Tác giả:

Chương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp…

Chương 227

Hôn Nhân Ngọt Ngào Ông Xã Siêu Cấp Cưng ChiềuTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp… Bàn tay cô thực ra không nhỏ, thon dài, nhưng khi đặt trong lòng bàn tay của anh, thì có vẻ nhỏ rất nhiều.Cô cúi đầu nói: “Hừ, có nếp nhăn cũng là bà xã của anh, anh lại không thể không nhận.”“Đúng, đúng, không vấn đề gì, dù sao khi tắt đèn, cũng không nhìn thấy là ai, đều giống nhau.”“À… Đúng rồi, tối hôm qua cuối cùng anh giải quyết thế nào?” Vu Tịch vẻ mặt gian manh hỏi anh.Cô còn dám nhắc lại.Cố Lâm Hàn trừng mắt nhìn cô: “Em nghĩ như thế nào.”Vu Tịch cười, ngẩng đầu lên véo lòng bàn tay anh, bàn tay này rất lớn, cầm rất thoải mái, khi cọ xát, ở giữa có vết chai, khiến người ta cảm thấy thô ráp, đầy nam tính.Vu Tịch biết, anh ấy nhận ra tâm trạng chính mình không tốt, cho nên đến an ủi cô.Vu Tịch không phải không biết ơn, nhìn sườn mặt tuấn tú của anh, cô cúi đầu, cười nhẹ, cảm thấy được anh nắm chặt tay như vậy, trái tim vừa mới xao động, lại thần kỳ khôi phục một chút bình tĩnh.Tô Hành chỉ một mực chú ý nhìn khắp nơi xem rốt cuộc nhà họ cố đã xảy ra chuyện gì, trong khi Vu Điềm, lại hoàn toàn đem tâm tư đều tập trung vào đôi bích nhân đang ngồi ở bên kia và vẫn luôn cúi đầu nóichuyện.Cố Lâm Hàn và Vu Tịch không thèm quan tâm đến người khác, vẫn luôn nhốt mình trong góc sô pha, dựa vào nhau không biết đang nói gì.Thoạt nhìn trông giống như một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm, kề sát nhau nói thầm.Vu Điềm nhìn, trong lòng càng thấy chua lòm, cảm thấy rất khó chịu.Phần sau, ăn cơm đều cảm thấy buồn tẻ nhạt nhẽo, chỉ cần nhìn thấy hai người là tức giận.Mãi cho đến khi rời đi, Tô Hành đi ra ngoài, Vu Tân Nông chửi thẳng bà ta: “Bà nhìn xem, hôm nay bà làm chuyện gì.Tôi đã bảo bà phải xin lỗi người ta.Bà lại nói cái gì.”“Tôi… Tôi đã làm gì chứ.”Tô Hành cảm thấy mình vô duyên vô cớ bị mắng.Đang yên đang lành thì phát giận với bà ta.Nhưng Vu Tân Nông đã thói quen từ lâu và chẳng muốn nói chuyện thêm với bà ta, nên tức giận bước lên xe.Phía sau, Vu Điềm vẫn chưa đi ra.Thư Nhã cùng mấy cô bảo mẫu, và Vu Tịch, đều đi ra để tiễn khách.Vu Điềm vội vàng đi đến bên cạnh Thư Nhã để khoe ra mặt tốt đẹp của mình.“Bác gái, hôm nay quấy rầy bác quá.Mẹ con không biết nói chuyện.Thực sự, trong lòng con rất xấu hổ.Cũng bởi vì từ khi con còn nhỏ, mẹ con và chị gái đã không hợpnhau, ngày nào họ cũng như thế này, và tính khí của chị gái con cũng không tốt lắm.Xin lỗi đã làm phiền mọi người.”Thư Nhã mỉm cười: “Không sao, Tiểu Tịch ở đây, cho dù tính khí có xấu đến đâu thì Lâm Hàn cũng có thể chịu đựng, đừng lo lắng, chúng tôi sẽ không để ai bắt nạt Tiểu Tịch.”Vu Điềm khóe miệng co giật: “Vâng, có đúng không? Vậy là tốt rồi.Con lo lắng nhất là tính khí nóng nảy của chị gái con.Nhưng nhìn thấy, bác gái người tốt như thế, con cảm thấy an tâm hơn nhiều.”Vu Điềm muốn nói thêm, nhưng Thư Nhã vẫn vẻ mặt không nóng không lạnh, cô ta không nói được nữa, chỉ có thể mỉm cười và rời đi.Tô Hành nhìn thấy cả nhà đều không vui, ở kia càng tức giận hơn.Trong lòng nghĩ, tôi xem các người thực sự có thể mua cho Vu Tịch ngôi nhà lớn như vậy không?Như thế nào tôi cũng không tin đâu..

Bàn tay cô thực ra không nhỏ, thon dài, nhưng khi đặt trong lòng bàn tay của anh, thì có vẻ nhỏ rất nhiều.

Cô cúi đầu nói: “Hừ, có nếp nhăn cũng là bà xã của anh, anh lại không thể không nhận.”

“Đúng, đúng, không vấn đề gì, dù sao khi tắt đèn, cũng không nhìn thấy là ai, đều giống nhau.”

“À… Đúng rồi, tối hôm qua cuối cùng anh giải quyết thế nào?” Vu Tịch vẻ mặt gian manh hỏi anh.

Cô còn dám nhắc lại.

Cố Lâm Hàn trừng mắt nhìn cô: “Em nghĩ như thế nào.”

Vu Tịch cười, ngẩng đầu lên véo lòng bàn tay anh, bàn tay này rất lớn, cầm rất thoải mái, khi cọ xát, ở giữa có vết chai, khiến người ta cảm thấy thô ráp, đầy nam tính.

Vu Tịch biết, anh ấy nhận ra tâm trạng chính mình không tốt, cho nên đến an ủi cô.

Vu Tịch không phải không biết ơn, nhìn sườn mặt tuấn tú của anh, cô cúi đầu, cười nhẹ, cảm thấy được anh nắm chặt tay như vậy, trái tim vừa mới xao động, lại thần kỳ khôi phục một chút bình tĩnh.

Tô Hành chỉ một mực chú ý nhìn khắp nơi xem rốt cuộc nhà họ cố đã xảy ra chuyện gì, trong khi Vu Điềm, lại hoàn toàn đem tâm tư đều tập trung vào đôi bích nhân đang ngồi ở bên kia và vẫn luôn cúi đầu nói

chuyện.

Cố Lâm Hàn và Vu Tịch không thèm quan tâm đến người khác, vẫn luôn nhốt mình trong góc sô pha, dựa vào nhau không biết đang nói gì.

Thoạt nhìn trông giống như một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm, kề sát nhau nói thầm.

Vu Điềm nhìn, trong lòng càng thấy chua lòm, cảm thấy rất khó chịu.

Phần sau, ăn cơm đều cảm thấy buồn tẻ nhạt nhẽo, chỉ cần nhìn thấy hai người là tức giận.

Mãi cho đến khi rời đi, Tô Hành đi ra ngoài, Vu Tân Nông chửi thẳng bà ta: “Bà nhìn xem, hôm nay bà làm chuyện gì.

Tôi đã bảo bà phải xin lỗi người ta.

Bà lại nói cái gì.”

“Tôi… Tôi đã làm gì chứ.”

Tô Hành cảm thấy mình vô duyên vô cớ bị mắng.

Đang yên đang lành thì phát giận với bà ta.

Nhưng Vu Tân Nông đã thói quen từ lâu và chẳng muốn nói chuyện thêm với bà ta, nên tức giận bước lên xe.

Phía sau, Vu Điềm vẫn chưa đi ra.

Thư Nhã cùng mấy cô bảo mẫu, và Vu Tịch, đều đi ra để tiễn khách.

Vu Điềm vội vàng đi đến bên cạnh Thư Nhã để khoe ra mặt tốt đẹp của mình.

“Bác gái, hôm nay quấy rầy bác quá.

Mẹ con không biết nói chuyện.

Thực sự, trong lòng con rất xấu hổ.

Cũng bởi vì từ khi con còn nhỏ, mẹ con và chị gái đã không hợp

nhau, ngày nào họ cũng như thế này, và tính khí của chị gái con cũng không tốt lắm.

Xin lỗi đã làm phiền mọi người.”

Thư Nhã mỉm cười: “Không sao, Tiểu Tịch ở đây, cho dù tính khí có xấu đến đâu thì Lâm Hàn cũng có thể chịu đựng, đừng lo lắng, chúng tôi sẽ không để ai bắt nạt Tiểu Tịch.”

Vu Điềm khóe miệng co giật: “Vâng, có đúng không? Vậy là tốt rồi.

Con lo lắng nhất là tính khí nóng nảy của chị gái con.

Nhưng nhìn thấy, bác gái người tốt như thế, con cảm thấy an tâm hơn nhiều.”

Vu Điềm muốn nói thêm, nhưng Thư Nhã vẫn vẻ mặt không nóng không lạnh, cô ta không nói được nữa, chỉ có thể mỉm cười và rời đi.

Tô Hành nhìn thấy cả nhà đều không vui, ở kia càng tức giận hơn.

Trong lòng nghĩ, tôi xem các người thực sự có thể mua cho Vu Tịch ngôi nhà lớn như vậy không?

Như thế nào tôi cũng không tin đâu..

Hôn Nhân Ngọt Ngào Ông Xã Siêu Cấp Cưng ChiềuTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp… Bàn tay cô thực ra không nhỏ, thon dài, nhưng khi đặt trong lòng bàn tay của anh, thì có vẻ nhỏ rất nhiều.Cô cúi đầu nói: “Hừ, có nếp nhăn cũng là bà xã của anh, anh lại không thể không nhận.”“Đúng, đúng, không vấn đề gì, dù sao khi tắt đèn, cũng không nhìn thấy là ai, đều giống nhau.”“À… Đúng rồi, tối hôm qua cuối cùng anh giải quyết thế nào?” Vu Tịch vẻ mặt gian manh hỏi anh.Cô còn dám nhắc lại.Cố Lâm Hàn trừng mắt nhìn cô: “Em nghĩ như thế nào.”Vu Tịch cười, ngẩng đầu lên véo lòng bàn tay anh, bàn tay này rất lớn, cầm rất thoải mái, khi cọ xát, ở giữa có vết chai, khiến người ta cảm thấy thô ráp, đầy nam tính.Vu Tịch biết, anh ấy nhận ra tâm trạng chính mình không tốt, cho nên đến an ủi cô.Vu Tịch không phải không biết ơn, nhìn sườn mặt tuấn tú của anh, cô cúi đầu, cười nhẹ, cảm thấy được anh nắm chặt tay như vậy, trái tim vừa mới xao động, lại thần kỳ khôi phục một chút bình tĩnh.Tô Hành chỉ một mực chú ý nhìn khắp nơi xem rốt cuộc nhà họ cố đã xảy ra chuyện gì, trong khi Vu Điềm, lại hoàn toàn đem tâm tư đều tập trung vào đôi bích nhân đang ngồi ở bên kia và vẫn luôn cúi đầu nóichuyện.Cố Lâm Hàn và Vu Tịch không thèm quan tâm đến người khác, vẫn luôn nhốt mình trong góc sô pha, dựa vào nhau không biết đang nói gì.Thoạt nhìn trông giống như một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm, kề sát nhau nói thầm.Vu Điềm nhìn, trong lòng càng thấy chua lòm, cảm thấy rất khó chịu.Phần sau, ăn cơm đều cảm thấy buồn tẻ nhạt nhẽo, chỉ cần nhìn thấy hai người là tức giận.Mãi cho đến khi rời đi, Tô Hành đi ra ngoài, Vu Tân Nông chửi thẳng bà ta: “Bà nhìn xem, hôm nay bà làm chuyện gì.Tôi đã bảo bà phải xin lỗi người ta.Bà lại nói cái gì.”“Tôi… Tôi đã làm gì chứ.”Tô Hành cảm thấy mình vô duyên vô cớ bị mắng.Đang yên đang lành thì phát giận với bà ta.Nhưng Vu Tân Nông đã thói quen từ lâu và chẳng muốn nói chuyện thêm với bà ta, nên tức giận bước lên xe.Phía sau, Vu Điềm vẫn chưa đi ra.Thư Nhã cùng mấy cô bảo mẫu, và Vu Tịch, đều đi ra để tiễn khách.Vu Điềm vội vàng đi đến bên cạnh Thư Nhã để khoe ra mặt tốt đẹp của mình.“Bác gái, hôm nay quấy rầy bác quá.Mẹ con không biết nói chuyện.Thực sự, trong lòng con rất xấu hổ.Cũng bởi vì từ khi con còn nhỏ, mẹ con và chị gái đã không hợpnhau, ngày nào họ cũng như thế này, và tính khí của chị gái con cũng không tốt lắm.Xin lỗi đã làm phiền mọi người.”Thư Nhã mỉm cười: “Không sao, Tiểu Tịch ở đây, cho dù tính khí có xấu đến đâu thì Lâm Hàn cũng có thể chịu đựng, đừng lo lắng, chúng tôi sẽ không để ai bắt nạt Tiểu Tịch.”Vu Điềm khóe miệng co giật: “Vâng, có đúng không? Vậy là tốt rồi.Con lo lắng nhất là tính khí nóng nảy của chị gái con.Nhưng nhìn thấy, bác gái người tốt như thế, con cảm thấy an tâm hơn nhiều.”Vu Điềm muốn nói thêm, nhưng Thư Nhã vẫn vẻ mặt không nóng không lạnh, cô ta không nói được nữa, chỉ có thể mỉm cười và rời đi.Tô Hành nhìn thấy cả nhà đều không vui, ở kia càng tức giận hơn.Trong lòng nghĩ, tôi xem các người thực sự có thể mua cho Vu Tịch ngôi nhà lớn như vậy không?Như thế nào tôi cũng không tin đâu..

Chương 227