Tác giả:

CHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac…

Chương 38: 38: Đặc Quyền Của Kẻ Mạnh

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Khúc Yên nhìn vào máy ảnh cười nhẹ, đôi mắt cong lên cực kì xinh đẹp.Anh vẫn là dáng vẻ cũ, không tia cảm xúc.Khoảng cách cả hai rất gần nhau, gần đến nổi chỉ vì đột nhiên cử động cổ tay lại vô tình mu bàn tay anh đụng nhẹ bàn tay mềm mại của cô.Anh diện âu phục đen, tôn đôi chân thon dài cùng dáng người hoàn mỹ.Khúc Yên thì lại đơn thuần hơn, váy trắng sạch sẽ ôm eo, dây áo ngọc trai lộ đôi vai gầy trắng nõn cùng chiếc cổ thiên nga thon gọn, kết hôn với gương mặt tươi sáng như búp bê xứ.Cô bất chợt nhìn qua anh, anh cũng đang nhìn cô, khoảng khắc này máy ảnh bắt trọn sườn mặt hai người.“Chú đừng tỏ thái độ không vui, cháu là đại minh tinh tương lai, đến lúc đó chú sẽ phải tự hào về cháu thôi.” Cô vui vẻ trêu chọc.Góc độ từ người đối diện, cô cười tự nhiên nhìn anh, ánh mắt người đàn ông đó dù không ám ấp nhưng cũng không lạnh lùng xa cách.Ánh mắt anh có ý cười, sau đó lại nhìn vào phía máy ảnh.Đôi môi mỏng vô thức hơi cong lên.Khi trở lại xe, Khúc Yên để ý thấy có một chiếc xe cứ bám lấy đuôi xe anh, cô quay ra sau nhìn lại vài lần.Mở miệng nói:“Chú Thẩm, chú bị người khác theo dõi rồi.Có phải là bên nhà báo lấy tin tức không ạ?”Anh không kinh ngạc bởi ngay từ đầu anh đã phát hiện ra, tay gác lên thành cửa sổ, thản nhiên đáp:“Ừ, có lẽ vậy.”Cô nhìn qua gương chiếu hậu, chiếc xe ấy vẫn cứ bám theo xe Thẩm Tây Thừa, tuy vẫn khôn khéo giữ khoảng cách khá xa nhưng nếu là người tinh ý sẽ nhận ra sự khác lạ từ chiếc xe đó.Cô biết nó theo dõi là vì từ lúc đến nhà hàng, cô đã thấy chiếc xe đó.“Chú Thẩm, chú tài giỏi thế này chắc có nhiều người muốn hại chú lắm nhỉ? Chú không lo lắng sao?”Thẩm Tây Thừa thật sự không hiểu Khúc Yên là do quá đơn thuần hay vì cuộc đời cô chưa lần nào là thập tử nhất sinh nên mới nghĩ anh dễ bị người khác hại đến thế.Tốc độ xe anh đột ngột tăng tốc, hồ đồng đo quãng đường tăng cao, chiếc xe lao nhanh về phía trước, gương mặt anh điềm tĩnh đến lạ thường trong đôi mắt không có tia sợ sệt.Bàn tay anh điều khiển vô lăng thành thục, bẻ cua cũng làm Khúc Yên thoát tim mấy lần.Đến khi đằng sau không còn chiếc xe nào, tốc độ anh mới thả chậm lại.Đôi mắt Thẩm Tây Thừa có chút lạnh, giọng trầm đáp:“Kẻ đụng đến tôi, dù cho kẻ đó có quyền lực thì tôi cũng không ngại mà giải quyết hắn.”Gương mặt cô tái xanh, không biết là vì vừa mới thoát khỏi sự sợ hãi, hay là vì lời lẽ cay độc của anh mà ảnh hưởng.Gương mặt cô hoang mang cực kì.Cô hiểu ý tứ trong lời nói anh, cũng không ngu ngốc tới mức không hiểu những lời lẽ thế này.“Chú đừng làm thế, pháp luật sẽ bắt chú đấy.” Cô nắm dây an toàn, chậm rãi nói.“Trong xã hội này nếu cháu thật sự có đủ bản lĩnh, sẽ không ai dám bắt cháu.Bởi vì kẻ mạnh chính là luật pháp.” Anh nhẹ giọng, nhìn cô trả lời.Khúc Yên im lặng, anh biết Khúc Yên còn quá nhỏ, gặp nguy hiểm sẽ không kiềm được mà sợ hãi.Chỉ là thời điểm anh sợ hãi, không phải là mất mạng mà chính là không có đồ để ăn.Thẩm Tây Thừa trở cô về tận nhà, Khúc Yên không xem ảnh mà gửi toàn bộ vào di động anh.Sau đó cô mới chào tạm biệt rồi bước vào trong nhà.Người hầu trong sân thấy cô họ, về đưa tay ra ám hiệu cho cô biết ông chủ đã đợi bên trong, đã thế còn đang tức giận đến đỏ tía tai ở trong phòng khách chờ cô nảy đến giờ.Khúc Yên chậm rãi bước vào trong nhà, nở nụ cười ngọt ngào với ông.Nhưng Ôn Thành Uy không để sự đáng yêu đó vào mắt.Ông uống trà hạ hỏa, gương mặt nghiêm nghị nhìn cô, sau đó chuyển tầm mắt xuống vết thương dưới cổ chân cô.Lại thấy Khúc Yên mang đôi boot cao che hết cổ chân, ông không vui lên tiếng:“Con chẳng chú trọng vết thương, đi chơi thế không sợ vết thương đau lại sao?”Cô giải thích:“Cha không thương con, chứ thích nhốt con trong nhà.Vết thương có đau hay không con tự cảm nhận được, nếu đau là con sẽ không đi chơi rồi.Cha thật giống mẹ, thích quản con.”Ông giật mình, ý thức bắt đầu được lấy lại không ít.Nếu sự quan tâm quá lố sẽ tạo ra một cảm giác như giống như chú chim bị nhốt trong lồ ng sắt gạt buộc đôi cánh mình.Ông lại quên mất Khúc Yên giờ đã lớn, đã hiểu hết thế nào là quyền riêng tư.Giờ ông mới hiểu tâm trạng của một người làm cha, một bậc trưởng bối, lại thấy bản thân khi trước phản nghịch khiến ông nội cô lo lắng đến đau cả tim.Giờ ông chính là lo lắng quá thành ra sự quan tâm đó lại làm cô bứt bối, khó chịu trong lòng.Cuối cùng vẫn là ông thở dài, thủ thỉ nói:“Cha xin lỗi, ngồi xuống cho cha xem vết thương.”Cô tuy hơi tức giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn như chú thỏ.Ngồi xuống bên cạnh ông..

Khúc Yên nhìn vào máy ảnh cười nhẹ, đôi mắt cong lên cực kì xinh đẹp.

Anh vẫn là dáng vẻ cũ, không tia cảm xúc.

Khoảng cách cả hai rất gần nhau, gần đến nổi chỉ vì đột nhiên cử động cổ tay lại vô tình mu bàn tay anh đụng nhẹ bàn tay mềm mại của cô.

Anh diện âu phục đen, tôn đôi chân thon dài cùng dáng người hoàn mỹ.

Khúc Yên thì lại đơn thuần hơn, váy trắng sạch sẽ ôm eo, dây áo ngọc trai lộ đôi vai gầy trắng nõn cùng chiếc cổ thiên nga thon gọn, kết hôn với gương mặt tươi sáng như búp bê xứ.

Cô bất chợt nhìn qua anh, anh cũng đang nhìn cô, khoảng khắc này máy ảnh bắt trọn sườn mặt hai người.

“Chú đừng tỏ thái độ không vui, cháu là đại minh tinh tương lai, đến lúc đó chú sẽ phải tự hào về cháu thôi.” Cô vui vẻ trêu chọc.

Góc độ từ người đối diện, cô cười tự nhiên nhìn anh, ánh mắt người đàn ông đó dù không ám ấp nhưng cũng không lạnh lùng xa cách.

Ánh mắt anh có ý cười, sau đó lại nhìn vào phía máy ảnh.

Đôi môi mỏng vô thức hơi cong lên.

Khi trở lại xe, Khúc Yên để ý thấy có một chiếc xe cứ bám lấy đuôi xe anh, cô quay ra sau nhìn lại vài lần.

Mở miệng nói:“Chú Thẩm, chú bị người khác theo dõi rồi.

Có phải là bên nhà báo lấy tin tức không ạ?”

Anh không kinh ngạc bởi ngay từ đầu anh đã phát hiện ra, tay gác lên thành cửa sổ, thản nhiên đáp:“Ừ, có lẽ vậy.”

Cô nhìn qua gương chiếu hậu, chiếc xe ấy vẫn cứ bám theo xe Thẩm Tây Thừa, tuy vẫn khôn khéo giữ khoảng cách khá xa nhưng nếu là người tinh ý sẽ nhận ra sự khác lạ từ chiếc xe đó.

Cô biết nó theo dõi là vì từ lúc đến nhà hàng, cô đã thấy chiếc xe đó.

“Chú Thẩm, chú tài giỏi thế này chắc có nhiều người muốn hại chú lắm nhỉ? Chú không lo lắng sao?”

Thẩm Tây Thừa thật sự không hiểu Khúc Yên là do quá đơn thuần hay vì cuộc đời cô chưa lần nào là thập tử nhất sinh nên mới nghĩ anh dễ bị người khác hại đến thế.

Tốc độ xe anh đột ngột tăng tốc, hồ đồng đo quãng đường tăng cao, chiếc xe lao nhanh về phía trước, gương mặt anh điềm tĩnh đến lạ thường trong đôi mắt không có tia sợ sệt.

Bàn tay anh điều khiển vô lăng thành thục, bẻ cua cũng làm Khúc Yên thoát tim mấy lần.

Đến khi đằng sau không còn chiếc xe nào, tốc độ anh mới thả chậm lại.

Đôi mắt Thẩm Tây Thừa có chút lạnh, giọng trầm đáp:“Kẻ đụng đến tôi, dù cho kẻ đó có quyền lực thì tôi cũng không ngại mà giải quyết hắn.”

Gương mặt cô tái xanh, không biết là vì vừa mới thoát khỏi sự sợ hãi, hay là vì lời lẽ cay độc của anh mà ảnh hưởng.

Gương mặt cô hoang mang cực kì.

Cô hiểu ý tứ trong lời nói anh, cũng không ngu ngốc tới mức không hiểu những lời lẽ thế này.

“Chú đừng làm thế, pháp luật sẽ bắt chú đấy.” Cô nắm dây an toàn, chậm rãi nói.

“Trong xã hội này nếu cháu thật sự có đủ bản lĩnh, sẽ không ai dám bắt cháu.

Bởi vì kẻ mạnh chính là luật pháp.” Anh nhẹ giọng, nhìn cô trả lời.

Khúc Yên im lặng, anh biết Khúc Yên còn quá nhỏ, gặp nguy hiểm sẽ không kiềm được mà sợ hãi.

Chỉ là thời điểm anh sợ hãi, không phải là mất mạng mà chính là không có đồ để ăn.

Thẩm Tây Thừa trở cô về tận nhà, Khúc Yên không xem ảnh mà gửi toàn bộ vào di động anh.

Sau đó cô mới chào tạm biệt rồi bước vào trong nhà.

Người hầu trong sân thấy cô họ, về đưa tay ra ám hiệu cho cô biết ông chủ đã đợi bên trong, đã thế còn đang tức giận đến đỏ tía tai ở trong phòng khách chờ cô nảy đến giờ.

Khúc Yên chậm rãi bước vào trong nhà, nở nụ cười ngọt ngào với ông.

Nhưng Ôn Thành Uy không để sự đáng yêu đó vào mắt.

Ông uống trà hạ hỏa, gương mặt nghiêm nghị nhìn cô, sau đó chuyển tầm mắt xuống vết thương dưới cổ chân cô.

Lại thấy Khúc Yên mang đôi boot cao che hết cổ chân, ông không vui lên tiếng:“Con chẳng chú trọng vết thương, đi chơi thế không sợ vết thương đau lại sao?”

Cô giải thích:“Cha không thương con, chứ thích nhốt con trong nhà.

Vết thương có đau hay không con tự cảm nhận được, nếu đau là con sẽ không đi chơi rồi.

Cha thật giống mẹ, thích quản con.”

Ông giật mình, ý thức bắt đầu được lấy lại không ít.

Nếu sự quan tâm quá lố sẽ tạo ra một cảm giác như giống như chú chim bị nhốt trong lồ ng sắt gạt buộc đôi cánh mình.

Ông lại quên mất Khúc Yên giờ đã lớn, đã hiểu hết thế nào là quyền riêng tư.

Giờ ông mới hiểu tâm trạng của một người làm cha, một bậc trưởng bối, lại thấy bản thân khi trước phản nghịch khiến ông nội cô lo lắng đến đau cả tim.

Giờ ông chính là lo lắng quá thành ra sự quan tâm đó lại làm cô bứt bối, khó chịu trong lòng.

Cuối cùng vẫn là ông thở dài, thủ thỉ nói:“Cha xin lỗi, ngồi xuống cho cha xem vết thương.”

Cô tuy hơi tức giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn như chú thỏ.

Ngồi xuống bên cạnh ông..

Dòng Chảy Tình YêuTác giả: Thúy LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCHÁT! "Vạn vật đều có giới hạn của nó, chỉ có cái ngu của cậu là không có điểm dừng thôi." "Yên Yên, cậu.." Cô gái ngơ ngác nhìn kẻ vừa mới tát mình, bên má vừa bị tát truyền đến cảm giác đau đớn, tê dại ửng đỏ lên. Lực đánh cũng không hề nhẹ. "Tôi làm sao? Một cái tát này, đủ khiến cậu tỉnh chưa? Hửm?" Cô nghiêm mặt, mặt không nét mềm lòng. Cô gái vừa bị tát là Mộc Kiều Noãn, là cô bạn mà thiếu nữ đứng đối diện dùng cả sức cùng lực kiệt để bảo vệ cô ta khỏi những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mình. Nhưng mà, như gió thoảng ngoài tai, Kiều Noãn lại không nghe mà còn trách ngược lại bạn thân mình-kẻ chỉ muốn tốt cho mình, đến cuối cùng cô bạn thân lại thất vọng rời đi. "Yên Yên, t..tớ biết sai, là tớ không nên để anh ta lừa tiền..Yên Yên, tớ sẽ nhờ pháp luật đòi lại toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn đoạn video bên phía khách sạn mình sẽ tìm lại được, mình sẽ tự tay tống anh ta vào tù. Thế..thế cậu đừng tức giận nữa nhé?" Người nào đó vẫn không quay lại, vẫn hướng về phía chiếc Cadillac… Khúc Yên nhìn vào máy ảnh cười nhẹ, đôi mắt cong lên cực kì xinh đẹp.Anh vẫn là dáng vẻ cũ, không tia cảm xúc.Khoảng cách cả hai rất gần nhau, gần đến nổi chỉ vì đột nhiên cử động cổ tay lại vô tình mu bàn tay anh đụng nhẹ bàn tay mềm mại của cô.Anh diện âu phục đen, tôn đôi chân thon dài cùng dáng người hoàn mỹ.Khúc Yên thì lại đơn thuần hơn, váy trắng sạch sẽ ôm eo, dây áo ngọc trai lộ đôi vai gầy trắng nõn cùng chiếc cổ thiên nga thon gọn, kết hôn với gương mặt tươi sáng như búp bê xứ.Cô bất chợt nhìn qua anh, anh cũng đang nhìn cô, khoảng khắc này máy ảnh bắt trọn sườn mặt hai người.“Chú đừng tỏ thái độ không vui, cháu là đại minh tinh tương lai, đến lúc đó chú sẽ phải tự hào về cháu thôi.” Cô vui vẻ trêu chọc.Góc độ từ người đối diện, cô cười tự nhiên nhìn anh, ánh mắt người đàn ông đó dù không ám ấp nhưng cũng không lạnh lùng xa cách.Ánh mắt anh có ý cười, sau đó lại nhìn vào phía máy ảnh.Đôi môi mỏng vô thức hơi cong lên.Khi trở lại xe, Khúc Yên để ý thấy có một chiếc xe cứ bám lấy đuôi xe anh, cô quay ra sau nhìn lại vài lần.Mở miệng nói:“Chú Thẩm, chú bị người khác theo dõi rồi.Có phải là bên nhà báo lấy tin tức không ạ?”Anh không kinh ngạc bởi ngay từ đầu anh đã phát hiện ra, tay gác lên thành cửa sổ, thản nhiên đáp:“Ừ, có lẽ vậy.”Cô nhìn qua gương chiếu hậu, chiếc xe ấy vẫn cứ bám theo xe Thẩm Tây Thừa, tuy vẫn khôn khéo giữ khoảng cách khá xa nhưng nếu là người tinh ý sẽ nhận ra sự khác lạ từ chiếc xe đó.Cô biết nó theo dõi là vì từ lúc đến nhà hàng, cô đã thấy chiếc xe đó.“Chú Thẩm, chú tài giỏi thế này chắc có nhiều người muốn hại chú lắm nhỉ? Chú không lo lắng sao?”Thẩm Tây Thừa thật sự không hiểu Khúc Yên là do quá đơn thuần hay vì cuộc đời cô chưa lần nào là thập tử nhất sinh nên mới nghĩ anh dễ bị người khác hại đến thế.Tốc độ xe anh đột ngột tăng tốc, hồ đồng đo quãng đường tăng cao, chiếc xe lao nhanh về phía trước, gương mặt anh điềm tĩnh đến lạ thường trong đôi mắt không có tia sợ sệt.Bàn tay anh điều khiển vô lăng thành thục, bẻ cua cũng làm Khúc Yên thoát tim mấy lần.Đến khi đằng sau không còn chiếc xe nào, tốc độ anh mới thả chậm lại.Đôi mắt Thẩm Tây Thừa có chút lạnh, giọng trầm đáp:“Kẻ đụng đến tôi, dù cho kẻ đó có quyền lực thì tôi cũng không ngại mà giải quyết hắn.”Gương mặt cô tái xanh, không biết là vì vừa mới thoát khỏi sự sợ hãi, hay là vì lời lẽ cay độc của anh mà ảnh hưởng.Gương mặt cô hoang mang cực kì.Cô hiểu ý tứ trong lời nói anh, cũng không ngu ngốc tới mức không hiểu những lời lẽ thế này.“Chú đừng làm thế, pháp luật sẽ bắt chú đấy.” Cô nắm dây an toàn, chậm rãi nói.“Trong xã hội này nếu cháu thật sự có đủ bản lĩnh, sẽ không ai dám bắt cháu.Bởi vì kẻ mạnh chính là luật pháp.” Anh nhẹ giọng, nhìn cô trả lời.Khúc Yên im lặng, anh biết Khúc Yên còn quá nhỏ, gặp nguy hiểm sẽ không kiềm được mà sợ hãi.Chỉ là thời điểm anh sợ hãi, không phải là mất mạng mà chính là không có đồ để ăn.Thẩm Tây Thừa trở cô về tận nhà, Khúc Yên không xem ảnh mà gửi toàn bộ vào di động anh.Sau đó cô mới chào tạm biệt rồi bước vào trong nhà.Người hầu trong sân thấy cô họ, về đưa tay ra ám hiệu cho cô biết ông chủ đã đợi bên trong, đã thế còn đang tức giận đến đỏ tía tai ở trong phòng khách chờ cô nảy đến giờ.Khúc Yên chậm rãi bước vào trong nhà, nở nụ cười ngọt ngào với ông.Nhưng Ôn Thành Uy không để sự đáng yêu đó vào mắt.Ông uống trà hạ hỏa, gương mặt nghiêm nghị nhìn cô, sau đó chuyển tầm mắt xuống vết thương dưới cổ chân cô.Lại thấy Khúc Yên mang đôi boot cao che hết cổ chân, ông không vui lên tiếng:“Con chẳng chú trọng vết thương, đi chơi thế không sợ vết thương đau lại sao?”Cô giải thích:“Cha không thương con, chứ thích nhốt con trong nhà.Vết thương có đau hay không con tự cảm nhận được, nếu đau là con sẽ không đi chơi rồi.Cha thật giống mẹ, thích quản con.”Ông giật mình, ý thức bắt đầu được lấy lại không ít.Nếu sự quan tâm quá lố sẽ tạo ra một cảm giác như giống như chú chim bị nhốt trong lồ ng sắt gạt buộc đôi cánh mình.Ông lại quên mất Khúc Yên giờ đã lớn, đã hiểu hết thế nào là quyền riêng tư.Giờ ông mới hiểu tâm trạng của một người làm cha, một bậc trưởng bối, lại thấy bản thân khi trước phản nghịch khiến ông nội cô lo lắng đến đau cả tim.Giờ ông chính là lo lắng quá thành ra sự quan tâm đó lại làm cô bứt bối, khó chịu trong lòng.Cuối cùng vẫn là ông thở dài, thủ thỉ nói:“Cha xin lỗi, ngồi xuống cho cha xem vết thương.”Cô tuy hơi tức giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn như chú thỏ.Ngồi xuống bên cạnh ông..

Chương 38: 38: Đặc Quyền Của Kẻ Mạnh