Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 601: Chương 557

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Có thể nói là vậy.”“Được rồi, anh sẽ không ghen tỵ với bản thân đâu.Em cảm thấy anh trong gương đẹp trai thì cứ để cho anh ta đẹp trai đi.Dù sao thì anh cũng nghe em hết!”Nghe thấy lời này của anh, Mạch Tiểu Miên cười cười, đặt di động sang một bên nhìn anh lau tóc.Cô nghĩ bản thân từ trước đến nay đều chưa làm được gì cho anh nên nói: “Anh qua đây, em lau khô tóc cho anh.”“Thật à?”Trong mắt Kiều Minh Húc toát ra sự vui vẻ.“Ừ.”Mạch Tiểu Miên cầm lấy khăn tắm trong tay anh rồi để anh ngồi trên chiếc ghế hơi thấp trước mặt mình, sau đó bắt đầu lau tóc cho anh.Chất tóc của anh rất tốt, đen bóng, mềm mại, cũng dài hơn nhiều so với cái đầu đinh lúc gặp lần đầu.Cô rất dịu dàng lau khô tóc cho anh, sau đó thò tay xoa xoa đầu anh: “Ngày mai anh đi mua một bộ dụng cụ cắt tóc về đây đi, em sẽ cắt tóc cho anh.”“Em cắt được sao?”“Đương nhiên, tay của em đâu có bị què.”Mạch Tiểu Miên lại nhìn nhìn râu xanh trên cằm anh: “Hay là bây giờ để em cạo râu cho anh đi!”“Đi!”Kiều Minh Húc không hề từ chối chút nào, rất là sung sướng đứng dậy đi lấy dao cạo lại đây đưa cho cô.“Em chưa làm bao giờ.”Mạch Tiểu Miên nhìn nhìn công cụ cạo râu trước mặt rồi nhanh chóng nói với anh: “Anh dạy em đi.”Kiều Minh Húc dạy cô các bước để cạo râu.Mạch Tiểu Miên chính là cao thủ phẫu thuật.Bình thường hay cạo tóc cạo râu cho người quá cố để xác định danh tính nên bước này đơn giản cũng dễ hiểu.Cõi lòng Kiều Minh Húc đầy sự mong chờ ngẩng đầu lên trước mặt cô.Mạch Tiểu Miên nặn kem cạo râu ra tay rồi nâng tay lên thoa vào cằm Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc bị lòng bàn tay mềm mại của cô chà xát, mặt mềm ra, lòng cũng mềm nhũn.Lúc này trong lòng Mạch Tiểu Miên cũng tràn ngập và chan chứa tình cảm.Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc cạo tóc cho người quá cố.Dưới tình huống đó, cô cần phải tôn trọng người đã khuất nên tâm trạng rất trang nghiêm, vẻ mặt cũng nghiêm túc.Điều giống nhau duy nhất chính là động tác đều rất cẩn thận.Thoa kem cạo râu xong, cô mở máy cạo râu lên, đặt bàn cạo lên trên mặt anh, cầm dao cạo quơ quơ trước mặt anh rồi cười vô cùng gian trá: “Em chuẩn bị khai đao đây.”

“Có thể nói là vậy.

“Được rồi, anh sẽ không ghen tỵ với bản thân đâu.

Em cảm thấy anh trong gương đẹp trai thì cứ để cho anh ta đẹp trai đi.

Dù sao thì anh cũng nghe em hết!”

Nghe thấy lời này của anh, Mạch Tiểu Miên cười cười, đặt di động sang một bên nhìn anh lau tóc.

Cô nghĩ bản thân từ trước đến nay đều chưa làm được gì cho anh nên nói: “Anh qua đây, em lau khô tóc cho anh.

“Thật à?”

Trong mắt Kiều Minh Húc toát ra sự vui vẻ.

“Ừ.

Mạch Tiểu Miên cầm lấy khăn tắm trong tay anh rồi để anh ngồi trên chiếc ghế hơi thấp trước mặt mình, sau đó bắt đầu lau tóc cho anh.

Chất tóc của anh rất tốt, đen bóng, mềm mại, cũng dài hơn nhiều so với cái đầu đinh lúc gặp lần đầu.

Cô rất dịu dàng lau khô tóc cho anh, sau đó thò tay xoa xoa đầu anh: “Ngày mai anh đi mua một bộ dụng cụ cắt tóc về đây đi, em sẽ cắt tóc cho anh.

“Em cắt được sao?”

“Đương nhiên, tay của em đâu có bị què.

Mạch Tiểu Miên lại nhìn nhìn râu xanh trên cằm anh: “Hay là bây giờ để em cạo râu cho anh đi!”

“Đi!”

Kiều Minh Húc không hề từ chối chút nào, rất là sung sướng đứng dậy đi lấy dao cạo lại đây đưa cho cô.

“Em chưa làm bao giờ.

Mạch Tiểu Miên nhìn nhìn công cụ cạo râu trước mặt rồi nhanh chóng nói với anh: “Anh dạy em đi.

Kiều Minh Húc dạy cô các bước để cạo râu.

Mạch Tiểu Miên chính là cao thủ phẫu thuật.

Bình thường hay cạo tóc cạo râu cho người quá cố để xác định danh tính nên bước này đơn giản cũng dễ hiểu.

Cõi lòng Kiều Minh Húc đầy sự mong chờ ngẩng đầu lên trước mặt cô.

Mạch Tiểu Miên nặn kem cạo râu ra tay rồi nâng tay lên thoa vào cằm Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc bị lòng bàn tay mềm mại của cô chà xát, mặt mềm ra, lòng cũng mềm nhũn.

Lúc này trong lòng Mạch Tiểu Miên cũng tràn ngập và chan chứa tình cảm.

Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc cạo tóc cho người quá cố.

Dưới tình huống đó, cô cần phải tôn trọng người đã khuất nên tâm trạng rất trang nghiêm, vẻ mặt cũng nghiêm túc.

Điều giống nhau duy nhất chính là động tác đều rất cẩn thận.

Thoa kem cạo râu xong, cô mở máy cạo râu lên, đặt bàn cạo lên trên mặt anh, cầm dao cạo quơ quơ trước mặt anh rồi cười vô cùng gian trá: “Em chuẩn bị khai đao đây.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Có thể nói là vậy.”“Được rồi, anh sẽ không ghen tỵ với bản thân đâu.Em cảm thấy anh trong gương đẹp trai thì cứ để cho anh ta đẹp trai đi.Dù sao thì anh cũng nghe em hết!”Nghe thấy lời này của anh, Mạch Tiểu Miên cười cười, đặt di động sang một bên nhìn anh lau tóc.Cô nghĩ bản thân từ trước đến nay đều chưa làm được gì cho anh nên nói: “Anh qua đây, em lau khô tóc cho anh.”“Thật à?”Trong mắt Kiều Minh Húc toát ra sự vui vẻ.“Ừ.”Mạch Tiểu Miên cầm lấy khăn tắm trong tay anh rồi để anh ngồi trên chiếc ghế hơi thấp trước mặt mình, sau đó bắt đầu lau tóc cho anh.Chất tóc của anh rất tốt, đen bóng, mềm mại, cũng dài hơn nhiều so với cái đầu đinh lúc gặp lần đầu.Cô rất dịu dàng lau khô tóc cho anh, sau đó thò tay xoa xoa đầu anh: “Ngày mai anh đi mua một bộ dụng cụ cắt tóc về đây đi, em sẽ cắt tóc cho anh.”“Em cắt được sao?”“Đương nhiên, tay của em đâu có bị què.”Mạch Tiểu Miên lại nhìn nhìn râu xanh trên cằm anh: “Hay là bây giờ để em cạo râu cho anh đi!”“Đi!”Kiều Minh Húc không hề từ chối chút nào, rất là sung sướng đứng dậy đi lấy dao cạo lại đây đưa cho cô.“Em chưa làm bao giờ.”Mạch Tiểu Miên nhìn nhìn công cụ cạo râu trước mặt rồi nhanh chóng nói với anh: “Anh dạy em đi.”Kiều Minh Húc dạy cô các bước để cạo râu.Mạch Tiểu Miên chính là cao thủ phẫu thuật.Bình thường hay cạo tóc cạo râu cho người quá cố để xác định danh tính nên bước này đơn giản cũng dễ hiểu.Cõi lòng Kiều Minh Húc đầy sự mong chờ ngẩng đầu lên trước mặt cô.Mạch Tiểu Miên nặn kem cạo râu ra tay rồi nâng tay lên thoa vào cằm Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc bị lòng bàn tay mềm mại của cô chà xát, mặt mềm ra, lòng cũng mềm nhũn.Lúc này trong lòng Mạch Tiểu Miên cũng tràn ngập và chan chứa tình cảm.Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc cạo tóc cho người quá cố.Dưới tình huống đó, cô cần phải tôn trọng người đã khuất nên tâm trạng rất trang nghiêm, vẻ mặt cũng nghiêm túc.Điều giống nhau duy nhất chính là động tác đều rất cẩn thận.Thoa kem cạo râu xong, cô mở máy cạo râu lên, đặt bàn cạo lên trên mặt anh, cầm dao cạo quơ quơ trước mặt anh rồi cười vô cùng gian trá: “Em chuẩn bị khai đao đây.”

Chương 601: Chương 557