“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 551: 551: Chương 507
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Ngay khi ánh mắt vừa chạm vào nhau, trái tim của hai người giống như bị chạm điện vậy, mềm mại, sau đó vì để che giấu sự hốt hoảng của mình, liền cười một tiếng, rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.Kiều Minh Húc ngồi dậy, chỉnh sửa áo ngủ trên người lại, nói với Mạch Tiểu Miên còn đang nằm trên sàn nhà: “Tôi chuẩn bị đi làm, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, tôi giúp em xin phép.”“Tôi không muốn nghỉ ngơi, tôi cũng muốn đi làm.”Mạch Tiểu Miên cũng nhanh chóng ngồi dậy nói.“Em có thể làm việc gì trong trạng thái này cơ chứ?”Kiều Minh Húc cau mày nhìn cô nói: “Em cứ đợi ở nhà cho tốt đi.”“Trạng thái của tôi rất tốt, không cần nghỉ ngơi.”“Trạng thái của em rất tốt sao? Nhìn sắc mặt của em kìa, quá xanh xao rồi đấy!”“Tôi thực sự không muốn đợi ở nhà, nếu không có chuyện gì làm, tôi sẽ phát điên mất!”Mạch Tiểu Miên lớn giọng, có vài phần yếu ớt nói: “Anh đừng can thiệp vào chuyện của tôi, anh để tôi đi làm đi!”Kiều Minh Húc nhìn tâm trạng có vẻ hơi kích động này của cô, đành phải bất lực gật đầu, nói: “Được rồi, nhưng em nhất định phải biết lo liệu cho mình đấy, nếu có chuyện gì thì cứ lập tức gọi điện thoại cho tôi!”“Ừ.”Mạch Tiểu Miên đứng dậy đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.Sau khi Kiều Minh Húc giúp cô thay thuốc trên cánh tay, băng bó lại, bọn họ từng người thay quần áo đi làm, cùng nhau ăn điểm tâm rồi cùng nhau đi ra khỏi cửa.Kiều Minh Húc đưa cô đến cửa của đơn vị, vừa định lái xe đi thì chợt xoay người lại, rồi cùng cô bước vào trong.“Anh vào đây cùng tôi làm gì?”Mạch Tiểu Miên hỏi, nghi ngờ nhìn anh.“Tôi muốn gặp trợ lý mới của em xem thử dáng vẻ người đó trông như thế nào.”Kiều Minh Húc kiếm cớ nói.“Dáng dấp trông rất đẹp đấy.”Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh nói.Đương nhiên, cô cũng biết anh lo lắng cho mình, vì vậy nên cô cũng để anh đi cùng cô vào trong.Đàm Thủy Minh đã đến từ sớm, đang nghiêm túc làm công việc của mình.Phát hiện có người đến, liền ngẩng đầu nhìn lên.Khi ngước mặt lên, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc cao lớn đứng ở ngưỡng cửa, sau lưng lấp lánh ánh nắng mặt trời chiếu vào, rơi trên mái tóc của anh, gương mặt anh…Hô hấp của Đàm Thủy Minh hơi ngưng trệ lại trong giây lát.Trái tim vẫn luôn tĩnh lặng chợt giống như bị ném một viên đá nhỏ vào vậy, lập tức nổi lên gợn sóng, có chút si mê nhìn Kiều Minh Húc.
Ngay khi ánh mắt vừa chạm vào nhau, trái tim của hai người giống như bị chạm điện vậy, mềm mại, sau đó vì để che giấu sự hốt hoảng của mình, liền cười một tiếng, rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Kiều Minh Húc ngồi dậy, chỉnh sửa áo ngủ trên người lại, nói với Mạch Tiểu Miên còn đang nằm trên sàn nhà: “Tôi chuẩn bị đi làm, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, tôi giúp em xin phép.
”
“Tôi không muốn nghỉ ngơi, tôi cũng muốn đi làm.
”
Mạch Tiểu Miên cũng nhanh chóng ngồi dậy nói.
“Em có thể làm việc gì trong trạng thái này cơ chứ?”
Kiều Minh Húc cau mày nhìn cô nói: “Em cứ đợi ở nhà cho tốt đi.
”
“Trạng thái của tôi rất tốt, không cần nghỉ ngơi.
”
“Trạng thái của em rất tốt sao? Nhìn sắc mặt của em kìa, quá xanh xao rồi đấy!”
“Tôi thực sự không muốn đợi ở nhà, nếu không có chuyện gì làm, tôi sẽ phát điên mất!”
Mạch Tiểu Miên lớn giọng, có vài phần yếu ớt nói: “Anh đừng can thiệp vào chuyện của tôi, anh để tôi đi làm đi!”
Kiều Minh Húc nhìn tâm trạng có vẻ hơi kích động này của cô, đành phải bất lực gật đầu, nói: “Được rồi, nhưng em nhất định phải biết lo liệu cho mình đấy, nếu có chuyện gì thì cứ lập tức gọi điện thoại cho tôi!”
“Ừ.
”
Mạch Tiểu Miên đứng dậy đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.
Sau khi Kiều Minh Húc giúp cô thay thuốc trên cánh tay, băng bó lại, bọn họ từng người thay quần áo đi làm, cùng nhau ăn điểm tâm rồi cùng nhau đi ra khỏi cửa.
Kiều Minh Húc đưa cô đến cửa của đơn vị, vừa định lái xe đi thì chợt xoay người lại, rồi cùng cô bước vào trong.
“Anh vào đây cùng tôi làm gì?”
Mạch Tiểu Miên hỏi, nghi ngờ nhìn anh.
“Tôi muốn gặp trợ lý mới của em xem thử dáng vẻ người đó trông như thế nào.
”
Kiều Minh Húc kiếm cớ nói.
“Dáng dấp trông rất đẹp đấy.
”
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh nói.
Đương nhiên, cô cũng biết anh lo lắng cho mình, vì vậy nên cô cũng để anh đi cùng cô vào trong.
Đàm Thủy Minh đã đến từ sớm, đang nghiêm túc làm công việc của mình.
Phát hiện có người đến, liền ngẩng đầu nhìn lên.
Khi ngước mặt lên, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc cao lớn đứng ở ngưỡng cửa, sau lưng lấp lánh ánh nắng mặt trời chiếu vào, rơi trên mái tóc của anh, gương mặt anh…
Hô hấp của Đàm Thủy Minh hơi ngưng trệ lại trong giây lát.
Trái tim vẫn luôn tĩnh lặng chợt giống như bị ném một viên đá nhỏ vào vậy, lập tức nổi lên gợn sóng, có chút si mê nhìn Kiều Minh Húc.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Ngay khi ánh mắt vừa chạm vào nhau, trái tim của hai người giống như bị chạm điện vậy, mềm mại, sau đó vì để che giấu sự hốt hoảng của mình, liền cười một tiếng, rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.Kiều Minh Húc ngồi dậy, chỉnh sửa áo ngủ trên người lại, nói với Mạch Tiểu Miên còn đang nằm trên sàn nhà: “Tôi chuẩn bị đi làm, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, tôi giúp em xin phép.”“Tôi không muốn nghỉ ngơi, tôi cũng muốn đi làm.”Mạch Tiểu Miên cũng nhanh chóng ngồi dậy nói.“Em có thể làm việc gì trong trạng thái này cơ chứ?”Kiều Minh Húc cau mày nhìn cô nói: “Em cứ đợi ở nhà cho tốt đi.”“Trạng thái của tôi rất tốt, không cần nghỉ ngơi.”“Trạng thái của em rất tốt sao? Nhìn sắc mặt của em kìa, quá xanh xao rồi đấy!”“Tôi thực sự không muốn đợi ở nhà, nếu không có chuyện gì làm, tôi sẽ phát điên mất!”Mạch Tiểu Miên lớn giọng, có vài phần yếu ớt nói: “Anh đừng can thiệp vào chuyện của tôi, anh để tôi đi làm đi!”Kiều Minh Húc nhìn tâm trạng có vẻ hơi kích động này của cô, đành phải bất lực gật đầu, nói: “Được rồi, nhưng em nhất định phải biết lo liệu cho mình đấy, nếu có chuyện gì thì cứ lập tức gọi điện thoại cho tôi!”“Ừ.”Mạch Tiểu Miên đứng dậy đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.Sau khi Kiều Minh Húc giúp cô thay thuốc trên cánh tay, băng bó lại, bọn họ từng người thay quần áo đi làm, cùng nhau ăn điểm tâm rồi cùng nhau đi ra khỏi cửa.Kiều Minh Húc đưa cô đến cửa của đơn vị, vừa định lái xe đi thì chợt xoay người lại, rồi cùng cô bước vào trong.“Anh vào đây cùng tôi làm gì?”Mạch Tiểu Miên hỏi, nghi ngờ nhìn anh.“Tôi muốn gặp trợ lý mới của em xem thử dáng vẻ người đó trông như thế nào.”Kiều Minh Húc kiếm cớ nói.“Dáng dấp trông rất đẹp đấy.”Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh nói.Đương nhiên, cô cũng biết anh lo lắng cho mình, vì vậy nên cô cũng để anh đi cùng cô vào trong.Đàm Thủy Minh đã đến từ sớm, đang nghiêm túc làm công việc của mình.Phát hiện có người đến, liền ngẩng đầu nhìn lên.Khi ngước mặt lên, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc cao lớn đứng ở ngưỡng cửa, sau lưng lấp lánh ánh nắng mặt trời chiếu vào, rơi trên mái tóc của anh, gương mặt anh…Hô hấp của Đàm Thủy Minh hơi ngưng trệ lại trong giây lát.Trái tim vẫn luôn tĩnh lặng chợt giống như bị ném một viên đá nhỏ vào vậy, lập tức nổi lên gợn sóng, có chút si mê nhìn Kiều Minh Húc.