"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…
Chương 59: Bất Mãn
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Trong lúc đó, tại một bệnh viện khác, Tấn Phong đang ngồi trên băng ghế ngoài phòng hồi sức, tay mân mê một điếu thuốc trên tay.Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Vũ Tình một mình nằm co quắp trong nhà kho đó, ánh mắt thất vọng nhìn anh.Tay Tấn Phong siết chặt, mặc dù anh khẳng định chắc chắn rằng bản thân không yêu cô, nhưng không hiểu sao khi nhớ tới ánh mắt đó của Vũ Tình, trái tim anh lại truyền đến một trận co rút, hô hấp như ngưng trệ, hít thở cũng cảm thấy không thông.Bác sĩ bảo tình hình của Cố Hỉ Tâm không có gì đáng lo ngại cả.Toàn bộ chỉ là vết thương ngoài da, không cân ở lại bệnh viện quá lâu, thăm khám xong là có thể đưa cô ta về nhà tĩnh dưỡng được rồi.Mọi chuyện phải bắt đầu kể từ lúc Tấn Phong vừa từ phòng họp trở ra.Có một số lạ gửi tin nhắn vào điện thoại của anh, bảo là hắn đang bát giữ Cố Hỉ Tâm, đòi anh đưa tiền đến chuộc người.Tin nhắn đó còn kèm theo cả một đoạn ghi âm thoại có tiếng la hét kêu cứu của Cố Hỉ Tâm nữa.Tấn Phong thật sự không muốn để bản thân mình vướng vào rắc rối, nhưng nghĩ tới ngày tháng sau này còn có nhiều chuyện cần dùng đến Cố Hỉ Tâm, cho nên anh ta sẵn sàng hiện tại bỏ ra một con cá nhỏ, tốn một chút tiền để chuộc Cố Hỉ Tâm lành lặn trở về rồi tương lai sẽ tính cả lời lẫn lãi với cô ta sau.Nhưng người tính thật không bằng trời tính.Dù cho có nghĩ như thế nào, anh cũng không thể nào tin được người bị bắt không chỉ có mình Cố Hỉ Tâm mà còn có cả Vũ Tình.Khi bọn bắt cóc ép anh đưa ra lựa chọn, anh rõ ràng đã đắn đo.Nhưng một bên là cảm xúc, một bên là lý trí.Một người thì nghèo nàn chẳng đem lại được chút lợi ích gì cho anh, còn người kia lại giàu có đem đến cho anh lợi lộc về sau này, với sự cám dỗ khó cưỡng của danh vọng, Tấn Phong đã chọn nghe theo lý trí mà ngay trước mắt Vũ Tình tiến tới bế Cố Hỉ Tâm lên rồi rời đi.Hiện tại anh đang vô cùng thắc mắc không biết tình hình của cô như thế nào.Liệu đã được cứu ra chưa, hay là vẫn còn ở đó? Tấn Phong nghĩ rồi đứng dậy, vào phòng gọi Cố Hỉ Tâm dậy rồi chở cô ta vê Cố Gia.Nhưng Cố Hỉ Tâm đương nhiên là không chịu bỏ qua cơ hội tốt này để được ở bên cạnh Tấn Phong, cô ta nũng nịu ôm lấy tay anh bảo mình muốn ở lại nhà anh một vài hôm.Vì nếu cứ như thế này mà trở về nhà, mẹ cô sẽ lo lắng.Tấn Phong khẽ thở dài, anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài thỏa hiệp với cô ta.Một là vì anh không muốn Cố Phu Nhân thấy con gái mình thế này rồi lại làm loạn lên đòi anh phải giải thích, tính tình của bà ta khiến anh rất mệt mỏi.Chỉ là...!Chiếc xe này trông có chút quen mắt, hình như anh đã thấy qua ở đâu đó rôi."Chủ tịch, anh không sao đấy chứ?"Quan Hành lo lắng cho thương thế của Cố Kình Quân liên lên tiếng hỏi."Không sao."Anh vừa bước xuống xe là liên chạy ngay vào bên trong căn nhà kho cũ kia.Bên trong ánh đèn leo lét vẫn luôn bật, giữa căn nhà có một người đàn ông mặc đồ đen từ đầu đến cuối, trùm mũ kín cả mặt.Cố Kình Quân cho rằng đó là bọn bắt cóc đến đây để phi tang đi chứng cứ nên không nói không rằng liên lao vào đánh tên lạ mặt kia túi bụi, đồng thời đưa tay giật đi chiếc khẩu trang đang bịt mắt hắn ta."Con mẹ nó, làm cái gì vậy hả?"Tên kia đột nhiên bị đánh liên ngơ ngác hỏi.Giây phút Cố Kình Quân nhìn rõ người mình vừa đánh ra ai, con ngươi của anh hơi ngưng lại."Tấn Phong? Sao cậu lại ở đây?""Câu đó tôi là người phải hỏi anh mới đúng."Tấn Phong cau có mặt mày đẩy Cố Kình Quân xuống khỏi người mình, đưa tay lau đi vết máu trên môi.Đang yên đang lành, lại tự nhiên bị đánh..
Trong lúc đó, tại một bệnh viện khác, Tấn Phong đang ngồi trên băng ghế ngoài phòng hồi sức, tay mân mê một điếu thuốc trên tay.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Vũ Tình một mình nằm co quắp trong nhà kho đó, ánh mắt thất vọng nhìn anh.
Tay Tấn Phong siết chặt, mặc dù anh khẳng định chắc chắn rằng bản thân không yêu cô, nhưng không hiểu sao khi nhớ tới ánh mắt đó của Vũ Tình, trái tim anh lại truyền đến một trận co rút, hô hấp như ngưng trệ, hít thở cũng cảm thấy không thông.
Bác sĩ bảo tình hình của Cố Hỉ Tâm không có gì đáng lo ngại cả.
Toàn bộ chỉ là vết thương ngoài da, không cân ở lại bệnh viện quá lâu, thăm khám xong là có thể đưa cô ta về nhà tĩnh dưỡng được rồi.
Mọi chuyện phải bắt đầu kể từ lúc Tấn Phong vừa từ phòng họp trở ra.
Có một số lạ gửi tin nhắn vào điện thoại của anh, bảo là hắn đang bát giữ Cố Hỉ Tâm, đòi anh đưa tiền đến chuộc người.
Tin nhắn đó còn kèm theo cả một đoạn ghi âm thoại có tiếng la hét kêu cứu của Cố Hỉ Tâm nữa.
Tấn Phong thật sự không muốn để bản thân mình vướng vào rắc rối, nhưng nghĩ tới ngày tháng sau này còn có nhiều chuyện cần dùng đến Cố Hỉ Tâm, cho nên anh ta sẵn sàng hiện tại bỏ ra một con cá nhỏ, tốn một chút tiền để chuộc Cố Hỉ Tâm lành lặn trở về rồi tương lai sẽ tính cả lời lẫn lãi với cô ta sau.
Nhưng người tính thật không bằng trời tính.
Dù cho có nghĩ như thế nào, anh cũng không thể nào tin được người bị bắt không chỉ có mình Cố Hỉ Tâm mà còn có cả Vũ Tình.
Khi bọn bắt cóc ép anh đưa ra lựa chọn, anh rõ ràng đã đắn đo.
Nhưng một bên là cảm xúc, một bên là lý trí.
Một người thì nghèo nàn chẳng đem lại được chút lợi ích gì cho anh, còn người kia lại giàu có đem đến cho anh lợi lộc về sau này, với sự cám dỗ khó cưỡng của danh vọng, Tấn Phong đã chọn nghe theo lý trí mà ngay trước mắt Vũ Tình tiến tới bế Cố Hỉ Tâm lên rồi rời đi.
Hiện tại anh đang vô cùng thắc mắc không biết tình hình của cô như thế nào.
Liệu đã được cứu ra chưa, hay là vẫn còn ở đó? Tấn Phong nghĩ rồi đứng dậy, vào phòng gọi Cố Hỉ Tâm dậy rồi chở cô ta vê Cố Gia.
Nhưng Cố Hỉ Tâm đương nhiên là không chịu bỏ qua cơ hội tốt này để được ở bên cạnh Tấn Phong, cô ta nũng nịu ôm lấy tay anh bảo mình muốn ở lại nhà anh một vài hôm.
Vì nếu cứ như thế này mà trở về nhà, mẹ cô sẽ lo lắng.
Tấn Phong khẽ thở dài, anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài thỏa hiệp với cô ta.
Một là vì anh không muốn Cố Phu Nhân thấy con gái mình thế này rồi lại làm loạn lên đòi anh phải giải thích, tính tình của bà ta khiến anh rất mệt mỏi.
Chỉ là...!
Chiếc xe này trông có chút quen mắt, hình như anh đã thấy qua ở đâu đó rôi.
"Chủ tịch, anh không sao đấy chứ?"
Quan Hành lo lắng cho thương thế của Cố Kình Quân liên lên tiếng hỏi.
"Không sao."
Anh vừa bước xuống xe là liên chạy ngay vào bên trong căn nhà kho cũ kia.
Bên trong ánh đèn leo lét vẫn luôn bật, giữa căn nhà có một người đàn ông mặc đồ đen từ đầu đến cuối, trùm mũ kín cả mặt.
Cố Kình Quân cho rằng đó là bọn bắt cóc đến đây để phi tang đi chứng cứ nên không nói không rằng liên lao vào đánh tên lạ mặt kia túi bụi, đồng thời đưa tay giật đi chiếc khẩu trang đang bịt mắt hắn ta.
"Con mẹ nó, làm cái gì vậy hả?"
Tên kia đột nhiên bị đánh liên ngơ ngác hỏi.
Giây phút Cố Kình Quân nhìn rõ người mình vừa đánh ra ai, con ngươi của anh hơi ngưng lại.
"Tấn Phong? Sao cậu lại ở đây?"
"Câu đó tôi là người phải hỏi anh mới đúng."
Tấn Phong cau có mặt mày đẩy Cố Kình Quân xuống khỏi người mình, đưa tay lau đi vết máu trên môi.
Đang yên đang lành, lại tự nhiên bị đánh..
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Trong lúc đó, tại một bệnh viện khác, Tấn Phong đang ngồi trên băng ghế ngoài phòng hồi sức, tay mân mê một điếu thuốc trên tay.Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Vũ Tình một mình nằm co quắp trong nhà kho đó, ánh mắt thất vọng nhìn anh.Tay Tấn Phong siết chặt, mặc dù anh khẳng định chắc chắn rằng bản thân không yêu cô, nhưng không hiểu sao khi nhớ tới ánh mắt đó của Vũ Tình, trái tim anh lại truyền đến một trận co rút, hô hấp như ngưng trệ, hít thở cũng cảm thấy không thông.Bác sĩ bảo tình hình của Cố Hỉ Tâm không có gì đáng lo ngại cả.Toàn bộ chỉ là vết thương ngoài da, không cân ở lại bệnh viện quá lâu, thăm khám xong là có thể đưa cô ta về nhà tĩnh dưỡng được rồi.Mọi chuyện phải bắt đầu kể từ lúc Tấn Phong vừa từ phòng họp trở ra.Có một số lạ gửi tin nhắn vào điện thoại của anh, bảo là hắn đang bát giữ Cố Hỉ Tâm, đòi anh đưa tiền đến chuộc người.Tin nhắn đó còn kèm theo cả một đoạn ghi âm thoại có tiếng la hét kêu cứu của Cố Hỉ Tâm nữa.Tấn Phong thật sự không muốn để bản thân mình vướng vào rắc rối, nhưng nghĩ tới ngày tháng sau này còn có nhiều chuyện cần dùng đến Cố Hỉ Tâm, cho nên anh ta sẵn sàng hiện tại bỏ ra một con cá nhỏ, tốn một chút tiền để chuộc Cố Hỉ Tâm lành lặn trở về rồi tương lai sẽ tính cả lời lẫn lãi với cô ta sau.Nhưng người tính thật không bằng trời tính.Dù cho có nghĩ như thế nào, anh cũng không thể nào tin được người bị bắt không chỉ có mình Cố Hỉ Tâm mà còn có cả Vũ Tình.Khi bọn bắt cóc ép anh đưa ra lựa chọn, anh rõ ràng đã đắn đo.Nhưng một bên là cảm xúc, một bên là lý trí.Một người thì nghèo nàn chẳng đem lại được chút lợi ích gì cho anh, còn người kia lại giàu có đem đến cho anh lợi lộc về sau này, với sự cám dỗ khó cưỡng của danh vọng, Tấn Phong đã chọn nghe theo lý trí mà ngay trước mắt Vũ Tình tiến tới bế Cố Hỉ Tâm lên rồi rời đi.Hiện tại anh đang vô cùng thắc mắc không biết tình hình của cô như thế nào.Liệu đã được cứu ra chưa, hay là vẫn còn ở đó? Tấn Phong nghĩ rồi đứng dậy, vào phòng gọi Cố Hỉ Tâm dậy rồi chở cô ta vê Cố Gia.Nhưng Cố Hỉ Tâm đương nhiên là không chịu bỏ qua cơ hội tốt này để được ở bên cạnh Tấn Phong, cô ta nũng nịu ôm lấy tay anh bảo mình muốn ở lại nhà anh một vài hôm.Vì nếu cứ như thế này mà trở về nhà, mẹ cô sẽ lo lắng.Tấn Phong khẽ thở dài, anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài thỏa hiệp với cô ta.Một là vì anh không muốn Cố Phu Nhân thấy con gái mình thế này rồi lại làm loạn lên đòi anh phải giải thích, tính tình của bà ta khiến anh rất mệt mỏi.Chỉ là...!Chiếc xe này trông có chút quen mắt, hình như anh đã thấy qua ở đâu đó rôi."Chủ tịch, anh không sao đấy chứ?"Quan Hành lo lắng cho thương thế của Cố Kình Quân liên lên tiếng hỏi."Không sao."Anh vừa bước xuống xe là liên chạy ngay vào bên trong căn nhà kho cũ kia.Bên trong ánh đèn leo lét vẫn luôn bật, giữa căn nhà có một người đàn ông mặc đồ đen từ đầu đến cuối, trùm mũ kín cả mặt.Cố Kình Quân cho rằng đó là bọn bắt cóc đến đây để phi tang đi chứng cứ nên không nói không rằng liên lao vào đánh tên lạ mặt kia túi bụi, đồng thời đưa tay giật đi chiếc khẩu trang đang bịt mắt hắn ta."Con mẹ nó, làm cái gì vậy hả?"Tên kia đột nhiên bị đánh liên ngơ ngác hỏi.Giây phút Cố Kình Quân nhìn rõ người mình vừa đánh ra ai, con ngươi của anh hơi ngưng lại."Tấn Phong? Sao cậu lại ở đây?""Câu đó tôi là người phải hỏi anh mới đúng."Tấn Phong cau có mặt mày đẩy Cố Kình Quân xuống khỏi người mình, đưa tay lau đi vết máu trên môi.Đang yên đang lành, lại tự nhiên bị đánh..