“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 545
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 545“Vì sao anh lại mang theo ba chiếc khăn tay?”Tâm trạng lắng lại Mạch Tiểu Miên tò mò hỏi.“Còn không phải dự phòng cho em để lau nước mắt nước mũi bất cứ lúc nào à?”Kiều Minh Húc ném chiếc khăn tay đẫm nước mắt nước mũi ở trong tay vào thùng rác bên cạnh, thản nhiên nói.Trái tim Mạch Tiểu Miên lại ấm áp.Người đàn ông này, vì chăm sóc mình nên thật sự rất tỉ mỉ chu đáo.Cô còn khóc cái gì nữa đây?Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.Trên bầu trời có một đám mây che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cho cả bầu trời trông có chút âm u.Nhưng mà ngay sau đó mặt trời lại ló dạng từ bên trong, chiếu sáng rực rỡ cả bầu trời, đám mây đen kia chỉ có thể nhỏ dần và cuối cùng bị ánh sáng mặt trời xua tan đi.“Em xin lỗi, chị Tiểu Miên.”Tiểu Huy rụt rè nói với cô, “Chị đừng ghét em, được không?”Mạch Tiểu Miên đưa tay ôm cậu bé vào lòng, sờ đầu nói: “Chị sẽ không ghét Tiểu Huy, nhưng chị hy vọng Tiểu Huy có thể nhớ những lời chị nói, làm một người khoan dung và sáng ngời, được không?”“Ừm.”Tiểu Huy nhận được sự thông cảm và bao dung của cô, trên khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ lo lắng ấy hiện lên vẻ nhẹ nhõm, cậu bé nói rất nghiêm túc. “Em nhất định sẽ nghe lời của chị Tiểu Miên, phải giống như ánh mặt trời trên bầu trời, là một người khoan dung và sáng ngời, chị, chị phải tiếp tục thích em đấy nhé.”“Đương nhiên rồi, chị nhất định sẽ rất rất thích Tiểu Huy.”Mạch Tiểu Miên mỉm cười, khóe mắt vẫn bất giác trào nước mắt.Nhưng, đây không phải là nước mắt nghĩ đến Trình Đông Thành, mà là nước mắt của sự cảm động, cảm động vì Tiểu Huy.Cô không biết, cậu bé nhỏ tuổi như vậy liệu có thực sự hiểu được ý nghĩa của những lời mình nói hay không.Nhưng cô vẫn hy vọng những lời nói ấy có thể khắc sâu trong tâm trí của cậu bé, để sau này có thể chợt nhớ tới.Kiều Minh Húc nhìn nụ cười an ủi của cô, trái tim cũng mềm đi vì cảm động.Người phụ nữ này mới là thiên thần thực sự, một thiên thần hiền lành và chính trực.Một thiên thần như thế, vậy mà vẫn có người sẵn sàng làm tổn thương cô.Vốn dĩ tay của Kiều Minh Húc muốn sờ vào đầu cô nhưng bất đắc dĩ đầu cô đã làm phẫu thuật, nên đành sờ vào vai cô.Viện trưởng Dương Thu Hoài đến, cô ấy đưa Kiều Minh Húc và Tiểu Miên vào phòng làm việc của mình.
Chương 545
“Vì sao anh lại mang theo ba chiếc khăn tay?”
Tâm trạng lắng lại Mạch Tiểu Miên tò mò hỏi.
“Còn không phải dự phòng cho em để lau nước mắt nước mũi bất cứ lúc nào à?”
Kiều Minh Húc ném chiếc khăn tay đẫm nước mắt nước mũi ở trong tay vào thùng rác bên cạnh, thản nhiên nói.
Trái tim Mạch Tiểu Miên lại ấm áp.
Người đàn ông này, vì chăm sóc mình nên thật sự rất tỉ mỉ chu đáo.
Cô còn khóc cái gì nữa đây?
Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Trên bầu trời có một đám mây che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cho cả bầu trời trông có chút âm u.
Nhưng mà ngay sau đó mặt trời lại ló dạng từ bên trong, chiếu sáng rực rỡ cả bầu trời, đám mây đen kia chỉ có thể nhỏ dần và cuối cùng bị ánh sáng mặt trời xua tan đi.
“Em xin lỗi, chị Tiểu Miên.”
Tiểu Huy rụt rè nói với cô, “Chị đừng ghét em, được không?”
Mạch Tiểu Miên đưa tay ôm cậu bé vào lòng, sờ đầu nói: “Chị sẽ không ghét Tiểu Huy, nhưng chị hy vọng Tiểu Huy có thể nhớ những lời chị nói, làm một người khoan dung và sáng ngời, được không?”
“Ừm.”
Tiểu Huy nhận được sự thông cảm và bao dung của cô, trên khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ lo lắng ấy hiện lên vẻ nhẹ nhõm, cậu bé nói rất nghiêm túc. “Em nhất định sẽ nghe lời của chị Tiểu Miên, phải giống như ánh mặt trời trên bầu trời, là một người khoan dung và sáng ngời, chị, chị phải tiếp tục thích em đấy nhé.”
“Đương nhiên rồi, chị nhất định sẽ rất rất thích Tiểu Huy.”
Mạch Tiểu Miên mỉm cười, khóe mắt vẫn bất giác trào nước mắt.
Nhưng, đây không phải là nước mắt nghĩ đến Trình Đông Thành, mà là nước mắt của sự cảm động, cảm động vì Tiểu Huy.
Cô không biết, cậu bé nhỏ tuổi như vậy liệu có thực sự hiểu được ý nghĩa của những lời mình nói hay không.
Nhưng cô vẫn hy vọng những lời nói ấy có thể khắc sâu trong tâm trí của cậu bé, để sau này có thể chợt nhớ tới.
Kiều Minh Húc nhìn nụ cười an ủi của cô, trái tim cũng mềm đi vì cảm động.
Người phụ nữ này mới là thiên thần thực sự, một thiên thần hiền lành và chính trực.
Một thiên thần như thế, vậy mà vẫn có người sẵn sàng làm tổn thương cô.
Vốn dĩ tay của Kiều Minh Húc muốn sờ vào đầu cô nhưng bất đắc dĩ đầu cô đã làm phẫu thuật, nên đành sờ vào vai cô.
Viện trưởng Dương Thu Hoài đến, cô ấy đưa Kiều Minh Húc và Tiểu Miên vào phòng làm việc của mình.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 545“Vì sao anh lại mang theo ba chiếc khăn tay?”Tâm trạng lắng lại Mạch Tiểu Miên tò mò hỏi.“Còn không phải dự phòng cho em để lau nước mắt nước mũi bất cứ lúc nào à?”Kiều Minh Húc ném chiếc khăn tay đẫm nước mắt nước mũi ở trong tay vào thùng rác bên cạnh, thản nhiên nói.Trái tim Mạch Tiểu Miên lại ấm áp.Người đàn ông này, vì chăm sóc mình nên thật sự rất tỉ mỉ chu đáo.Cô còn khóc cái gì nữa đây?Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.Trên bầu trời có một đám mây che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cho cả bầu trời trông có chút âm u.Nhưng mà ngay sau đó mặt trời lại ló dạng từ bên trong, chiếu sáng rực rỡ cả bầu trời, đám mây đen kia chỉ có thể nhỏ dần và cuối cùng bị ánh sáng mặt trời xua tan đi.“Em xin lỗi, chị Tiểu Miên.”Tiểu Huy rụt rè nói với cô, “Chị đừng ghét em, được không?”Mạch Tiểu Miên đưa tay ôm cậu bé vào lòng, sờ đầu nói: “Chị sẽ không ghét Tiểu Huy, nhưng chị hy vọng Tiểu Huy có thể nhớ những lời chị nói, làm một người khoan dung và sáng ngời, được không?”“Ừm.”Tiểu Huy nhận được sự thông cảm và bao dung của cô, trên khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ lo lắng ấy hiện lên vẻ nhẹ nhõm, cậu bé nói rất nghiêm túc. “Em nhất định sẽ nghe lời của chị Tiểu Miên, phải giống như ánh mặt trời trên bầu trời, là một người khoan dung và sáng ngời, chị, chị phải tiếp tục thích em đấy nhé.”“Đương nhiên rồi, chị nhất định sẽ rất rất thích Tiểu Huy.”Mạch Tiểu Miên mỉm cười, khóe mắt vẫn bất giác trào nước mắt.Nhưng, đây không phải là nước mắt nghĩ đến Trình Đông Thành, mà là nước mắt của sự cảm động, cảm động vì Tiểu Huy.Cô không biết, cậu bé nhỏ tuổi như vậy liệu có thực sự hiểu được ý nghĩa của những lời mình nói hay không.Nhưng cô vẫn hy vọng những lời nói ấy có thể khắc sâu trong tâm trí của cậu bé, để sau này có thể chợt nhớ tới.Kiều Minh Húc nhìn nụ cười an ủi của cô, trái tim cũng mềm đi vì cảm động.Người phụ nữ này mới là thiên thần thực sự, một thiên thần hiền lành và chính trực.Một thiên thần như thế, vậy mà vẫn có người sẵn sàng làm tổn thương cô.Vốn dĩ tay của Kiều Minh Húc muốn sờ vào đầu cô nhưng bất đắc dĩ đầu cô đã làm phẫu thuật, nên đành sờ vào vai cô.Viện trưởng Dương Thu Hoài đến, cô ấy đưa Kiều Minh Húc và Tiểu Miên vào phòng làm việc của mình.