“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 103: Chương 103
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Trong lòng Lâm Mạn không dễ chịu, đứng không nhúc nhích, cũng không dám giải thích.“Lại đây.”Lâm Mạn nghe lời đi đến trước mặt anh.“Ngồi xuống.”Lâm Mạn kinh ngạc ngửa đầu.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn ngập vẻ khiếp sợ còn lộ ra giọt lệ, thoạt nhìn rất điềm đạm đáng yêu.Kỳ Hàn Lâm nhìn cô không nhúc nhích, không vui nhíu mày: “Làm sao, muốn tôi nói lại lần thứ hai?”Cho nên.Anh luôn miệng nói không có trừng phạt, thật ra vẫn muốn trừng phạt cô sao?Lâm Mạn chậm rãi ngồi xổm xuống, cũng không dám ngồi trên đùi Kỳ Hàn Lâm.Đang lúc cô do dự có ngồi xuống hay không, Kỳ Hàn Lâm đột nhiên giữ chặt cánh tay cô, kéo vào ngực.Cái này thì tốt rồi.Không chỉ ngồi xuống, cô là trực tiếp ngã vào ngực anh.“Kỳ, Kỳ gia…” Lâm Mạn sự tới mức thân thề căng thẳng.“Tôi bất quá chỉ đi công tác mấy ngày, cô liền đem chính mình biến thành như vậy?”Ngón tay thon dài của Kỳ Hàn Lâm lạnh như băng, theo cánh tay cô một đường đi xuống.Cuối cùng, chế trụ mười ngón tay của cô.Lâm Mạn: …“Kỳ gia, ngài đừng có trêu tôi.” Cô dở khóc dở cười.Kỳ Hàn Lâm không để ý tới cô, ánh mắt sáng rực dừng ở vết thương trên cánh tay cô.“Đình Tứ cùng bác Kiều chỉ nói cho tôi, Mộ Tuyết và con trai cô bị thương.Cô cũng bị thương, bọn họ sao lại không nói chữ nào?”“Chút thương này của tôi so với bọn họ không tính là gì.” Nhắc tới chuyện kia, giữa hai lông mày Lâm Mạn lo lắng hơn: “Kỳ gia, tôi xin lỗi, tôi tận lực rồi.Tôi không chỉ muốn cứu Bắc Bắc, tôi cũng muốn cứu Mộ Tuyết.”Kỳ Hàn Lâm trầm mặc nhìn cô.Lâm Mạn nghĩ rằng anh không tin lời của cô, cô lập tức nghiêng người, nhìn đôi mắt của Kỳ Hàn Lâm: “Kỳ gia, tôi thật sự muốn cứu Mộ Tuyết, tôi cũng thật sự muốn cứu Bắc Bắc.Tôi không nghĩ sẽ bỏ lại bất cứ đứa nào.”Đột nhiên.Lâm Mạn cảm thấy.Người trên toàn thế giới đều có thể không tin cô, nhưng Kỳ Hàn Lâm thì không được.Bởi vì… Nếu khi đó người đối mặt với cạm bẫy là Kỳ Hàn Lâm, anhnhất định cũng sẽ lựa chọn như vậy.“Tôi chưa bao giờ bởi vì vậy mà trách cô, cũng chưa nói qua không tin cô.”“Cảm ơn.” Lâm Mạn nở nụ cười một cái.“Nhưng mà bởi vì cô mà chuyện tôi đang bàn, hình như có một cái chưa làm?”“A?”“Tôi nói với cô lúc tôi không có ở đây, bảo hộ tốt cho Mộ Tuyết vàbản thân cô, cẩn thận với những người khác.”Xác thực là cô một chuyện cũng đều không làm tốt.Nháy mắt, cảm xúc của Lâm Mạn hạ xuống, cô cúi đầu nhẹ giọng ‘Vâng’ một cái: “Kỳ gia, xác thực là tôi không có làm tốt, ngài muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được.”“Cô cứ như vậy mà hy vọng tôi trừng phạt cô?” Mắt phượng của Kỳ Hàn Lâm xẹt qua một tia yêu nghiệt.“Tôi không có làm tốt, anh trừng phạt tôi là đúng.”“Tốt lắm, một khi đã như vậy.”Kỳ Hàn Lâm nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, đem tay cô di chuyền về phía trước.Cuối cùng.Hai tay cô đứng ở cổ áo Kỳ Hàn Lâm.“Tháo cà vạt.”Này là muốn trừng phạt thế nào?Lâm Mạn đột nhiên cảm thấy cô là đang đào một cái hố cho chính mình nhảy vào.Nhưng, lời đã nói ra như bát nước đổ đi.Cô nói sẽ chịu hết tất cả trừng phạt, chẳng sợ Kỳ Hàn Lâm thật muốn cô làm chuyện quá đáng, cũng là do cô đáp ứng.
Trong lòng Lâm Mạn không dễ chịu, đứng không nhúc nhích, cũng không dám giải thích.
“Lại đây.”
Lâm Mạn nghe lời đi đến trước mặt anh.
“Ngồi xuống.”
Lâm Mạn kinh ngạc ngửa đầu.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn ngập vẻ khiếp sợ còn lộ ra giọt lệ, thoạt nhìn rất điềm đạm đáng yêu.
Kỳ Hàn Lâm nhìn cô không nhúc nhích, không vui nhíu mày: “Làm sao, muốn tôi nói lại lần thứ hai?”
Cho nên.
Anh luôn miệng nói không có trừng phạt, thật ra vẫn muốn trừng phạt cô sao?
Lâm Mạn chậm rãi ngồi xổm xuống, cũng không dám ngồi trên đùi Kỳ Hàn Lâm.
Đang lúc cô do dự có ngồi xuống hay không, Kỳ Hàn Lâm đột nhiên giữ chặt cánh tay cô, kéo vào ngực.
Cái này thì tốt rồi.
Không chỉ ngồi xuống, cô là trực tiếp ngã vào ngực anh.
“Kỳ, Kỳ gia…” Lâm Mạn sự tới mức thân thề căng thẳng.
“Tôi bất quá chỉ đi công tác mấy ngày, cô liền đem chính mình biến thành như vậy?”
Ngón tay thon dài của Kỳ Hàn Lâm lạnh như băng, theo cánh tay cô một đường đi xuống.
Cuối cùng, chế trụ mười ngón tay của cô.
Lâm Mạn: …
“Kỳ gia, ngài đừng có trêu tôi.” Cô dở khóc dở cười.
Kỳ Hàn Lâm không để ý tới cô, ánh mắt sáng rực dừng ở vết thương trên cánh tay cô.
“Đình Tứ cùng bác Kiều chỉ nói cho tôi, Mộ Tuyết và con trai cô bị thương.
Cô cũng bị thương, bọn họ sao lại không nói chữ nào?”
“Chút thương này của tôi so với bọn họ không tính là gì.” Nhắc tới chuyện kia, giữa hai lông mày Lâm Mạn lo lắng hơn: “Kỳ gia, tôi xin lỗi, tôi tận lực rồi.
Tôi không chỉ muốn cứu Bắc Bắc, tôi cũng muốn cứu Mộ Tuyết.”
Kỳ Hàn Lâm trầm mặc nhìn cô.
Lâm Mạn nghĩ rằng anh không tin lời của cô, cô lập tức nghiêng người, nhìn đôi mắt của Kỳ Hàn Lâm: “Kỳ gia, tôi thật sự muốn cứu Mộ Tuyết, tôi cũng thật sự muốn cứu Bắc Bắc.
Tôi không nghĩ sẽ bỏ lại bất cứ đứa nào.”
Đột nhiên.
Lâm Mạn cảm thấy.
Người trên toàn thế giới đều có thể không tin cô, nhưng Kỳ Hàn Lâm thì không được.
Bởi vì… Nếu khi đó người đối mặt với cạm bẫy là Kỳ Hàn Lâm, anh
nhất định cũng sẽ lựa chọn như vậy.
“Tôi chưa bao giờ bởi vì vậy mà trách cô, cũng chưa nói qua không tin cô.”
“Cảm ơn.” Lâm Mạn nở nụ cười một cái.
“Nhưng mà bởi vì cô mà chuyện tôi đang bàn, hình như có một cái chưa làm?”
“A?”
“Tôi nói với cô lúc tôi không có ở đây, bảo hộ tốt cho Mộ Tuyết và
bản thân cô, cẩn thận với những người khác.”
Xác thực là cô một chuyện cũng đều không làm tốt.
Nháy mắt, cảm xúc của Lâm Mạn hạ xuống, cô cúi đầu nhẹ giọng ‘Vâng’ một cái: “Kỳ gia, xác thực là tôi không có làm tốt, ngài muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được.”
“Cô cứ như vậy mà hy vọng tôi trừng phạt cô?” Mắt phượng của Kỳ Hàn Lâm xẹt qua một tia yêu nghiệt.
“Tôi không có làm tốt, anh trừng phạt tôi là đúng.”
“Tốt lắm, một khi đã như vậy.”
Kỳ Hàn Lâm nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, đem tay cô di chuyền về phía trước.
Cuối cùng.
Hai tay cô đứng ở cổ áo Kỳ Hàn Lâm.
“Tháo cà vạt.”
Này là muốn trừng phạt thế nào?
Lâm Mạn đột nhiên cảm thấy cô là đang đào một cái hố cho chính mình nhảy vào.
Nhưng, lời đã nói ra như bát nước đổ đi.
Cô nói sẽ chịu hết tất cả trừng phạt, chẳng sợ Kỳ Hàn Lâm thật muốn cô làm chuyện quá đáng, cũng là do cô đáp ứng.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Trong lòng Lâm Mạn không dễ chịu, đứng không nhúc nhích, cũng không dám giải thích.“Lại đây.”Lâm Mạn nghe lời đi đến trước mặt anh.“Ngồi xuống.”Lâm Mạn kinh ngạc ngửa đầu.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn ngập vẻ khiếp sợ còn lộ ra giọt lệ, thoạt nhìn rất điềm đạm đáng yêu.Kỳ Hàn Lâm nhìn cô không nhúc nhích, không vui nhíu mày: “Làm sao, muốn tôi nói lại lần thứ hai?”Cho nên.Anh luôn miệng nói không có trừng phạt, thật ra vẫn muốn trừng phạt cô sao?Lâm Mạn chậm rãi ngồi xổm xuống, cũng không dám ngồi trên đùi Kỳ Hàn Lâm.Đang lúc cô do dự có ngồi xuống hay không, Kỳ Hàn Lâm đột nhiên giữ chặt cánh tay cô, kéo vào ngực.Cái này thì tốt rồi.Không chỉ ngồi xuống, cô là trực tiếp ngã vào ngực anh.“Kỳ, Kỳ gia…” Lâm Mạn sự tới mức thân thề căng thẳng.“Tôi bất quá chỉ đi công tác mấy ngày, cô liền đem chính mình biến thành như vậy?”Ngón tay thon dài của Kỳ Hàn Lâm lạnh như băng, theo cánh tay cô một đường đi xuống.Cuối cùng, chế trụ mười ngón tay của cô.Lâm Mạn: …“Kỳ gia, ngài đừng có trêu tôi.” Cô dở khóc dở cười.Kỳ Hàn Lâm không để ý tới cô, ánh mắt sáng rực dừng ở vết thương trên cánh tay cô.“Đình Tứ cùng bác Kiều chỉ nói cho tôi, Mộ Tuyết và con trai cô bị thương.Cô cũng bị thương, bọn họ sao lại không nói chữ nào?”“Chút thương này của tôi so với bọn họ không tính là gì.” Nhắc tới chuyện kia, giữa hai lông mày Lâm Mạn lo lắng hơn: “Kỳ gia, tôi xin lỗi, tôi tận lực rồi.Tôi không chỉ muốn cứu Bắc Bắc, tôi cũng muốn cứu Mộ Tuyết.”Kỳ Hàn Lâm trầm mặc nhìn cô.Lâm Mạn nghĩ rằng anh không tin lời của cô, cô lập tức nghiêng người, nhìn đôi mắt của Kỳ Hàn Lâm: “Kỳ gia, tôi thật sự muốn cứu Mộ Tuyết, tôi cũng thật sự muốn cứu Bắc Bắc.Tôi không nghĩ sẽ bỏ lại bất cứ đứa nào.”Đột nhiên.Lâm Mạn cảm thấy.Người trên toàn thế giới đều có thể không tin cô, nhưng Kỳ Hàn Lâm thì không được.Bởi vì… Nếu khi đó người đối mặt với cạm bẫy là Kỳ Hàn Lâm, anhnhất định cũng sẽ lựa chọn như vậy.“Tôi chưa bao giờ bởi vì vậy mà trách cô, cũng chưa nói qua không tin cô.”“Cảm ơn.” Lâm Mạn nở nụ cười một cái.“Nhưng mà bởi vì cô mà chuyện tôi đang bàn, hình như có một cái chưa làm?”“A?”“Tôi nói với cô lúc tôi không có ở đây, bảo hộ tốt cho Mộ Tuyết vàbản thân cô, cẩn thận với những người khác.”Xác thực là cô một chuyện cũng đều không làm tốt.Nháy mắt, cảm xúc của Lâm Mạn hạ xuống, cô cúi đầu nhẹ giọng ‘Vâng’ một cái: “Kỳ gia, xác thực là tôi không có làm tốt, ngài muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được.”“Cô cứ như vậy mà hy vọng tôi trừng phạt cô?” Mắt phượng của Kỳ Hàn Lâm xẹt qua một tia yêu nghiệt.“Tôi không có làm tốt, anh trừng phạt tôi là đúng.”“Tốt lắm, một khi đã như vậy.”Kỳ Hàn Lâm nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, đem tay cô di chuyền về phía trước.Cuối cùng.Hai tay cô đứng ở cổ áo Kỳ Hàn Lâm.“Tháo cà vạt.”Này là muốn trừng phạt thế nào?Lâm Mạn đột nhiên cảm thấy cô là đang đào một cái hố cho chính mình nhảy vào.Nhưng, lời đã nói ra như bát nước đổ đi.Cô nói sẽ chịu hết tất cả trừng phạt, chẳng sợ Kỳ Hàn Lâm thật muốn cô làm chuyện quá đáng, cũng là do cô đáp ứng.