Tác giả:

... - Mẹ không được nói bạn con như vậy! ...Một bạt tay giáng thẳng xuống gương mặt mũm mĩm của Châu Tiểu Như- đó là mẹ cô - Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con chơi với đám bạn đó nó có tốt không? Mẹ nói cho con nghe, con người không phải ai cũng như nhau đâu, mình cũng đừng có tin người quá...!- bà vừa nói đến đó thì bị cô cắt ngang - Mẹ thôi đi! con tự biết ai tốt ai xấu mà - Con..con! Mày cút ra khỏi nhà cho tao đồ đứa con mất dạy, mày dám nạt mẹ mày vậy hả- mẹ cô chỉ thẳng ra cửa.. - Mẹ đuổi thì con đi Cô đi vào trong nhà và thu dọn một ít đồ đạt bỏ vào balo sau đó cô đi ra khỏi nhà...! Cô đi bộ khoảng chừng 4Km thì một chiếc xe buýt đi ngang, cô quyết định leo lên xe buýt và bắt đầu bỏ nhà ra đi. Chiếc xe từ từ lăn bánh, cô ngủ lúc nào cũng không hay, vừa tới một trạm bác tài hỏi có ai xuống không, cô thì đang mơ màng nên không biết gì cũng xuống luôn. Cô chỉ mới đi được một quãng, cũng không cách nhà bao xa, như vậy không biết có được tính là bỏ nhà đi chưa nữa. Đang lúc suy nghĩ…

Chương 5: 5: Bạn Tốt

Có Một Châu Như Trên Thế Giới NàyTác giả: La Nhã BângTruyện Ngôn Tình... - Mẹ không được nói bạn con như vậy! ...Một bạt tay giáng thẳng xuống gương mặt mũm mĩm của Châu Tiểu Như- đó là mẹ cô - Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con chơi với đám bạn đó nó có tốt không? Mẹ nói cho con nghe, con người không phải ai cũng như nhau đâu, mình cũng đừng có tin người quá...!- bà vừa nói đến đó thì bị cô cắt ngang - Mẹ thôi đi! con tự biết ai tốt ai xấu mà - Con..con! Mày cút ra khỏi nhà cho tao đồ đứa con mất dạy, mày dám nạt mẹ mày vậy hả- mẹ cô chỉ thẳng ra cửa.. - Mẹ đuổi thì con đi Cô đi vào trong nhà và thu dọn một ít đồ đạt bỏ vào balo sau đó cô đi ra khỏi nhà...! Cô đi bộ khoảng chừng 4Km thì một chiếc xe buýt đi ngang, cô quyết định leo lên xe buýt và bắt đầu bỏ nhà ra đi. Chiếc xe từ từ lăn bánh, cô ngủ lúc nào cũng không hay, vừa tới một trạm bác tài hỏi có ai xuống không, cô thì đang mơ màng nên không biết gì cũng xuống luôn. Cô chỉ mới đi được một quãng, cũng không cách nhà bao xa, như vậy không biết có được tính là bỏ nhà đi chưa nữa. Đang lúc suy nghĩ… Tiểu Như tròn xoe hai mắt ngạc nhiên, ( không ngờ bạn cùng bàn của mình lại có thân thế bất ngờ đến vậy) cô nghĩ thầm nhưng không dám nói ra.Hắn đi lướt qua cô, cô cũng chẳng buồn nhìn theo, vốn dĩ cũng chả ưa gì hắn, bây giờ lại làm nhân viên của hắn, không biết có bị hắn ức h**p không....Một cô gái chân dài diện bộ váy công sở bước đến, ném tập hồ sơ lên trước mặt cô- Mang cái này lên phòng sếp Dương - cô ả hất hàm về phía cô- Tại sao tôi phải đi, cô là ai mà dám ra lệnh ở đây? - Tiểu Như cô cũng đâu có vừa, định ma cũ ức h**p ma mới à, không có dễ vậy đâu..- Tôi nói cho cô biết, tôi là Lã Giai Giai thư ký của phó tổng, cô liệu mà cư xử cho phải phép- Vậy thì xin đắt tội rồi, cái tài liệu này không phải là nhiệm vụ của tôi, mời cô cầm đi cho - Tiểu Như nói rồi đứng lên đi vào nhà vệ sinb, bỏ mặc cho ả ta đứng nhìn theo mà mặt đỏ tía tai không làm gì được.Tuy cô nhìn hiền lành vậy thôi, nhưng muốn bắt nạt cô thì không dễ đâuNhững ngày sau đó, ngày nào ả ta cũng đến kiếm chuyện riết rồi thành quen, nhiều khi cô cũng thuận tay mà làm giúp ả ta.Hôm nay cô vẫn đi làm như mọi ngày, nhưng lạ là không thấy cô ả đi làm, cũng vì bản tính thương người nên cô quyết định đi lên phòng nhân sự hỏi xin địa chỉ nhà của ả ta, định bụng chiều đi làm về sẽ ghé qua hỏi xem tại sao ả nghĩ mà không xin phépChiều 5h30 tan tầm, cô dắt chiếc xe máy của mình ra cổng, vừa ra đến cổng đã đụng phải một người- Aaaaa tôi xin lỗi - vì mãi suy nghĩ mà cô dắt xe ra đụng phải người kia, ngay sau đó cô liền nhận lại một tiếng đáp trả hết sức kinh hoàng- Cô có mắt như mù à, không thấy tôi đang...!- ngước lên thì anh trông thấy cô- Là anh/ là cô - hai người cùng đồng thanh trả lời- Tôi vội quá xin lỗi anh nha - cô lên tiếng phân minh- Lần sau đi đứng cẩn thận chút- Tôi biết rồi, lần tới sẽ mời anh cafe coi như bù đắp- nói rồi cô lên xe chạy đi20 phút sau cô đã đứng trước một căn chung cư, tính ra cũng cách nhà cô không xa.Cô nhanh chóng vào thang máy rồi bấm lên tầng 12."Tingg" tiếng thang máy mở ra, cô bước ra ngoài và tiếng về căn phòng có số 1204.Cô đưa tay lên nhấn chuông cửa.1 tiếng 2 tiếng rồi lại 3 tiếng, cuối cùng cũng có người ra mở cửa- Sao cô biết tôi ở đây mà đến - Lã Giai Giai trong tình trạng đầu bù tóc rối nhìn cô- Cô bị ốm à? - Tiểu Như đẩy cửa bước vào nhàCô tiến lại phía Giai Giai đang ngồi, đặt tay lên trán- Nóng quá, cô sốt rồi này sau không đi bệnh viện- Tiểu Như sốt ruột hỏi- Chỉ là bệnh bình thường thôi, tôi tự lo được, nhưng sao cô lại đến đây- Hôm nay cô không đi làm, không ai cãi nhau với tui nên tui hơi buồn á mà- Tiểu Như nhìn cô ta mà gương mặt khoái chí- Đợi tui khoẻ lại thì cô tới sốTiểu Như nghe cô ả nói vậy chỉ cười xoà, rồi đứng lên đi về phía bếp, cặm cụi cái gì trong đó không biết, nhưng 5p sau cô đi ra với cái khăn ấm trên tay- Nằm xuống nghĩ xíu đi, tôi đi nấu gì đó cho cô ăn - Tiểu Như đỡ đầu cho cô nằm xuống- Tại sao cô lại làm vậy, không phải cô ghét tôi lắm sao - Giai Giai thắc mắc, tại sao một người ngày nào cũng cãi nhau chí choé với cô, bây giờ lại còn đòi nấu ăn cho cô nữa- Cô khoẻ lại thì mới có người cãi nhau với tôi chớ - Tiểu Như cười rồi bỏ điTrong tủ lạnh chỉ còn một ít rau củ quả và mấy cái trứng.Đang cặm cụi nấu nướng thì có điện thoại:- Tiểu Như hả, sao hôm nay con về trễ vậy? - đầu dây bên kia là mẹ cô- Hôm nay con đến thăm nhà một người bạn, cô ấy bị ốm nên con định sẽ ở lại chăm sóc cô ấy một lúc - cô giải thích với mẹ- Nhớ về sớm nha con gái, mẹ gọi hỏi cho yên tâm thôi, khi nào con bé ấy khoẻ thì rủ sang nhà mình chơi nha- Dạ mẹ yên tâm đi, con sẽ tranh thủ về sớmCô nói rồi bắt tay vào nấu một nồi cháo trứng hành mang ra, cô đặt tô cháo lên bàn rồi tiến đến đỡ Giai Giai dậy- Cô ăn đi cho nóng, có cần tôi đúc không?- cô ân cần nhìn Giai Giai- Cô nghĩ tôi là em bé à- Giai Giai nhìn cô cườiGiai Giai ăn rất ngon miệng, cũng nhờ tô cháo của cô mà hai người thân hẳn ra, lần đó khi ra về, cô với Giai Giai còn trao đổi số điện thoại cho nhau nữa cơ.Thêm một người bạn thì bớt đi một kẻ thùHôm nay vẫn là ngày đi làm như mọi khi, cô vừa đi lại bàn làm việc đã thấy có người đứng chờ, nhìn cái bóng lưng là cô cũng đủ biết người đó là ai rồi- Anh tìm tôi sớm vậy à?- Cô bảo mời tôi cafe còn gì- Nhưng tôi có bảo là hôm nay àTừ xa Giai Giai đi đến, đã nghe qua được cuộc đối thoại của hai người, cô đưa cốc cafe ra trước mặt Khâm Minh- Đây, tôi thay Tiểu Như mời anh, tôi cũng tuyên bố với anh luôn, nếu anh dám bắt nạt bạn thân của tôi, thì anh xác định rồi đó - Giai Giai đưa cú đấm lên ra dáng hù doạ- Tôi lại sợ cô quá cơ - hắn ta cầm ly cafe trước mặt rồi bỏ điTrái với vẻ ngoài ngu muội của các cô gái khác mỗi khi nhìn thấy Khâm Minh, thì Giai Giai lại tỏ ra dửng dưng, ngược lại cô còn ghét hắn ta ra mặt.Tiểu Như thấy hai người nảy giờ căng thẳng thì bật cười- Bà cô già của tôi hung dữ quá rồi đó- Tiểu Như vừa cười vừa nói- Em gái có ai dám bắt nạt em thì nói với chị nhoé - Giai Giai nháy mắt với cô rồi quay lung bỏ đi lên phòng, vốn dĩ Giai Giai lớn hơn cô 3 tuổi, theo lẻ phải gọi bằng chị, nhưng vì hai người đã thống nhất với nhau sẽ xưng hô như những người bạn, nên khi nghe câu nói đó có Giai Giai, cô không nhịn được mà tự giác bật cười....

Tiểu Như tròn xoe hai mắt ngạc nhiên, ( không ngờ bạn cùng bàn của mình lại có thân thế bất ngờ đến vậy) cô nghĩ thầm nhưng không dám nói ra.

Hắn đi lướt qua cô, cô cũng chẳng buồn nhìn theo, vốn dĩ cũng chả ưa gì hắn, bây giờ lại làm nhân viên của hắn, không biết có bị hắn ức h**p không....

Một cô gái chân dài diện bộ váy công sở bước đến, ném tập hồ sơ lên trước mặt cô

- Mang cái này lên phòng sếp Dương - cô ả hất hàm về phía cô

- Tại sao tôi phải đi, cô là ai mà dám ra lệnh ở đây? - Tiểu Như cô cũng đâu có vừa, định ma cũ ức h**p ma mới à, không có dễ vậy đâu..

- Tôi nói cho cô biết, tôi là Lã Giai Giai thư ký của phó tổng, cô liệu mà cư xử cho phải phép

- Vậy thì xin đắt tội rồi, cái tài liệu này không phải là nhiệm vụ của tôi, mời cô cầm đi cho - Tiểu Như nói rồi đứng lên đi vào nhà vệ sinb, bỏ mặc cho ả ta đứng nhìn theo mà mặt đỏ tía tai không làm gì được.

Tuy cô nhìn hiền lành vậy thôi, nhưng muốn bắt nạt cô thì không dễ đâu

Những ngày sau đó, ngày nào ả ta cũng đến kiếm chuyện riết rồi thành quen, nhiều khi cô cũng thuận tay mà làm giúp ả ta.

Hôm nay cô vẫn đi làm như mọi ngày, nhưng lạ là không thấy cô ả đi làm, cũng vì bản tính thương người nên cô quyết định đi lên phòng nhân sự hỏi xin địa chỉ nhà của ả ta, định bụng chiều đi làm về sẽ ghé qua hỏi xem tại sao ả nghĩ mà không xin phép

Chiều 5h30 tan tầm, cô dắt chiếc xe máy của mình ra cổng, vừa ra đến cổng đã đụng phải một người

- Aaaaa tôi xin lỗi - vì mãi suy nghĩ mà cô dắt xe ra đụng phải người kia, ngay sau đó cô liền nhận lại một tiếng đáp trả hết sức kinh hoàng

- Cô có mắt như mù à, không thấy tôi đang...!- ngước lên thì anh trông thấy cô

- Là anh/ là cô - hai người cùng đồng thanh trả lời

- Tôi vội quá xin lỗi anh nha - cô lên tiếng phân minh

- Lần sau đi đứng cẩn thận chút

- Tôi biết rồi, lần tới sẽ mời anh cafe coi như bù đắp- nói rồi cô lên xe chạy đi

20 phút sau cô đã đứng trước một căn chung cư, tính ra cũng cách nhà cô không xa.

Cô nhanh chóng vào thang máy rồi bấm lên tầng 12.

"Tingg" tiếng thang máy mở ra, cô bước ra ngoài và tiếng về căn phòng có số 1204.

Cô đưa tay lên nhấn chuông cửa.

1 tiếng 2 tiếng rồi lại 3 tiếng, cuối cùng cũng có người ra mở cửa

- Sao cô biết tôi ở đây mà đến - Lã Giai Giai trong tình trạng đầu bù tóc rối nhìn cô

- Cô bị ốm à? - Tiểu Như đẩy cửa bước vào nhà

Cô tiến lại phía Giai Giai đang ngồi, đặt tay lên trán

- Nóng quá, cô sốt rồi này sau không đi bệnh viện- Tiểu Như sốt ruột hỏi

- Chỉ là bệnh bình thường thôi, tôi tự lo được, nhưng sao cô lại đến đây

- Hôm nay cô không đi làm, không ai cãi nhau với tui nên tui hơi buồn á mà- Tiểu Như nhìn cô ta mà gương mặt khoái chí

- Đợi tui khoẻ lại thì cô tới số

Tiểu Như nghe cô ả nói vậy chỉ cười xoà, rồi đứng lên đi về phía bếp, cặm cụi cái gì trong đó không biết, nhưng 5p sau cô đi ra với cái khăn ấm trên tay

- Nằm xuống nghĩ xíu đi, tôi đi nấu gì đó cho cô ăn - Tiểu Như đỡ đầu cho cô nằm xuống

- Tại sao cô lại làm vậy, không phải cô ghét tôi lắm sao - Giai Giai thắc mắc, tại sao một người ngày nào cũng cãi nhau chí choé với cô, bây giờ lại còn đòi nấu ăn cho cô nữa

- Cô khoẻ lại thì mới có người cãi nhau với tôi chớ - Tiểu Như cười rồi bỏ đi

Trong tủ lạnh chỉ còn một ít rau củ quả và mấy cái trứng.

Đang cặm cụi nấu nướng thì có điện thoại:

- Tiểu Như hả, sao hôm nay con về trễ vậy? - đầu dây bên kia là mẹ cô

- Hôm nay con đến thăm nhà một người bạn, cô ấy bị ốm nên con định sẽ ở lại chăm sóc cô ấy một lúc - cô giải thích với mẹ

- Nhớ về sớm nha con gái, mẹ gọi hỏi cho yên tâm thôi, khi nào con bé ấy khoẻ thì rủ sang nhà mình chơi nha

- Dạ mẹ yên tâm đi, con sẽ tranh thủ về sớm

Cô nói rồi bắt tay vào nấu một nồi cháo trứng hành mang ra, cô đặt tô cháo lên bàn rồi tiến đến đỡ Giai Giai dậy

- Cô ăn đi cho nóng, có cần tôi đúc không?- cô ân cần nhìn Giai Giai

- Cô nghĩ tôi là em bé à- Giai Giai nhìn cô cười

Giai Giai ăn rất ngon miệng, cũng nhờ tô cháo của cô mà hai người thân hẳn ra, lần đó khi ra về, cô với Giai Giai còn trao đổi số điện thoại cho nhau nữa cơ.

Thêm một người bạn thì bớt đi một kẻ thù

Hôm nay vẫn là ngày đi làm như mọi khi, cô vừa đi lại bàn làm việc đã thấy có người đứng chờ, nhìn cái bóng lưng là cô cũng đủ biết người đó là ai rồi

- Anh tìm tôi sớm vậy à?

- Cô bảo mời tôi cafe còn gì

- Nhưng tôi có bảo là hôm nay à

Từ xa Giai Giai đi đến, đã nghe qua được cuộc đối thoại của hai người, cô đưa cốc cafe ra trước mặt Khâm Minh

- Đây, tôi thay Tiểu Như mời anh, tôi cũng tuyên bố với anh luôn, nếu anh dám bắt nạt bạn thân của tôi, thì anh xác định rồi đó - Giai Giai đưa cú đấm lên ra dáng hù doạ

- Tôi lại sợ cô quá cơ - hắn ta cầm ly cafe trước mặt rồi bỏ đi

Trái với vẻ ngoài ngu muội của các cô gái khác mỗi khi nhìn thấy Khâm Minh, thì Giai Giai lại tỏ ra dửng dưng, ngược lại cô còn ghét hắn ta ra mặt.

Tiểu Như thấy hai người nảy giờ căng thẳng thì bật cười

- Bà cô già của tôi hung dữ quá rồi đó- Tiểu Như vừa cười vừa nói

- Em gái có ai dám bắt nạt em thì nói với chị nhoé - Giai Giai nháy mắt với cô rồi quay lung bỏ đi lên phòng, vốn dĩ Giai Giai lớn hơn cô 3 tuổi, theo lẻ phải gọi bằng chị, nhưng vì hai người đã thống nhất với nhau sẽ xưng hô như những người bạn, nên khi nghe câu nói đó có Giai Giai, cô không nhịn được mà tự giác bật cười....

Có Một Châu Như Trên Thế Giới NàyTác giả: La Nhã BângTruyện Ngôn Tình... - Mẹ không được nói bạn con như vậy! ...Một bạt tay giáng thẳng xuống gương mặt mũm mĩm của Châu Tiểu Như- đó là mẹ cô - Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con chơi với đám bạn đó nó có tốt không? Mẹ nói cho con nghe, con người không phải ai cũng như nhau đâu, mình cũng đừng có tin người quá...!- bà vừa nói đến đó thì bị cô cắt ngang - Mẹ thôi đi! con tự biết ai tốt ai xấu mà - Con..con! Mày cút ra khỏi nhà cho tao đồ đứa con mất dạy, mày dám nạt mẹ mày vậy hả- mẹ cô chỉ thẳng ra cửa.. - Mẹ đuổi thì con đi Cô đi vào trong nhà và thu dọn một ít đồ đạt bỏ vào balo sau đó cô đi ra khỏi nhà...! Cô đi bộ khoảng chừng 4Km thì một chiếc xe buýt đi ngang, cô quyết định leo lên xe buýt và bắt đầu bỏ nhà ra đi. Chiếc xe từ từ lăn bánh, cô ngủ lúc nào cũng không hay, vừa tới một trạm bác tài hỏi có ai xuống không, cô thì đang mơ màng nên không biết gì cũng xuống luôn. Cô chỉ mới đi được một quãng, cũng không cách nhà bao xa, như vậy không biết có được tính là bỏ nhà đi chưa nữa. Đang lúc suy nghĩ… Tiểu Như tròn xoe hai mắt ngạc nhiên, ( không ngờ bạn cùng bàn của mình lại có thân thế bất ngờ đến vậy) cô nghĩ thầm nhưng không dám nói ra.Hắn đi lướt qua cô, cô cũng chẳng buồn nhìn theo, vốn dĩ cũng chả ưa gì hắn, bây giờ lại làm nhân viên của hắn, không biết có bị hắn ức h**p không....Một cô gái chân dài diện bộ váy công sở bước đến, ném tập hồ sơ lên trước mặt cô- Mang cái này lên phòng sếp Dương - cô ả hất hàm về phía cô- Tại sao tôi phải đi, cô là ai mà dám ra lệnh ở đây? - Tiểu Như cô cũng đâu có vừa, định ma cũ ức h**p ma mới à, không có dễ vậy đâu..- Tôi nói cho cô biết, tôi là Lã Giai Giai thư ký của phó tổng, cô liệu mà cư xử cho phải phép- Vậy thì xin đắt tội rồi, cái tài liệu này không phải là nhiệm vụ của tôi, mời cô cầm đi cho - Tiểu Như nói rồi đứng lên đi vào nhà vệ sinb, bỏ mặc cho ả ta đứng nhìn theo mà mặt đỏ tía tai không làm gì được.Tuy cô nhìn hiền lành vậy thôi, nhưng muốn bắt nạt cô thì không dễ đâuNhững ngày sau đó, ngày nào ả ta cũng đến kiếm chuyện riết rồi thành quen, nhiều khi cô cũng thuận tay mà làm giúp ả ta.Hôm nay cô vẫn đi làm như mọi ngày, nhưng lạ là không thấy cô ả đi làm, cũng vì bản tính thương người nên cô quyết định đi lên phòng nhân sự hỏi xin địa chỉ nhà của ả ta, định bụng chiều đi làm về sẽ ghé qua hỏi xem tại sao ả nghĩ mà không xin phépChiều 5h30 tan tầm, cô dắt chiếc xe máy của mình ra cổng, vừa ra đến cổng đã đụng phải một người- Aaaaa tôi xin lỗi - vì mãi suy nghĩ mà cô dắt xe ra đụng phải người kia, ngay sau đó cô liền nhận lại một tiếng đáp trả hết sức kinh hoàng- Cô có mắt như mù à, không thấy tôi đang...!- ngước lên thì anh trông thấy cô- Là anh/ là cô - hai người cùng đồng thanh trả lời- Tôi vội quá xin lỗi anh nha - cô lên tiếng phân minh- Lần sau đi đứng cẩn thận chút- Tôi biết rồi, lần tới sẽ mời anh cafe coi như bù đắp- nói rồi cô lên xe chạy đi20 phút sau cô đã đứng trước một căn chung cư, tính ra cũng cách nhà cô không xa.Cô nhanh chóng vào thang máy rồi bấm lên tầng 12."Tingg" tiếng thang máy mở ra, cô bước ra ngoài và tiếng về căn phòng có số 1204.Cô đưa tay lên nhấn chuông cửa.1 tiếng 2 tiếng rồi lại 3 tiếng, cuối cùng cũng có người ra mở cửa- Sao cô biết tôi ở đây mà đến - Lã Giai Giai trong tình trạng đầu bù tóc rối nhìn cô- Cô bị ốm à? - Tiểu Như đẩy cửa bước vào nhàCô tiến lại phía Giai Giai đang ngồi, đặt tay lên trán- Nóng quá, cô sốt rồi này sau không đi bệnh viện- Tiểu Như sốt ruột hỏi- Chỉ là bệnh bình thường thôi, tôi tự lo được, nhưng sao cô lại đến đây- Hôm nay cô không đi làm, không ai cãi nhau với tui nên tui hơi buồn á mà- Tiểu Như nhìn cô ta mà gương mặt khoái chí- Đợi tui khoẻ lại thì cô tới sốTiểu Như nghe cô ả nói vậy chỉ cười xoà, rồi đứng lên đi về phía bếp, cặm cụi cái gì trong đó không biết, nhưng 5p sau cô đi ra với cái khăn ấm trên tay- Nằm xuống nghĩ xíu đi, tôi đi nấu gì đó cho cô ăn - Tiểu Như đỡ đầu cho cô nằm xuống- Tại sao cô lại làm vậy, không phải cô ghét tôi lắm sao - Giai Giai thắc mắc, tại sao một người ngày nào cũng cãi nhau chí choé với cô, bây giờ lại còn đòi nấu ăn cho cô nữa- Cô khoẻ lại thì mới có người cãi nhau với tôi chớ - Tiểu Như cười rồi bỏ điTrong tủ lạnh chỉ còn một ít rau củ quả và mấy cái trứng.Đang cặm cụi nấu nướng thì có điện thoại:- Tiểu Như hả, sao hôm nay con về trễ vậy? - đầu dây bên kia là mẹ cô- Hôm nay con đến thăm nhà một người bạn, cô ấy bị ốm nên con định sẽ ở lại chăm sóc cô ấy một lúc - cô giải thích với mẹ- Nhớ về sớm nha con gái, mẹ gọi hỏi cho yên tâm thôi, khi nào con bé ấy khoẻ thì rủ sang nhà mình chơi nha- Dạ mẹ yên tâm đi, con sẽ tranh thủ về sớmCô nói rồi bắt tay vào nấu một nồi cháo trứng hành mang ra, cô đặt tô cháo lên bàn rồi tiến đến đỡ Giai Giai dậy- Cô ăn đi cho nóng, có cần tôi đúc không?- cô ân cần nhìn Giai Giai- Cô nghĩ tôi là em bé à- Giai Giai nhìn cô cườiGiai Giai ăn rất ngon miệng, cũng nhờ tô cháo của cô mà hai người thân hẳn ra, lần đó khi ra về, cô với Giai Giai còn trao đổi số điện thoại cho nhau nữa cơ.Thêm một người bạn thì bớt đi một kẻ thùHôm nay vẫn là ngày đi làm như mọi khi, cô vừa đi lại bàn làm việc đã thấy có người đứng chờ, nhìn cái bóng lưng là cô cũng đủ biết người đó là ai rồi- Anh tìm tôi sớm vậy à?- Cô bảo mời tôi cafe còn gì- Nhưng tôi có bảo là hôm nay àTừ xa Giai Giai đi đến, đã nghe qua được cuộc đối thoại của hai người, cô đưa cốc cafe ra trước mặt Khâm Minh- Đây, tôi thay Tiểu Như mời anh, tôi cũng tuyên bố với anh luôn, nếu anh dám bắt nạt bạn thân của tôi, thì anh xác định rồi đó - Giai Giai đưa cú đấm lên ra dáng hù doạ- Tôi lại sợ cô quá cơ - hắn ta cầm ly cafe trước mặt rồi bỏ điTrái với vẻ ngoài ngu muội của các cô gái khác mỗi khi nhìn thấy Khâm Minh, thì Giai Giai lại tỏ ra dửng dưng, ngược lại cô còn ghét hắn ta ra mặt.Tiểu Như thấy hai người nảy giờ căng thẳng thì bật cười- Bà cô già của tôi hung dữ quá rồi đó- Tiểu Như vừa cười vừa nói- Em gái có ai dám bắt nạt em thì nói với chị nhoé - Giai Giai nháy mắt với cô rồi quay lung bỏ đi lên phòng, vốn dĩ Giai Giai lớn hơn cô 3 tuổi, theo lẻ phải gọi bằng chị, nhưng vì hai người đã thống nhất với nhau sẽ xưng hô như những người bạn, nên khi nghe câu nói đó có Giai Giai, cô không nhịn được mà tự giác bật cười....

Chương 5: 5: Bạn Tốt