“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 75: Chương 75
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Anh ta hôm nay làm sao vậy!Lâm Mạn c*n m** d***, đem chìa khóa nhắm ngay ổ khóa, run run thật lâu, mới thành công mở cửa ra.Trong nháy mắt cửa mở ra, cô mất đi chống đỡ trước mặt, sống lưng lại bị Kỳ Hàn Lâm đè, lảo đảo một cái suýt nữa ngã xuống đất.Cũng may cánh tay dài của Kỳ Hàn Lâm, ôm eo cô.Chỉ là.Tư thế này của hai người.Dường như không lịch sự lắm.Lâm Mạn dùng hết khí lực chống lên thân thể, hướng trong phòng sách đi đến, ra sức bình phục hô hấp.Nhưng tim đập vẫn là rất nhanh.“Nói thế nào cô cũng là phụ nữ đã sinh qua một đứa bé, vì saonhư vậy…” Kỳ Hàn Lâm khẽ cười một tiếng, ý tứ hàm xúc trong đó không thể nói rõ.Lâm Mạn: …“Kỳ gia, ngài trong ngày thường, chính là đối đãi như vậy với người làm nữ sao?” Lâm Mạn sâu kín nói.“Ngược lại không có.” Kỳ Hàn Lâm ở trước bàn làm việc ngồi xuống, ý tứ hàm xúc sâu xa bổ sung, “Cô là người đầu tiên.”“Xin hỏi Kỳ gia, tôi bây giờ có phải hay không cần phải bày tỏ ra tâm trạng vui vẻ và vui sướng?”Kỳ Hàn Lâm dựa vào lưng ghế, hai chân đan chéo, ngón tay dài đặt lên đầu gối, nhẹ nhàng chậm rãi gõ một chút vào đầu gối, ánhmắt hơi lạnh không gợn sóng, rơi vào quan sát trên người Lâm Mạn, giống như đang nhìn một món hàng hóa.Loại ánh mắt này của anh ta khiến cho Lâm Mạn càng không được tự nhiên.Cô theo bản năng lui về phía sau một chút.“Đừng nhúc nhích.”Anh ta rốt cuộc muốn làm gì!Lâm Mạn thay đổi là không động đậy, nhưng con ngươi mang hơinước, hết sức bất mãn trợn mắt nhìn anh ta.Anh khoanh tay ngồi nhìn tiểu mỹ nhân tính tình kiên nghị, liền muốn không kiềm chế được d*c v*ng cùng anh trở mặt…Kỳ Hàn Lâm môi mỏng nhếch một cái, bắt đầu nói chính sự.“Nửa giờ trước, tôi đã thanh lý tất cả người nhà Dịch gia sắp xếp đến.”Lâm Mạn khẽ cau mày.“Bác Kiều lớn tuổi, rất nhiềuchuyện chưa chắc làm chắc chắn, mà cô, nếu muốn vĩnh viễn ở lại bên người Mộ Tuyết, làm bảo mẫu của con bé, không bằng ngay từ bây giờ bắt đầu quen thuộc đi.”“Ý của ngài, là để cho tôi tiếp nhận một số công việc của bác Kiều?” Lâm Mạn trong lòng có chút không hiểu.Lời này của anh ta.Hình như là ý này.Lại dường như so với cái này sâu xa hơn một chút.“Tôi muốn cô, làm ánh mắt của tôi.” Kỳ Hàn Lâm cơ thể hơi nghiêng về phía trước, “Lúc tôi không ờ nhà, bảo vệ tốt đứa bé cùng bà cụ, nhìn chằm chằm chiều hướng của những người khác.”” Cái này …” Cô ngẩn ra.“Cô muốn từ chối?”.
Anh ta hôm nay làm sao vậy!
Lâm Mạn c*n m** d***, đem chìa khóa nhắm ngay ổ khóa, run run thật lâu, mới thành công mở cửa ra.
Trong nháy mắt cửa mở ra, cô mất đi chống đỡ trước mặt, sống lưng lại bị Kỳ Hàn Lâm đè, lảo đảo một cái suýt nữa ngã xuống đất.
Cũng may cánh tay dài của Kỳ Hàn Lâm, ôm eo cô.
Chỉ là.
Tư thế này của hai người.
Dường như không lịch sự lắm.
Lâm Mạn dùng hết khí lực chống lên thân thể, hướng trong phòng sách đi đến, ra sức bình phục hô hấp.
Nhưng tim đập vẫn là rất nhanh.
“Nói thế nào cô cũng là phụ nữ đã sinh qua một đứa bé, vì sao
như vậy…” Kỳ Hàn Lâm khẽ cười một tiếng, ý tứ hàm xúc trong đó không thể nói rõ.
Lâm Mạn: …
“Kỳ gia, ngài trong ngày thường, chính là đối đãi như vậy với người làm nữ sao?” Lâm Mạn sâu kín nói.
“Ngược lại không có.
” Kỳ Hàn Lâm ở trước bàn làm việc ngồi xuống, ý tứ hàm xúc sâu xa bổ sung, “Cô là người đầu tiên.
”
“Xin hỏi Kỳ gia, tôi bây giờ có phải hay không cần phải bày tỏ ra tâm trạng vui vẻ và vui sướng?”
Kỳ Hàn Lâm dựa vào lưng ghế, hai chân đan chéo, ngón tay dài đặt lên đầu gối, nhẹ nhàng chậm rãi gõ một chút vào đầu gối, ánh
mắt hơi lạnh không gợn sóng, rơi vào quan sát trên người Lâm Mạn, giống như đang nhìn một món hàng hóa.
Loại ánh mắt này của anh ta khiến cho Lâm Mạn càng không được tự nhiên.
Cô theo bản năng lui về phía sau một chút.
“Đừng nhúc nhích.
”
Anh ta rốt cuộc muốn làm gì!
Lâm Mạn thay đổi là không động đậy, nhưng con ngươi mang hơi
nước, hết sức bất mãn trợn mắt nhìn anh ta.
Anh khoanh tay ngồi nhìn tiểu mỹ nhân tính tình kiên nghị, liền muốn không kiềm chế được d*c v*ng cùng anh trở mặt…
Kỳ Hàn Lâm môi mỏng nhếch một cái, bắt đầu nói chính sự.
“Nửa giờ trước, tôi đã thanh lý tất cả người nhà Dịch gia sắp xếp đến.
”
Lâm Mạn khẽ cau mày.
“Bác Kiều lớn tuổi, rất nhiều
chuyện chưa chắc làm chắc chắn, mà cô, nếu muốn vĩnh viễn ở lại bên người Mộ Tuyết, làm bảo mẫu của con bé, không bằng ngay từ bây giờ bắt đầu quen thuộc đi.
”
“Ý của ngài, là để cho tôi tiếp nhận một số công việc của bác Kiều?” Lâm Mạn trong lòng có chút không hiểu.
Lời này của anh ta.
Hình như là ý này.
Lại dường như so với cái này sâu xa hơn một chút.
“Tôi muốn cô, làm ánh mắt của tôi.
” Kỳ Hàn Lâm cơ thể hơi nghiêng về phía trước, “Lúc tôi không ờ nhà, bảo vệ tốt đứa bé cùng bà cụ, nhìn chằm chằm chiều hướng của những người khác.
”
” Cái này …” Cô ngẩn ra.
“Cô muốn từ chối?”.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Anh ta hôm nay làm sao vậy!Lâm Mạn c*n m** d***, đem chìa khóa nhắm ngay ổ khóa, run run thật lâu, mới thành công mở cửa ra.Trong nháy mắt cửa mở ra, cô mất đi chống đỡ trước mặt, sống lưng lại bị Kỳ Hàn Lâm đè, lảo đảo một cái suýt nữa ngã xuống đất.Cũng may cánh tay dài của Kỳ Hàn Lâm, ôm eo cô.Chỉ là.Tư thế này của hai người.Dường như không lịch sự lắm.Lâm Mạn dùng hết khí lực chống lên thân thể, hướng trong phòng sách đi đến, ra sức bình phục hô hấp.Nhưng tim đập vẫn là rất nhanh.“Nói thế nào cô cũng là phụ nữ đã sinh qua một đứa bé, vì saonhư vậy…” Kỳ Hàn Lâm khẽ cười một tiếng, ý tứ hàm xúc trong đó không thể nói rõ.Lâm Mạn: …“Kỳ gia, ngài trong ngày thường, chính là đối đãi như vậy với người làm nữ sao?” Lâm Mạn sâu kín nói.“Ngược lại không có.” Kỳ Hàn Lâm ở trước bàn làm việc ngồi xuống, ý tứ hàm xúc sâu xa bổ sung, “Cô là người đầu tiên.”“Xin hỏi Kỳ gia, tôi bây giờ có phải hay không cần phải bày tỏ ra tâm trạng vui vẻ và vui sướng?”Kỳ Hàn Lâm dựa vào lưng ghế, hai chân đan chéo, ngón tay dài đặt lên đầu gối, nhẹ nhàng chậm rãi gõ một chút vào đầu gối, ánhmắt hơi lạnh không gợn sóng, rơi vào quan sát trên người Lâm Mạn, giống như đang nhìn một món hàng hóa.Loại ánh mắt này của anh ta khiến cho Lâm Mạn càng không được tự nhiên.Cô theo bản năng lui về phía sau một chút.“Đừng nhúc nhích.”Anh ta rốt cuộc muốn làm gì!Lâm Mạn thay đổi là không động đậy, nhưng con ngươi mang hơinước, hết sức bất mãn trợn mắt nhìn anh ta.Anh khoanh tay ngồi nhìn tiểu mỹ nhân tính tình kiên nghị, liền muốn không kiềm chế được d*c v*ng cùng anh trở mặt…Kỳ Hàn Lâm môi mỏng nhếch một cái, bắt đầu nói chính sự.“Nửa giờ trước, tôi đã thanh lý tất cả người nhà Dịch gia sắp xếp đến.”Lâm Mạn khẽ cau mày.“Bác Kiều lớn tuổi, rất nhiềuchuyện chưa chắc làm chắc chắn, mà cô, nếu muốn vĩnh viễn ở lại bên người Mộ Tuyết, làm bảo mẫu của con bé, không bằng ngay từ bây giờ bắt đầu quen thuộc đi.”“Ý của ngài, là để cho tôi tiếp nhận một số công việc của bác Kiều?” Lâm Mạn trong lòng có chút không hiểu.Lời này của anh ta.Hình như là ý này.Lại dường như so với cái này sâu xa hơn một chút.“Tôi muốn cô, làm ánh mắt của tôi.” Kỳ Hàn Lâm cơ thể hơi nghiêng về phía trước, “Lúc tôi không ờ nhà, bảo vệ tốt đứa bé cùng bà cụ, nhìn chằm chằm chiều hướng của những người khác.”” Cái này …” Cô ngẩn ra.“Cô muốn từ chối?”.