Tháng ba cuối xuânBên bờ hồ liễu rũ xuống, một cái tháp mềm dùng da lông trắng như tuyết trải lên đặt chỗ bóng mát dưới cây liễu. Ngu Tri Dao lười biếng nằm trên tháp mềm, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, bánh hoa đào đặt trên bàn dài bên cạnh lập tức tự động bay vào bên miệng nàng. Ngu Tri Dao cầm lấy miếng bánh ngọt đó, chậm chạp thưởng thức, thậm chỉ còn thoải mái trở mình, ý động một cái, mở kính Linh thông ra. Kính Linh thông là một cái gương lớn chừng bàn tay mang theo phong cách cổ xưa, phía sau toàn một màu đen, còn có dấu hiệu của Vân Cảnh Thánh địa. Bề ngoài bóng loáng vô cùng, giống như mặt nước vậy. Vật này là năm năm trước từ đại tông Vân Cảnh thánh địa lợi hại nhất của Vân giới đi ra, từ đây lưu truyền rộng rãi ở Vân giới, dùng để các tông môn lớn nhỏ liên lạc tình cảm, nói chuyện bái quái. Nói tóm lại, kính Linh thông này cứ như vậy truyền ra Vân giới. Chẳng qua giá trị của vật này không rẻ, một cái kính Linh thông cần một ngàn khối linh thạch hạ phẩm, cũng chỉ có tu…
Chương 11
Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên BảngTác giả: Nhất Trì Thanh HứaTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngTháng ba cuối xuânBên bờ hồ liễu rũ xuống, một cái tháp mềm dùng da lông trắng như tuyết trải lên đặt chỗ bóng mát dưới cây liễu. Ngu Tri Dao lười biếng nằm trên tháp mềm, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, bánh hoa đào đặt trên bàn dài bên cạnh lập tức tự động bay vào bên miệng nàng. Ngu Tri Dao cầm lấy miếng bánh ngọt đó, chậm chạp thưởng thức, thậm chỉ còn thoải mái trở mình, ý động một cái, mở kính Linh thông ra. Kính Linh thông là một cái gương lớn chừng bàn tay mang theo phong cách cổ xưa, phía sau toàn một màu đen, còn có dấu hiệu của Vân Cảnh Thánh địa. Bề ngoài bóng loáng vô cùng, giống như mặt nước vậy. Vật này là năm năm trước từ đại tông Vân Cảnh thánh địa lợi hại nhất của Vân giới đi ra, từ đây lưu truyền rộng rãi ở Vân giới, dùng để các tông môn lớn nhỏ liên lạc tình cảm, nói chuyện bái quái. Nói tóm lại, kính Linh thông này cứ như vậy truyền ra Vân giới. Chẳng qua giá trị của vật này không rẻ, một cái kính Linh thông cần một ngàn khối linh thạch hạ phẩm, cũng chỉ có tu… Có đệ tử không nhịn được thấp giọng nghị luận: "Đại sư tỷ thật là lợi hại! Đứng đầu thiên tài một trăm tuổi trở xuống của Vân giới.""Ngươi vào phái trễ, ta nói cho ngươi, trước kia Đại sư tỷ đã là thiên tài, tu luyện gần một ngày đã bước vào Luyện khí, tám tuổi đã Khai Thiên cảnh rồi.""Vậy Đại sư tỷ thật lợi hại! Là đệ nhất thiên tài của Vân Kiếm phái chúng ta!""Bây giờ là đệ nhất thiên tài của Vân giới rồi!"! Các đệ tử phía sau nói chuyện rất nhỏ, những vẫn không tránh thoát được lỗ tai của Sở Thanh.Tờ giấy dán trên bia đá giống như đang hung hăng đánh vào mặt nàng ta.Đệ nhất Vân kiếm phái: Sở Thanh.Đệ nhất Thiên bảng Vân giới: Ngu Tri Dao.Sở Thanh cắt chặt răng, trong mắt là sự u ám sâu hơn.Mười năm qua Vô Tình phong chưa từng náo nhiệt như vậy, một đám đệ tử của Vân Kiếm phong, Thiên Thủy phong, Lục Hợp phong đồng lọt đi nhanh đến Vô Tình Phong, cầm đầu là Chưởng môn và hai vị Phong chủ.Trên mặt Sở Lan là vẻ vui mừng không thể che giấu được, ở trong lòng đã suy nghĩ xong lời chúc mừng Ngu Tri Dao, lại không ngờ đến lúc đến đỉnh núi của Vô Tình phòng, lại nhìn thấy một hình ảnh quỷ dị như vậy.Thầy trò Vô Tình phong một người đứng một người ngồi.Minh Lê nắm cây roi liễu mới vừa bẻ xuống, cực kỳ tức giận chỉ vào Thiên bảng treo trên chân trời, lại chỉ vào Ngu Tri Dao ngồi dưới đất bưng trà xanh trăm năm uống, trên mặt đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắc không thành thép nói: "Đều cùng là tên Ngu Tri Dao, ngươi nhìn vị thiên tài kinh thế kia đi, lại nhìn Linh Tu lẫy lững tiếng tăm của Vân Cảnh Thánh địa! Lại nhìn ngươi! Thiên phú tu luyện vô cùng tốt, cứ như vậy lãng phí mười năm!"Minh Lê càng nói càng đau lòng, ôm đầu, khóe mắt ửng đỏ, tay cầm cành liễu cũng muốn đánh xuống.Ngu Tri Dao vội vàng nói: "Sư tôn ngài chờ chút!"Cành liễu dừng giữa không trung, sắc mặt Minh Lê hơi dịu một chút, hỏi: "Như thế nào? Là thay đổi chủ ý muốn bắt đầu tu luyện rồi?"Ngu Tri Dao không lên tiếng, nàng hút mạnh mấy ngụm, uống cạn nửa ly trà xanh trăm năm cuối cùng, lại nhanh chóng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cải thảm làm từ lông yêu thú trăm năm, trải ra bãi cỏ thuận thế nằm xuống, sau đó quấn thảm xung quanh người, còn không quên nói: "Được rồi, sư tôn, ngài ra tay đi."Minh Lê: "! "Mọi người của Vân Kiếm Phái: "! "Nhìn Ngu Tri Dao bị tấm thảm bọc kín kẽ co thành một đoàn, ngay cả cọng tóc cũng không lộ ra ngoài, Minh Lê thiếu chút nữa không giả bộ được mà cười ra tiếng.Y nhanh chóng ôm ngực ho khan mấy tiếng, giống như là bị Ngu Tri Dao làm cho tức giận tổn thương..
Có đệ tử không nhịn được thấp giọng nghị luận: "Đại sư tỷ thật là lợi hại! Đứng đầu thiên tài một trăm tuổi trở xuống của Vân giới.
""Ngươi vào phái trễ, ta nói cho ngươi, trước kia Đại sư tỷ đã là thiên tài, tu luyện gần một ngày đã bước vào Luyện khí, tám tuổi đã Khai Thiên cảnh rồi.
""Vậy Đại sư tỷ thật lợi hại! Là đệ nhất thiên tài của Vân Kiếm phái chúng ta!""Bây giờ là đệ nhất thiên tài của Vân giới rồi!"! Các đệ tử phía sau nói chuyện rất nhỏ, những vẫn không tránh thoát được lỗ tai của Sở Thanh.
Tờ giấy dán trên bia đá giống như đang hung hăng đánh vào mặt nàng ta.
Đệ nhất Vân kiếm phái: Sở Thanh.
Đệ nhất Thiên bảng Vân giới: Ngu Tri Dao.
Sở Thanh cắt chặt răng, trong mắt là sự u ám sâu hơn.
Mười năm qua Vô Tình phong chưa từng náo nhiệt như vậy, một đám đệ tử của Vân Kiếm phong, Thiên Thủy phong, Lục Hợp phong đồng lọt đi nhanh đến Vô Tình Phong, cầm đầu là Chưởng môn và hai vị Phong chủ.
Trên mặt Sở Lan là vẻ vui mừng không thể che giấu được, ở trong lòng đã suy nghĩ xong lời chúc mừng Ngu Tri Dao, lại không ngờ đến lúc đến đỉnh núi của Vô Tình phòng, lại nhìn thấy một hình ảnh quỷ dị như vậy.
Thầy trò Vô Tình phong một người đứng một người ngồi.
Minh Lê nắm cây roi liễu mới vừa bẻ xuống, cực kỳ tức giận chỉ vào Thiên bảng treo trên chân trời, lại chỉ vào Ngu Tri Dao ngồi dưới đất bưng trà xanh trăm năm uống, trên mặt đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắc không thành thép nói: "Đều cùng là tên Ngu Tri Dao, ngươi nhìn vị thiên tài kinh thế kia đi, lại nhìn Linh Tu lẫy lững tiếng tăm của Vân Cảnh Thánh địa! Lại nhìn ngươi! Thiên phú tu luyện vô cùng tốt, cứ như vậy lãng phí mười năm!"Minh Lê càng nói càng đau lòng, ôm đầu, khóe mắt ửng đỏ, tay cầm cành liễu cũng muốn đánh xuống.
Ngu Tri Dao vội vàng nói: "Sư tôn ngài chờ chút!"Cành liễu dừng giữa không trung, sắc mặt Minh Lê hơi dịu một chút, hỏi: "Như thế nào? Là thay đổi chủ ý muốn bắt đầu tu luyện rồi?"Ngu Tri Dao không lên tiếng, nàng hút mạnh mấy ngụm, uống cạn nửa ly trà xanh trăm năm cuối cùng, lại nhanh chóng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cải thảm làm từ lông yêu thú trăm năm, trải ra bãi cỏ thuận thế nằm xuống, sau đó quấn thảm xung quanh người, còn không quên nói: "Được rồi, sư tôn, ngài ra tay đi.
"Minh Lê: "! "Mọi người của Vân Kiếm Phái: "! "Nhìn Ngu Tri Dao bị tấm thảm bọc kín kẽ co thành một đoàn, ngay cả cọng tóc cũng không lộ ra ngoài, Minh Lê thiếu chút nữa không giả bộ được mà cười ra tiếng.
Y nhanh chóng ôm ngực ho khan mấy tiếng, giống như là bị Ngu Tri Dao làm cho tức giận tổn thương.
.
Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên BảngTác giả: Nhất Trì Thanh HứaTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngTháng ba cuối xuânBên bờ hồ liễu rũ xuống, một cái tháp mềm dùng da lông trắng như tuyết trải lên đặt chỗ bóng mát dưới cây liễu. Ngu Tri Dao lười biếng nằm trên tháp mềm, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, bánh hoa đào đặt trên bàn dài bên cạnh lập tức tự động bay vào bên miệng nàng. Ngu Tri Dao cầm lấy miếng bánh ngọt đó, chậm chạp thưởng thức, thậm chỉ còn thoải mái trở mình, ý động một cái, mở kính Linh thông ra. Kính Linh thông là một cái gương lớn chừng bàn tay mang theo phong cách cổ xưa, phía sau toàn một màu đen, còn có dấu hiệu của Vân Cảnh Thánh địa. Bề ngoài bóng loáng vô cùng, giống như mặt nước vậy. Vật này là năm năm trước từ đại tông Vân Cảnh thánh địa lợi hại nhất của Vân giới đi ra, từ đây lưu truyền rộng rãi ở Vân giới, dùng để các tông môn lớn nhỏ liên lạc tình cảm, nói chuyện bái quái. Nói tóm lại, kính Linh thông này cứ như vậy truyền ra Vân giới. Chẳng qua giá trị của vật này không rẻ, một cái kính Linh thông cần một ngàn khối linh thạch hạ phẩm, cũng chỉ có tu… Có đệ tử không nhịn được thấp giọng nghị luận: "Đại sư tỷ thật là lợi hại! Đứng đầu thiên tài một trăm tuổi trở xuống của Vân giới.""Ngươi vào phái trễ, ta nói cho ngươi, trước kia Đại sư tỷ đã là thiên tài, tu luyện gần một ngày đã bước vào Luyện khí, tám tuổi đã Khai Thiên cảnh rồi.""Vậy Đại sư tỷ thật lợi hại! Là đệ nhất thiên tài của Vân Kiếm phái chúng ta!""Bây giờ là đệ nhất thiên tài của Vân giới rồi!"! Các đệ tử phía sau nói chuyện rất nhỏ, những vẫn không tránh thoát được lỗ tai của Sở Thanh.Tờ giấy dán trên bia đá giống như đang hung hăng đánh vào mặt nàng ta.Đệ nhất Vân kiếm phái: Sở Thanh.Đệ nhất Thiên bảng Vân giới: Ngu Tri Dao.Sở Thanh cắt chặt răng, trong mắt là sự u ám sâu hơn.Mười năm qua Vô Tình phong chưa từng náo nhiệt như vậy, một đám đệ tử của Vân Kiếm phong, Thiên Thủy phong, Lục Hợp phong đồng lọt đi nhanh đến Vô Tình Phong, cầm đầu là Chưởng môn và hai vị Phong chủ.Trên mặt Sở Lan là vẻ vui mừng không thể che giấu được, ở trong lòng đã suy nghĩ xong lời chúc mừng Ngu Tri Dao, lại không ngờ đến lúc đến đỉnh núi của Vô Tình phòng, lại nhìn thấy một hình ảnh quỷ dị như vậy.Thầy trò Vô Tình phong một người đứng một người ngồi.Minh Lê nắm cây roi liễu mới vừa bẻ xuống, cực kỳ tức giận chỉ vào Thiên bảng treo trên chân trời, lại chỉ vào Ngu Tri Dao ngồi dưới đất bưng trà xanh trăm năm uống, trên mặt đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắc không thành thép nói: "Đều cùng là tên Ngu Tri Dao, ngươi nhìn vị thiên tài kinh thế kia đi, lại nhìn Linh Tu lẫy lững tiếng tăm của Vân Cảnh Thánh địa! Lại nhìn ngươi! Thiên phú tu luyện vô cùng tốt, cứ như vậy lãng phí mười năm!"Minh Lê càng nói càng đau lòng, ôm đầu, khóe mắt ửng đỏ, tay cầm cành liễu cũng muốn đánh xuống.Ngu Tri Dao vội vàng nói: "Sư tôn ngài chờ chút!"Cành liễu dừng giữa không trung, sắc mặt Minh Lê hơi dịu một chút, hỏi: "Như thế nào? Là thay đổi chủ ý muốn bắt đầu tu luyện rồi?"Ngu Tri Dao không lên tiếng, nàng hút mạnh mấy ngụm, uống cạn nửa ly trà xanh trăm năm cuối cùng, lại nhanh chóng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cải thảm làm từ lông yêu thú trăm năm, trải ra bãi cỏ thuận thế nằm xuống, sau đó quấn thảm xung quanh người, còn không quên nói: "Được rồi, sư tôn, ngài ra tay đi."Minh Lê: "! "Mọi người của Vân Kiếm Phái: "! "Nhìn Ngu Tri Dao bị tấm thảm bọc kín kẽ co thành một đoàn, ngay cả cọng tóc cũng không lộ ra ngoài, Minh Lê thiếu chút nữa không giả bộ được mà cười ra tiếng.Y nhanh chóng ôm ngực ho khan mấy tiếng, giống như là bị Ngu Tri Dao làm cho tức giận tổn thương..