt ra ngoài, lão ta không ngẩng nổi mặt lên, có vài lần định cố gắng phá vòng vây nhưng đều bị sức mạnh của Dương Đỉnh Thiên chặn lại, cứ vậy, sớm muộn lão ta cũng sẽ bị tiêu diệt.Ở một nơi khác, Sở Huyên phân ra cảm tri lực bao trùm cả đất trời.“Diệp Thành”. Sở Huyên mặt mày tái nhợt, trông cô như phát điên, cô tìm Diệp Thành từng ngóc ngách một. Khi biết mất đi thật sự, cô mới hiểu rằng tên đồ đệ trông không bao giờ nghiêm túc của mình đối với cô mà nói lại quan trọng tới mức nào.“Ngươi chết cũng phải chết trong tay ta”, Sở Huyên tản ra linh hồn lực bao trùm khoảng cách gần cả hàng chục nghìn trượng.Rầm! Ầm!Trận đại chiến vẫn đang tiếp tục, Đan Hồn bị bao vây trông trạng thái thảm hại vô cùng, đến cả lò luyện đan màu đỏ hộ thân cho lão ta cũng bị mấy người phía Dương Đỉnh Thiên phá nát.A….!Đan Hồn thét lên, sắc mặt tôi độc giống như ma quỷ.Lão ta không cam lòng. Mọi thứ vốn dĩ trong tầm tay, vốn dĩ lão ta có thể đoạt được thể xác của Diệp Thành, có được chân hoả, thiên lôi và mọi thứ thuộc về Diệp Thành, có điều người tính không bằng trời tính, ở thời khắc quan trọng, ngọn lửa đen dị thường kia xuất hiện khiến lão ta yếu thế, không những không thể tóm được Diệp Thành, ngược lại còn bị kẻ mạnh bao vây.Vút!Phong Vô Ngấn phẫn nộ, chém ra một kiếm kinh ghiên động địa.Phụt!Ngay sau đó, máu tươi bắn vọt ra ngoài, Đan Hồn trọng thương, một nửa cơ thể bị chém tàn tạ, còn chưa kịp lành vết thương thì một đạo thần quang của Thượng Quan Bác đã giáng xuống.Phụt!Đan Hồn lại thêm vết thương, còn chưa kịp đứng vững thì lò luyện đan màu vàng kim mà Đạo Huyền và Từ Phúc hợp lực ngự động đã đè nén khiến xương cốt lão ta gãy rời.A…!Đan Hồn điên cuồng kêu gào nhưng chẳng thể có cơ hội cứu vãn.“Tạo nghiệp thì phải trả bằng nghiệp”, Dương Đỉnh Thiên ra tay giống như Thần Vương, một chưởng che trời giáng xuống.Phụt!Đan Hồn không còn sức phản kháng, cả cơ thể bị đè nén rơi từ trên cao xuống, chỉ còn lại cái xác đầy máu.Phù!Diệt được Đan Hồn, tất cả mọi người mới thở phào.Sức mạnh của Đan Hồn vượt qua mọi dự liệu của bọn họ. Sư đệ duy nhất của Đan Thần thực lực vượt trội, nếu không phải Dương Đỉnh Thiên với tu vi Không Minh Đỉnh Phong thì thật sự khó có thể làm gì lão ta.Đan Hồn bị diệt, bao nhiêu kẻ mạnh lần lượt bay từ trên không xuống.“Diệp Thành, đồ đệ của ta”, Sở Huyên vẫn đang tìm Diệp Thành trong tâm trạng đau khổ.“Sư muội”, Dương Đỉnh Thiên khẽ gọi.

Chương 494