Tác giả:

Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…

Chương 215

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 215“Vậy thì ta đây đành nói thẳng, chắc hẳn ngươi cũng biết Giang Thiên Vũ có một người huynh trưởng, tên là Giang Thiên Tứ, là nhân vật thiên tài của nội môn phải không?”“Ồ?”, nghe vậy, dường như Mục Long nghĩ đến điều gì đó.Quản sự lại tiếp: “Tuy rằng tông môn có quy định, trên Sinh Tử đài, sống chết dựa theo ý trời, sau này không được trả thù, nhưng bên trong tông môn, lòng người phức tạp, tranh đấu gay gắt, không ngừng tính toán lẫn nhau, nghĩ lại năm đó ta cũng giống như ngươi, tuổi trẻ cuồng nhiệt, một lòng muốn trở thành cường giả, đắc tội với rất nhiều người, cuối cùng cũng chỉ có thể ở lại ngoại môn làm quản sự…”“Tất cả những gì cần nói ta đã nói xong, cố gắng bảo vệ tốt bản thân”, quản sự nói xong thì thở dài, dường như là nhớ lại rất nhiều chuyện năm ấy, sau đó, ông ta xoay người rời đi, trên tấm lưng lộ ra chút cô đơn.“Nhắc nhở của quản sự đại nhân, Mục Long ghi nhớ trong lòng”, Mục Long nhìn vào tấm lưng kia, lần thứ hai chắp tay nói.“Giang Thiên Tứ sao? Thiên tài nội môn…”“Người đời có câu nhiều rận thì không sợ bị cắn, ta đã sớm có ước hẹn ba tháng với Pháp Vương, bây giờ lại nhiều thêm một Giang Thiên Tứ thì tính là gì?”“Kế hoạch lúc này vẫn là sớm ngày gia tăng thực lực của bản thân, thời gian ba tháng cũng không còn nhiều nữa…”, ánh mắt Mục Long loé lên, trong đó hiện ra một tia sáng sắc bén, hắn nắm chặt lấy lệnh bài Tụ Linh tháp.Sau khi nói chuyện phiếm, cơm no rượu say với Kim Bá Thiên, Mục Long cũng không bị thắng lợi trước mắt làm cho choáng váng đầu óc, hắn trực tiếp đi đến Tụ Linh tháp, dự định khắc khổ tu hành.Bên ngoài Tụ Linh tháp bao phủ một tầng sáng, đây chính là cấm chế hộ tháp, những người không có phận sự thì không thể ra vào, nhưng Mục Long có được lệnh bài thông hành Tụ Linh tháp, tất nhiên là có thể đi lại không chút trở ngại gì.Sau khi tiến vào Tụ Linh tháp, Mục Long cảm thấy linh hồn thư thái, dường như là thoải mái đến từng lỗ chân lông trên cơ thể.Tụ Linh tháp này không hổ là tồn tại nối liền với linh mạch, khí tức linh lực bên trong đó nồng đậm hơn linh khí bên ngoài ngoại môn gấp mười lần!Hơn nữa, đây mới chỉ là vừa bước vào mà thôi.Tiếp đó, Mục Long đi sâu vào trong, tìm được một mất thất trống, hắn lấy lệnh bài ra mở cấm chế, dự định đi vào đó tu hành.“Đứng lại!” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Ngay khi Mục Long sắp bước chân vào mật thất, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát.“Ngươi đang nói chuyện với ta sao?”, Mục Long quay đầu lại hỏi.“Ngươi chính là cái tên Mục Long mà người bên ngoài đang bàn tán xôn xao sao?”Nhóm người kia tổng cộng có ba người, cầm đầu là một người đàn ông mặc trang phục màu vàng, khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt ẩn ẩn mang theo sát khí, giọng điệu vô cùng ngông cuồng, bá đạo.Thế nhưng Mục Long chỉ thản nhiên liếc hắn ta, nói: “Không phải!”“Nói bậy, rõ ràng ngươi chính là Mục Long, còn dám lừa gạt ta”, người đàn ông áo vàng nói xong, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, lông mày nhíu lại một chỗ, dựng đứng lên.Mục Long nở nụ cười nghiền ngẫm, nhìn hắn ta nói: “Ngươi đã biết rõ rồi mà còn muốn dùng cái giọng điệu chất vất kia để nói chuyện với ta, chẳng lẽ là muốn phô trương khí phách của ngươi trước mặt ta hay sao?”

Chương 215

“Vậy thì ta đây đành nói thẳng, chắc hẳn ngươi cũng biết Giang Thiên Vũ có một người huynh trưởng, tên là Giang Thiên Tứ, là nhân vật thiên tài của nội môn phải không?”

“Ồ?”, nghe vậy, dường như Mục Long nghĩ đến điều gì đó.

Quản sự lại tiếp: “Tuy rằng tông môn có quy định, trên Sinh Tử đài, sống chết dựa theo ý trời, sau này không được trả thù, nhưng bên trong tông môn, lòng người phức tạp, tranh đấu gay gắt, không ngừng tính toán lẫn nhau, nghĩ lại năm đó ta cũng giống như ngươi, tuổi trẻ cuồng nhiệt, một lòng muốn trở thành cường giả, đắc tội với rất nhiều người, cuối cùng cũng chỉ có thể ở lại ngoại môn làm quản sự…”

“Tất cả những gì cần nói ta đã nói xong, cố gắng bảo vệ tốt bản thân”, quản sự nói xong thì thở dài, dường như là nhớ lại rất nhiều chuyện năm ấy, sau đó, ông ta xoay người rời đi, trên tấm lưng lộ ra chút cô đơn.

“Nhắc nhở của quản sự đại nhân, Mục Long ghi nhớ trong lòng”, Mục Long nhìn vào tấm lưng kia, lần thứ hai chắp tay nói.

“Giang Thiên Tứ sao? Thiên tài nội môn…”

“Người đời có câu nhiều rận thì không sợ bị cắn, ta đã sớm có ước hẹn ba tháng với Pháp Vương, bây giờ lại nhiều thêm một Giang Thiên Tứ thì tính là gì?”

“Kế hoạch lúc này vẫn là sớm ngày gia tăng thực lực của bản thân, thời gian ba tháng cũng không còn nhiều nữa…”, ánh mắt Mục Long loé lên, trong đó hiện ra một tia sáng sắc bén, hắn nắm chặt lấy lệnh bài Tụ Linh tháp.

Sau khi nói chuyện phiếm, cơm no rượu say với Kim Bá Thiên, Mục Long cũng không bị thắng lợi trước mắt làm cho choáng váng đầu óc, hắn trực tiếp đi đến Tụ Linh tháp, dự định khắc khổ tu hành.

Bên ngoài Tụ Linh tháp bao phủ một tầng sáng, đây chính là cấm chế hộ tháp, những người không có phận sự thì không thể ra vào, nhưng Mục Long có được lệnh bài thông hành Tụ Linh tháp, tất nhiên là có thể đi lại không chút trở ngại gì.

Sau khi tiến vào Tụ Linh tháp, Mục Long cảm thấy linh hồn thư thái, dường như là thoải mái đến từng lỗ chân lông trên cơ thể.

Tụ Linh tháp này không hổ là tồn tại nối liền với linh mạch, khí tức linh lực bên trong đó nồng đậm hơn linh khí bên ngoài ngoại môn gấp mười lần!

Hơn nữa, đây mới chỉ là vừa bước vào mà thôi.

Tiếp đó, Mục Long đi sâu vào trong, tìm được một mất thất trống, hắn lấy lệnh bài ra mở cấm chế, dự định đi vào đó tu hành.

“Đứng lại!” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ngay khi Mục Long sắp bước chân vào mật thất, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát.

“Ngươi đang nói chuyện với ta sao?”, Mục Long quay đầu lại hỏi.

“Ngươi chính là cái tên Mục Long mà người bên ngoài đang bàn tán xôn xao sao?”

Nhóm người kia tổng cộng có ba người, cầm đầu là một người đàn ông mặc trang phục màu vàng, khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt ẩn ẩn mang theo sát khí, giọng điệu vô cùng ngông cuồng, bá đạo.

Thế nhưng Mục Long chỉ thản nhiên liếc hắn ta, nói: “Không phải!”

“Nói bậy, rõ ràng ngươi chính là Mục Long, còn dám lừa gạt ta”, người đàn ông áo vàng nói xong, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, lông mày nhíu lại một chỗ, dựng đứng lên.

Mục Long nở nụ cười nghiền ngẫm, nhìn hắn ta nói: “Ngươi đã biết rõ rồi mà còn muốn dùng cái giọng điệu chất vất kia để nói chuyện với ta, chẳng lẽ là muốn phô trương khí phách của ngươi trước mặt ta hay sao?”

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 215“Vậy thì ta đây đành nói thẳng, chắc hẳn ngươi cũng biết Giang Thiên Vũ có một người huynh trưởng, tên là Giang Thiên Tứ, là nhân vật thiên tài của nội môn phải không?”“Ồ?”, nghe vậy, dường như Mục Long nghĩ đến điều gì đó.Quản sự lại tiếp: “Tuy rằng tông môn có quy định, trên Sinh Tử đài, sống chết dựa theo ý trời, sau này không được trả thù, nhưng bên trong tông môn, lòng người phức tạp, tranh đấu gay gắt, không ngừng tính toán lẫn nhau, nghĩ lại năm đó ta cũng giống như ngươi, tuổi trẻ cuồng nhiệt, một lòng muốn trở thành cường giả, đắc tội với rất nhiều người, cuối cùng cũng chỉ có thể ở lại ngoại môn làm quản sự…”“Tất cả những gì cần nói ta đã nói xong, cố gắng bảo vệ tốt bản thân”, quản sự nói xong thì thở dài, dường như là nhớ lại rất nhiều chuyện năm ấy, sau đó, ông ta xoay người rời đi, trên tấm lưng lộ ra chút cô đơn.“Nhắc nhở của quản sự đại nhân, Mục Long ghi nhớ trong lòng”, Mục Long nhìn vào tấm lưng kia, lần thứ hai chắp tay nói.“Giang Thiên Tứ sao? Thiên tài nội môn…”“Người đời có câu nhiều rận thì không sợ bị cắn, ta đã sớm có ước hẹn ba tháng với Pháp Vương, bây giờ lại nhiều thêm một Giang Thiên Tứ thì tính là gì?”“Kế hoạch lúc này vẫn là sớm ngày gia tăng thực lực của bản thân, thời gian ba tháng cũng không còn nhiều nữa…”, ánh mắt Mục Long loé lên, trong đó hiện ra một tia sáng sắc bén, hắn nắm chặt lấy lệnh bài Tụ Linh tháp.Sau khi nói chuyện phiếm, cơm no rượu say với Kim Bá Thiên, Mục Long cũng không bị thắng lợi trước mắt làm cho choáng váng đầu óc, hắn trực tiếp đi đến Tụ Linh tháp, dự định khắc khổ tu hành.Bên ngoài Tụ Linh tháp bao phủ một tầng sáng, đây chính là cấm chế hộ tháp, những người không có phận sự thì không thể ra vào, nhưng Mục Long có được lệnh bài thông hành Tụ Linh tháp, tất nhiên là có thể đi lại không chút trở ngại gì.Sau khi tiến vào Tụ Linh tháp, Mục Long cảm thấy linh hồn thư thái, dường như là thoải mái đến từng lỗ chân lông trên cơ thể.Tụ Linh tháp này không hổ là tồn tại nối liền với linh mạch, khí tức linh lực bên trong đó nồng đậm hơn linh khí bên ngoài ngoại môn gấp mười lần!Hơn nữa, đây mới chỉ là vừa bước vào mà thôi.Tiếp đó, Mục Long đi sâu vào trong, tìm được một mất thất trống, hắn lấy lệnh bài ra mở cấm chế, dự định đi vào đó tu hành.“Đứng lại!” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Ngay khi Mục Long sắp bước chân vào mật thất, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát.“Ngươi đang nói chuyện với ta sao?”, Mục Long quay đầu lại hỏi.“Ngươi chính là cái tên Mục Long mà người bên ngoài đang bàn tán xôn xao sao?”Nhóm người kia tổng cộng có ba người, cầm đầu là một người đàn ông mặc trang phục màu vàng, khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt ẩn ẩn mang theo sát khí, giọng điệu vô cùng ngông cuồng, bá đạo.Thế nhưng Mục Long chỉ thản nhiên liếc hắn ta, nói: “Không phải!”“Nói bậy, rõ ràng ngươi chính là Mục Long, còn dám lừa gạt ta”, người đàn ông áo vàng nói xong, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, lông mày nhíu lại một chỗ, dựng đứng lên.Mục Long nở nụ cười nghiền ngẫm, nhìn hắn ta nói: “Ngươi đã biết rõ rồi mà còn muốn dùng cái giọng điệu chất vất kia để nói chuyện với ta, chẳng lẽ là muốn phô trương khí phách của ngươi trước mặt ta hay sao?”

Chương 215