"Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi…
Chương 1041
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 1046: Phản bội Thư ký Lục lòng đầy tâm sự trở về Dương Hoa. Sắc mặt cô ta có vẻ lúng túng, đầu cúi gằm xuống, không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Chỉ còn một ngày nữa là thuốc mới được mở bán, người nhà của rất nhiều bệnh nhân đã chầu chực sẵn ở cổng tập đoàn Dương Hoa, chờ mua thuốc mới mang đi cứu người. Lâm Chính ở nhà máy cả một đêm, thấy việc sản xuất thuận lợi thì mới trở về phòng làm việc xử lý công việc. Trên hành lang. "Thư ký Lục!". Một nhân viên gọi Lục Tuyết. "Sao vậy?". Lục Tuyết hoàn hồn hỏi. "Sếp Mã bảo cô mang số giấy tờ này đến phòng làm việc của Chủ tịch Lâm". "À... được", Lục Tuyết cố nặn ra nụ cười, rồi ôm đống giấy tờ đi về phía phòng làm việc của Lâm Chính. Cô ta đẩy cửa ra. "Chủ tịch Lâm, sếp Mã bảo tôi đưa cho anh, anh xem đi", thư ký Lục đặt giấy tờ lên bàn, nói đầy cung kính. Lâm Chính ngẩng đầu lên nhìn thư ký Lục, sau đó lại vùi đầu vào đống văn kiện, thuận miệng nói: "Cô xem giúp tôi đi". "Việc này… Chủ tịch Lâm, đây đều là văn kiện bí mật, anh bảo tôi xem... không được phù hợp lắm đâu", Lục Tuyết vội đáp. "Không sao, cô xem đi, tôi tin cô", Lâm Chính nói. Lục Tuyết vô cùng bối rối, cứ đứng trước đống văn kiện, mãi không dám mở ra. "Sao vậy?". Lâm Chính tò mò nhìn cô ta. "Không... không có gì...", toàn thân Lục Tuyết run rẩy, vội vàng nặn ra một nụ cười, sau đó dè dặt mở đống văn kiện trước mặt Lâm Chính. Cô ta đọc một lát, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch. "Sao vậy? Kinh ngạc lắm phải không?". Lâm Chính châm một điếu thuốc, rồi tiếp tục xem văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi một câu. "Chủ tịch Lâm, đây là... quy trình sản xuất và những điều cần lưu ý của thuốc mới sao?", Lục Tuyết run giọng nói.
Chương 1046: Phản bội
Thư ký Lục lòng đầy tâm sự trở về Dương Hoa.
Sắc mặt cô ta có vẻ lúng túng, đầu cúi gằm xuống, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Chỉ còn một ngày nữa là thuốc mới được mở bán, người nhà của rất nhiều bệnh nhân đã chầu chực sẵn ở cổng tập đoàn Dương Hoa, chờ mua thuốc mới mang đi cứu người.
Lâm Chính ở nhà máy cả một đêm, thấy việc sản xuất thuận lợi thì mới trở về phòng làm việc xử lý công việc.
Trên hành lang.
"Thư ký Lục!".
Một nhân viên gọi Lục Tuyết.
"Sao vậy?".
Lục Tuyết hoàn hồn hỏi.
"Sếp Mã bảo cô mang số giấy tờ này đến phòng làm việc của Chủ tịch Lâm".
"À... được", Lục Tuyết cố nặn ra nụ cười, rồi ôm đống giấy tờ đi về phía phòng làm việc của Lâm Chính.
Cô ta đẩy cửa ra.
"Chủ tịch Lâm, sếp Mã bảo tôi đưa cho anh, anh xem đi", thư ký Lục đặt giấy tờ lên bàn, nói đầy cung kính.
Lâm Chính ngẩng đầu lên nhìn thư ký Lục, sau đó lại vùi đầu vào đống văn kiện, thuận miệng nói: "Cô xem giúp tôi đi".
"Việc này… Chủ tịch Lâm, đây đều là văn kiện bí mật, anh bảo tôi xem... không được phù hợp lắm đâu", Lục Tuyết vội đáp.
"Không sao, cô xem đi, tôi tin cô", Lâm Chính nói.
Lục Tuyết vô cùng bối rối, cứ đứng trước đống văn kiện, mãi không dám mở ra.
"Sao vậy?".
Lâm Chính tò mò nhìn cô ta.
"Không... không có gì...", toàn thân Lục Tuyết run rẩy, vội vàng nặn ra một nụ cười, sau đó dè dặt mở đống văn kiện trước mặt Lâm Chính.
Cô ta đọc một lát, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch.
"Sao vậy? Kinh ngạc lắm phải không?".
Lâm Chính châm một điếu thuốc, rồi tiếp tục xem văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi một câu.
"Chủ tịch Lâm, đây là... quy trình sản xuất và những điều cần lưu ý của thuốc mới sao?", Lục Tuyết run giọng nói.
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 1046: Phản bội Thư ký Lục lòng đầy tâm sự trở về Dương Hoa. Sắc mặt cô ta có vẻ lúng túng, đầu cúi gằm xuống, không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Chỉ còn một ngày nữa là thuốc mới được mở bán, người nhà của rất nhiều bệnh nhân đã chầu chực sẵn ở cổng tập đoàn Dương Hoa, chờ mua thuốc mới mang đi cứu người. Lâm Chính ở nhà máy cả một đêm, thấy việc sản xuất thuận lợi thì mới trở về phòng làm việc xử lý công việc. Trên hành lang. "Thư ký Lục!". Một nhân viên gọi Lục Tuyết. "Sao vậy?". Lục Tuyết hoàn hồn hỏi. "Sếp Mã bảo cô mang số giấy tờ này đến phòng làm việc của Chủ tịch Lâm". "À... được", Lục Tuyết cố nặn ra nụ cười, rồi ôm đống giấy tờ đi về phía phòng làm việc của Lâm Chính. Cô ta đẩy cửa ra. "Chủ tịch Lâm, sếp Mã bảo tôi đưa cho anh, anh xem đi", thư ký Lục đặt giấy tờ lên bàn, nói đầy cung kính. Lâm Chính ngẩng đầu lên nhìn thư ký Lục, sau đó lại vùi đầu vào đống văn kiện, thuận miệng nói: "Cô xem giúp tôi đi". "Việc này… Chủ tịch Lâm, đây đều là văn kiện bí mật, anh bảo tôi xem... không được phù hợp lắm đâu", Lục Tuyết vội đáp. "Không sao, cô xem đi, tôi tin cô", Lâm Chính nói. Lục Tuyết vô cùng bối rối, cứ đứng trước đống văn kiện, mãi không dám mở ra. "Sao vậy?". Lâm Chính tò mò nhìn cô ta. "Không... không có gì...", toàn thân Lục Tuyết run rẩy, vội vàng nặn ra một nụ cười, sau đó dè dặt mở đống văn kiện trước mặt Lâm Chính. Cô ta đọc một lát, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch. "Sao vậy? Kinh ngạc lắm phải không?". Lâm Chính châm một điếu thuốc, rồi tiếp tục xem văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi một câu. "Chủ tịch Lâm, đây là... quy trình sản xuất và những điều cần lưu ý của thuốc mới sao?", Lục Tuyết run giọng nói.