“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 73
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 73Nghe thấy giọng nói tức giận của mọi người Quách Nhạc vẫn trầm lặng như nước, sắc mặt nghiêm túc đến cực điểm.Khi đối mặt với Sato Kojiro, hắn cảm nhận được áp lực trước đây chưa từng có, đặc biệt ở thanh Tachi của đối phương, thậm chí khiến hắn cảm thấy sự uy h**p chết chóc.Nhưng lúc này Quách Nhạc không muốn rút lui.“Thải!”Mọi người đột nhiên gầm lên: “Thằng nhóc nước Oa, đến đây, hãy chứng kiến cậu Quách đánh mày đến mức cha mẹ không nhận ra!”Sau đó bắp thịt trên người Quách Nhạc căng lên, giống như mặc một lớp áo lụa màu vàng kim, cả người tràn đầy sức mạnh, trông vô cùng kiên cố.Nhìn thấy cảnh này, Sato Kojiro nhếch khóe miệng, sau đó mỉm cười thâm độc, sát khí bạo ngược trên người lộ ra, khí thế cả người lên đến cực điểm.“Cư Hợp – Bạt Đao Trảm!”“Nhìn!”“Hít thở!”“Rút đao!”“Chém”Đòn chém liên hoàn diễn ra trong chớp mắt, khán giả ngồi xem cảm thấy trước mắt tối đen, thậm chí còn không nhìn rõ được bóng dáng của Sato Kojiro, chỉ cảm giác được tiếng đao Tachi xoẹt qua đất trời, như con giao long độc ác tung hoành biển cả.Một khắc sau, Sato Kojiro lại trở về chỗ cũ, cất kiếm vào vỏ.Cả quá trình cộng lại chưa đến nửa giây, chín mươi chín phần trăm số người ở đây đều không biết chuyện gì đang xảy ra.“Ặc!”Đúng lúc này, giữa cổ Quách Nhạc xuất hiện một vết đỏ cắt rất bằng, sau đó máu tươi phun ra như suối, nhiễm đỏ mặt đất.“Rầm!”Đầu Quách Nhạc rơi xuống đất.“Bốp!”Sau đó cơ thể Kim Chung Tráo to lớn của hắn đổ sầm xuống đất, không còn cơ hội sống, chết ngay lập tức.Lúc này, nơi đây lặng yên như tờ, không một tiếng động, bầu không khí ngưng đọng lạnh như băng.Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không dám tin cảnh tượng trước mặt.Lúc trước Quách Nhạc còn được mọi người mệnh danh là võ giả Bát Phẩm vô địch thiên hạ, bây giờ lại dễ dàng bị chém chết như vậy sao?Lúc này Sato Kojiro từ từ bước lên trước, đá cái đầu Quách Nhạc lăn xuống võ đài như đá quá bóng, sỉ nhục Quách Nhạc đến cùng.Nhưng bây giờ, đối mặt với Sato Kojiro có sức mạnh như sát thần, tất cả mọi người đều im lặng, không dám thở mạnh, dường như có một luồng sức mạnh vô hình ấn họ xuống ghế, khiến họ không dám cử động.
Chương 73
Nghe thấy giọng nói tức giận của mọi người Quách Nhạc vẫn trầm lặng như nước, sắc mặt nghiêm túc đến cực điểm.
Khi đối mặt với Sato Kojiro, hắn cảm nhận được áp lực trước đây chưa từng có, đặc biệt ở thanh Tachi của đối phương, thậm chí khiến hắn cảm thấy sự uy h**p chết chóc.
Nhưng lúc này Quách Nhạc không muốn rút lui.
“Thải!”
Mọi người đột nhiên gầm lên: “Thằng nhóc nước Oa, đến đây, hãy chứng kiến cậu Quách đánh mày đến mức cha mẹ không nhận ra!”
Sau đó bắp thịt trên người Quách Nhạc căng lên, giống như mặc một lớp áo lụa màu vàng kim, cả người tràn đầy sức mạnh, trông vô cùng kiên cố.
Nhìn thấy cảnh này, Sato Kojiro nhếch khóe miệng, sau đó mỉm cười thâm độc, sát khí bạo ngược trên người lộ ra, khí thế cả người lên đến cực điểm.
“Cư Hợp – Bạt Đao Trảm!”
“Nhìn!”
“Hít thở!”
“Rút đao!”
“Chém”
Đòn chém liên hoàn diễn ra trong chớp mắt, khán giả ngồi xem cảm thấy trước mắt tối đen, thậm chí còn không nhìn rõ được bóng dáng của Sato Kojiro, chỉ cảm giác được tiếng đao Tachi xoẹt qua đất trời, như con giao long độc ác tung hoành biển cả.
Một khắc sau, Sato Kojiro lại trở về chỗ cũ, cất kiếm vào vỏ.
Cả quá trình cộng lại chưa đến nửa giây, chín mươi chín phần trăm số người ở đây đều không biết chuyện gì đang xảy ra.
“Ặc!”
Đúng lúc này, giữa cổ Quách Nhạc xuất hiện một vết đỏ cắt rất bằng, sau đó máu tươi phun ra như suối, nhiễm đỏ mặt đất.
“Rầm!”
Đầu Quách Nhạc rơi xuống đất.
“Bốp!”
Sau đó cơ thể Kim Chung Tráo to lớn của hắn đổ sầm xuống đất, không còn cơ hội sống, chết ngay lập tức.
Lúc này, nơi đây lặng yên như tờ, không một tiếng động, bầu không khí ngưng đọng lạnh như băng.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không dám tin cảnh tượng trước mặt.
Lúc trước Quách Nhạc còn được mọi người mệnh danh là võ giả Bát Phẩm vô địch thiên hạ, bây giờ lại dễ dàng bị chém chết như vậy sao?
Lúc này Sato Kojiro từ từ bước lên trước, đá cái đầu Quách Nhạc lăn xuống võ đài như đá quá bóng, sỉ nhục Quách Nhạc đến cùng.
Nhưng bây giờ, đối mặt với Sato Kojiro có sức mạnh như sát thần, tất cả mọi người đều im lặng, không dám thở mạnh, dường như có một luồng sức mạnh vô hình ấn họ xuống ghế, khiến họ không dám cử động.
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 73Nghe thấy giọng nói tức giận của mọi người Quách Nhạc vẫn trầm lặng như nước, sắc mặt nghiêm túc đến cực điểm.Khi đối mặt với Sato Kojiro, hắn cảm nhận được áp lực trước đây chưa từng có, đặc biệt ở thanh Tachi của đối phương, thậm chí khiến hắn cảm thấy sự uy h**p chết chóc.Nhưng lúc này Quách Nhạc không muốn rút lui.“Thải!”Mọi người đột nhiên gầm lên: “Thằng nhóc nước Oa, đến đây, hãy chứng kiến cậu Quách đánh mày đến mức cha mẹ không nhận ra!”Sau đó bắp thịt trên người Quách Nhạc căng lên, giống như mặc một lớp áo lụa màu vàng kim, cả người tràn đầy sức mạnh, trông vô cùng kiên cố.Nhìn thấy cảnh này, Sato Kojiro nhếch khóe miệng, sau đó mỉm cười thâm độc, sát khí bạo ngược trên người lộ ra, khí thế cả người lên đến cực điểm.“Cư Hợp – Bạt Đao Trảm!”“Nhìn!”“Hít thở!”“Rút đao!”“Chém”Đòn chém liên hoàn diễn ra trong chớp mắt, khán giả ngồi xem cảm thấy trước mắt tối đen, thậm chí còn không nhìn rõ được bóng dáng của Sato Kojiro, chỉ cảm giác được tiếng đao Tachi xoẹt qua đất trời, như con giao long độc ác tung hoành biển cả.Một khắc sau, Sato Kojiro lại trở về chỗ cũ, cất kiếm vào vỏ.Cả quá trình cộng lại chưa đến nửa giây, chín mươi chín phần trăm số người ở đây đều không biết chuyện gì đang xảy ra.“Ặc!”Đúng lúc này, giữa cổ Quách Nhạc xuất hiện một vết đỏ cắt rất bằng, sau đó máu tươi phun ra như suối, nhiễm đỏ mặt đất.“Rầm!”Đầu Quách Nhạc rơi xuống đất.“Bốp!”Sau đó cơ thể Kim Chung Tráo to lớn của hắn đổ sầm xuống đất, không còn cơ hội sống, chết ngay lập tức.Lúc này, nơi đây lặng yên như tờ, không một tiếng động, bầu không khí ngưng đọng lạnh như băng.Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không dám tin cảnh tượng trước mặt.Lúc trước Quách Nhạc còn được mọi người mệnh danh là võ giả Bát Phẩm vô địch thiên hạ, bây giờ lại dễ dàng bị chém chết như vậy sao?Lúc này Sato Kojiro từ từ bước lên trước, đá cái đầu Quách Nhạc lăn xuống võ đài như đá quá bóng, sỉ nhục Quách Nhạc đến cùng.Nhưng bây giờ, đối mặt với Sato Kojiro có sức mạnh như sát thần, tất cả mọi người đều im lặng, không dám thở mạnh, dường như có một luồng sức mạnh vô hình ấn họ xuống ghế, khiến họ không dám cử động.