Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 407

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 407Lúc này luật sư đã sợ đến mức chân mềm nhũn: “Không phải đâu ông Hạng, bây giờ anh Hạng có không còn nhiều ý chí sinh tồn nữa rồi. Không ai có thể ngăn cản một người quyết tâm đi tìm cái chết.”“Con trai của Hạng Văn Thanh tôi cũng không phải kẻ nhu nhược vì một người phụ nữ mà đòi chết đòi sống!”Hạng Văn Thanh gầm nhẹ.Không còn ý chí sinh tồn… đã không còn nữa rồi sao?Vậy tạo lại đi!“Cô à, hai cái bánh bao chiên của cô đã xong rồi đây.”Đầu đường náo nhiệt, Giang Ninh Phiến nhận lấy gói to đựng bánh bao chiên trong tay chủ quán.Dáng người cao gầy của cô liên tục thu hút ánh mắt của người qua đường. Một mình cô đi về phía trước, trên mặt là sự cô đơn, đôi mắt không có ánh sáng.Người trên đường xuôi qua như nước chảy, thời gian cũng vậy.Trên thế giới này, thời gian là thứ không thể nắm bắt được nhất.Phiên tòa cứ mở hết lần này đến lần khác. Vì sự phối hợp cực đoan của Hạng Chí Viễn nên ngày mở phiên chung thẩm đã không còn xa nữa…Rất nhanh, Hạng Chí Viễn đã bị định tội.Thời gian dành lại cho cô càng ngày càng ít, ôm thế nào cũng không đủ.Mỗi lần gặp Hạng Chí Viễn, cô đều nghĩ đến câu nói gặp một lần ít đi một lần của anh.Cô vẫn chưa yêu anh đủ;Cô vẫn chưa hôn anh đủ;Cô vẫn chưa… cho anh được một mái nhà.Mùi chao bay tới trong không khí, nhất thời Giang Ninh Phiến cảm thấy cảm giác ghê miệng ập đến, buồn nôn vô cùng.Cô đỡ lấy cột điện, mở cái túi bóng bọc bên ngoài gói bánh bao chiên ra rồi nôn vào đó.Nhưng không nôn ra được gì cả.Chỉ là nôn khan mà thôi.“…”Giang Ninh Phiến đành phải che mũi bước nhanh rời khỏi phố ăn vặt, ngăn mùi chao kia lại.Trước kia mỗi khi ngửi thấy mùi chao cô chưa bao giờ buồn nôn, thậm chí cô còn ăn rất nhiều trước mặt An Vũ Dương, khiến An Vũ Dương phải đau đầu đến nỗi ấn huyệt thái dương.Có thể là có liên quan đến việc gần đây cô thường hay mất ngủ.Chỉ cần rời khỏi Hạng Chí Viễn một cái là cô không ngủ được. Mà cho dù có nằm trong lòng anh thì cô cũng sẽ gặp ác mộng.“Ọe…”Một cơn trào ngược lại bốc lên từ trong dạ dày. Giang Ninh Phiến khó chịu dừng lại ven đường.Một chiếc xe có rèm che đột ngột dừng ngay bên cạnh.Giang Ninh Phiến quay đầu, cửa kính ghế sau của chiếc xe có rèm che hạ xuống, một khuôn mặt lạnh nhạt điềm đạm xuất hiện trong tầm mắt cô.Là An Vũ Dương.

Chương 407

Lúc này luật sư đã sợ đến mức chân mềm nhũn: “Không phải đâu ông Hạng, bây giờ anh Hạng có không còn nhiều ý chí sinh tồn nữa rồi. Không ai có thể ngăn cản một người quyết tâm đi tìm cái chết.”

“Con trai của Hạng Văn Thanh tôi cũng không phải kẻ nhu nhược vì một người phụ nữ mà đòi chết đòi sống!”

Hạng Văn Thanh gầm nhẹ.

Không còn ý chí sinh tồn… đã không còn nữa rồi sao?

Vậy tạo lại đi!

“Cô à, hai cái bánh bao chiên của cô đã xong rồi đây.”

Đầu đường náo nhiệt, Giang Ninh Phiến nhận lấy gói to đựng bánh bao chiên trong tay chủ quán.

Dáng người cao gầy của cô liên tục thu hút ánh mắt của người qua đường. Một mình cô đi về phía trước, trên mặt là sự cô đơn, đôi mắt không có ánh sáng.

Người trên đường xuôi qua như nước chảy, thời gian cũng vậy.

Trên thế giới này, thời gian là thứ không thể nắm bắt được nhất.

Phiên tòa cứ mở hết lần này đến lần khác. Vì sự phối hợp cực đoan của Hạng Chí Viễn nên ngày mở phiên chung thẩm đã không còn xa nữa…

Rất nhanh, Hạng Chí Viễn đã bị định tội.

Thời gian dành lại cho cô càng ngày càng ít, ôm thế nào cũng không đủ.

Mỗi lần gặp Hạng Chí Viễn, cô đều nghĩ đến câu nói gặp một lần ít đi một lần của anh.

Cô vẫn chưa yêu anh đủ;

Cô vẫn chưa hôn anh đủ;

Cô vẫn chưa… cho anh được một mái nhà.

Mùi chao bay tới trong không khí, nhất thời Giang Ninh Phiến cảm thấy cảm giác ghê miệng ập đến, buồn nôn vô cùng.

Cô đỡ lấy cột điện, mở cái túi bóng bọc bên ngoài gói bánh bao chiên ra rồi nôn vào đó.

Nhưng không nôn ra được gì cả.

Chỉ là nôn khan mà thôi.

“…”

Giang Ninh Phiến đành phải che mũi bước nhanh rời khỏi phố ăn vặt, ngăn mùi chao kia lại.

Trước kia mỗi khi ngửi thấy mùi chao cô chưa bao giờ buồn nôn, thậm chí cô còn ăn rất nhiều trước mặt An Vũ Dương, khiến An Vũ Dương phải đau đầu đến nỗi ấn huyệt thái dương.

Có thể là có liên quan đến việc gần đây cô thường hay mất ngủ.

Chỉ cần rời khỏi Hạng Chí Viễn một cái là cô không ngủ được. Mà cho dù có nằm trong lòng anh thì cô cũng sẽ gặp ác mộng.

“Ọe…”

Một cơn trào ngược lại bốc lên từ trong dạ dày. Giang Ninh Phiến khó chịu dừng lại ven đường.

Một chiếc xe có rèm che đột ngột dừng ngay bên cạnh.

Giang Ninh Phiến quay đầu, cửa kính ghế sau của chiếc xe có rèm che hạ xuống, một khuôn mặt lạnh nhạt điềm đạm xuất hiện trong tầm mắt cô.

Là An Vũ Dương.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 407Lúc này luật sư đã sợ đến mức chân mềm nhũn: “Không phải đâu ông Hạng, bây giờ anh Hạng có không còn nhiều ý chí sinh tồn nữa rồi. Không ai có thể ngăn cản một người quyết tâm đi tìm cái chết.”“Con trai của Hạng Văn Thanh tôi cũng không phải kẻ nhu nhược vì một người phụ nữ mà đòi chết đòi sống!”Hạng Văn Thanh gầm nhẹ.Không còn ý chí sinh tồn… đã không còn nữa rồi sao?Vậy tạo lại đi!“Cô à, hai cái bánh bao chiên của cô đã xong rồi đây.”Đầu đường náo nhiệt, Giang Ninh Phiến nhận lấy gói to đựng bánh bao chiên trong tay chủ quán.Dáng người cao gầy của cô liên tục thu hút ánh mắt của người qua đường. Một mình cô đi về phía trước, trên mặt là sự cô đơn, đôi mắt không có ánh sáng.Người trên đường xuôi qua như nước chảy, thời gian cũng vậy.Trên thế giới này, thời gian là thứ không thể nắm bắt được nhất.Phiên tòa cứ mở hết lần này đến lần khác. Vì sự phối hợp cực đoan của Hạng Chí Viễn nên ngày mở phiên chung thẩm đã không còn xa nữa…Rất nhanh, Hạng Chí Viễn đã bị định tội.Thời gian dành lại cho cô càng ngày càng ít, ôm thế nào cũng không đủ.Mỗi lần gặp Hạng Chí Viễn, cô đều nghĩ đến câu nói gặp một lần ít đi một lần của anh.Cô vẫn chưa yêu anh đủ;Cô vẫn chưa hôn anh đủ;Cô vẫn chưa… cho anh được một mái nhà.Mùi chao bay tới trong không khí, nhất thời Giang Ninh Phiến cảm thấy cảm giác ghê miệng ập đến, buồn nôn vô cùng.Cô đỡ lấy cột điện, mở cái túi bóng bọc bên ngoài gói bánh bao chiên ra rồi nôn vào đó.Nhưng không nôn ra được gì cả.Chỉ là nôn khan mà thôi.“…”Giang Ninh Phiến đành phải che mũi bước nhanh rời khỏi phố ăn vặt, ngăn mùi chao kia lại.Trước kia mỗi khi ngửi thấy mùi chao cô chưa bao giờ buồn nôn, thậm chí cô còn ăn rất nhiều trước mặt An Vũ Dương, khiến An Vũ Dương phải đau đầu đến nỗi ấn huyệt thái dương.Có thể là có liên quan đến việc gần đây cô thường hay mất ngủ.Chỉ cần rời khỏi Hạng Chí Viễn một cái là cô không ngủ được. Mà cho dù có nằm trong lòng anh thì cô cũng sẽ gặp ác mộng.“Ọe…”Một cơn trào ngược lại bốc lên từ trong dạ dày. Giang Ninh Phiến khó chịu dừng lại ven đường.Một chiếc xe có rèm che đột ngột dừng ngay bên cạnh.Giang Ninh Phiến quay đầu, cửa kính ghế sau của chiếc xe có rèm che hạ xuống, một khuôn mặt lạnh nhạt điềm đạm xuất hiện trong tầm mắt cô.Là An Vũ Dương.

Chương 407