“Nghỉ chút đã! Nghỉ chút đã!” Trần Hoàng Thiên cầm một đơn chuyển phát nhanh, chạy học tốc vào bên trong khách sạn Hào Đốn. Đã sắp đến năm giờ chiều, anh vội vàng chuyển đơn này ra ngoài, sau đó về nhà làm cơm chiều, tránh cho nhà vợ mình về mà không có cơm ăn, lại quở trách anh một trận. Rất nhanh, anh đi đến ngoài cửa phòng tổng thống, không thèm thở lấy một hơi, nhấn chuông cửa. Kính coong! Mấy tiếng vang lên, cửa phòng được mở ra. Lời còn chưa nói hết, thấy người mở cửa, cả người Trần Hoàng Thiên như bị điện giật, bất chợt ngốc lăng tại chỗ, đơn chuyển phát cũng tuột ra khỏi tay. Người mở cửa không ai khác, chính là vợ của Trần Hoàng Thiên, Dương Ninh Vân Ở phía sau cách Dương Ninh Vân không xa, có một thanh niên đang mặc áo choàng tắm. Người thanh niên này Trần Hoàng Thiên biết, một tên nhà giàu khá nổi danh ở thành phố Đông Đô, tên là Vương Minh, người theo đuổi Dương Ninh Vân một cách cuồng nhiệt. “Ninh Vân, em…” Dương Ninh Vân thoảng sững sờ. “Em cái gì mà em, về nhanh, thấy…
Chương 569
Chàng Rể Đào HoaTác giả: Tra NamTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nghỉ chút đã! Nghỉ chút đã!” Trần Hoàng Thiên cầm một đơn chuyển phát nhanh, chạy học tốc vào bên trong khách sạn Hào Đốn. Đã sắp đến năm giờ chiều, anh vội vàng chuyển đơn này ra ngoài, sau đó về nhà làm cơm chiều, tránh cho nhà vợ mình về mà không có cơm ăn, lại quở trách anh một trận. Rất nhanh, anh đi đến ngoài cửa phòng tổng thống, không thèm thở lấy một hơi, nhấn chuông cửa. Kính coong! Mấy tiếng vang lên, cửa phòng được mở ra. Lời còn chưa nói hết, thấy người mở cửa, cả người Trần Hoàng Thiên như bị điện giật, bất chợt ngốc lăng tại chỗ, đơn chuyển phát cũng tuột ra khỏi tay. Người mở cửa không ai khác, chính là vợ của Trần Hoàng Thiên, Dương Ninh Vân Ở phía sau cách Dương Ninh Vân không xa, có một thanh niên đang mặc áo choàng tắm. Người thanh niên này Trần Hoàng Thiên biết, một tên nhà giàu khá nổi danh ở thành phố Đông Đô, tên là Vương Minh, người theo đuổi Dương Ninh Vân một cách cuồng nhiệt. “Ninh Vân, em…” Dương Ninh Vân thoảng sững sờ. “Em cái gì mà em, về nhanh, thấy… Chương 569Cho nên, cô càng cảm nhận rõ được vị trí của mình, không muốn khiến cho Dương Ninh Vân cảm thấy không thoải mái, cũng không muốn khiến cho Trần Hoàng Thiên khó xử.Điều mà cô ấy muốn cũng không nhiều, đều đã được Trần Hoàng Thiên đáp ứng, cô ấy cảm thấy vô cùng thỏa mãn.“Anh sẽ trở về mà không bị say sứt một chút nào, anh nhất định phải cho hai người một mái ấm, một gia đình hạnh phúc cho nên nhất định anh sẽ không xảy ra chuyện gì.” Trần Hoàng Thiên mỉm cười, nói xong thì ôm lấy Phương Thanh Vân.“Vậy thì em cảm thấy rất yên tâm.”Khóe miệng của Phương Thanh Vân cong lên, nở ra một nụ cười ngọt ngào.Mấy ngày nay, tối này Trần Hoàng Thiên cũng thương cô, khiến cho cô càng lúc càng quyến rũ động lòng người.“Trần Hoàng Thiên, mọi người chờ tin tức tốt từ con.”Dương Thiên Mạnh cười nói.Trần Hoàng Thiên gật đầu: “Tình hình của ông cụ như thế nào rồi ạ?”Dương Thiên Mạnh cười nói: “Trải qua ba ngày hồi phục, sức khỏe đã tốt lên rất nhiều, cha vừa rồi mới từ chỗ ông ấy trở về, ông ấy còn gọi tên của cha, còn nắm tay của cha một lúc lâu cũng không buông ra, sau đó cha nói con đã quay trở về, lại sắp đến thủ đô, cho nên cần phải đi xem cho nên ông ấy mới buông tay ra.”“Mặc dù không thể nói chuyện bình thường được nhưng mà ý thức vẫn còn rất minh mẫn, qua mấy ngày nữa thì có thể nói chuyện bình thường được.”Trước khi đến sân bay Trần Hoàng Thiên kê một đơn thuốc bổ trợ và thêm nhân sâm ngàn năm tuổi, đưa cho Dương Thiên Mạnh lấy thuốc và hầm cho ông cụ uống để ông khỏi bệnh nhanh hơn.Sau một lúc nói chuyện.Trần Hoàng Thiên cầm theo một chiếc va li có mật mã chứa Sâm hoàng đế ở bên trong, đi về phía sân bay.Xế chiều ngày hôm đó, Trần Hoàng Thiên đi đến thủ đô, vì để tránh cho thân phận bị bại lộ, anh không vội vã đi đến nhà họ Trần để cứu Trần Hiếu Sinh mà trực tiếp đi đến đại nội.Sáu giờ tối.Resort Vân Vụ ở thủ đô.Đây là một resort xa hoa ở vùng ngoại ô của thủ đô.Khi Trần Hoàng Thiên đến resort, bãi đỗ xe đã chứa đầy xe sang trọng từ khắp các nơi trên đất nước.Bởi vì Trần Hoàng Thiên mang theo râu giả, lại còn vẽ mắt trông giống người bốn chục tuổi cho nên không có ai nhận ra được.Sau khi bước vào resort, có rất nhiều giọng nói bàn tán.“Đông Bắc Vương, hợp tác dựa vào Hàn minh chủ có phải là tốt hơn so với Trần Hoàng Thiên không?”“Xin chào gia chủ Vương, trước kia ông cũng rất thân cận với Trần Hoàng Thiên, hiện tại lại quay sang minh chủ Hàn, có phải là ông cảm thấy minh chủ Hàn có thực lực sức mạnh hơn Trần Hoàng Thiên hay không?”“Hôm nay là đại hội võ đạo hòa bình, thật sự là rất náo nhiệt, tuy nhiên minh chủ Hàn lại ở Mỹ xa xôi chữa bệnh cho Dương Ninh Vân, nhưng mà điều này cũng không khiến chúng ta giảm bớt sự ngưỡng mộ với cậu ta, phải đi theo bước chân của cậu ta!”
Chương 569
Cho nên, cô càng cảm nhận rõ được vị trí của mình, không muốn khiến cho Dương Ninh Vân cảm thấy không thoải mái, cũng không muốn khiến cho Trần Hoàng Thiên khó xử.
Điều mà cô ấy muốn cũng không nhiều, đều đã được Trần Hoàng Thiên đáp ứng, cô ấy cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
“Anh sẽ trở về mà không bị say sứt một chút nào, anh nhất định phải cho hai người một mái ấm, một gia đình hạnh phúc cho nên nhất định anh sẽ không xảy ra chuyện gì.” Trần Hoàng Thiên mỉm cười, nói xong thì ôm lấy Phương Thanh Vân.
“Vậy thì em cảm thấy rất yên tâm.”
Khóe miệng của Phương Thanh Vân cong lên, nở ra một nụ cười ngọt ngào.
Mấy ngày nay, tối này Trần Hoàng Thiên cũng thương cô, khiến cho cô càng lúc càng quyến rũ động lòng người.
“Trần Hoàng Thiên, mọi người chờ tin tức tốt từ con.”
Dương Thiên Mạnh cười nói.
Trần Hoàng Thiên gật đầu: “Tình hình của ông cụ như thế nào rồi ạ?”
Dương Thiên Mạnh cười nói: “Trải qua ba ngày hồi phục, sức khỏe đã tốt lên rất nhiều, cha vừa rồi mới từ chỗ ông ấy trở về, ông ấy còn gọi tên của cha, còn nắm tay của cha một lúc lâu cũng không buông ra, sau đó cha nói con đã quay trở về, lại sắp đến thủ đô, cho nên cần phải đi xem cho nên ông ấy mới buông tay ra.”
“Mặc dù không thể nói chuyện bình thường được nhưng mà ý thức vẫn còn rất minh mẫn, qua mấy ngày nữa thì có thể nói chuyện bình thường được.”
Trước khi đến sân bay Trần Hoàng Thiên kê một đơn thuốc bổ trợ và thêm nhân sâm ngàn năm tuổi, đưa cho Dương Thiên Mạnh lấy thuốc và hầm cho ông cụ uống để ông khỏi bệnh nhanh hơn.
Sau một lúc nói chuyện.
Trần Hoàng Thiên cầm theo một chiếc va li có mật mã chứa Sâm hoàng đế ở bên trong, đi về phía sân bay.
Xế chiều ngày hôm đó, Trần Hoàng Thiên đi đến thủ đô, vì để tránh cho thân phận bị bại lộ, anh không vội vã đi đến nhà họ Trần để cứu Trần Hiếu Sinh mà trực tiếp đi đến đại nội.
Sáu giờ tối.
Resort Vân Vụ ở thủ đô.
Đây là một resort xa hoa ở vùng ngoại ô của thủ đô.
Khi Trần Hoàng Thiên đến resort, bãi đỗ xe đã chứa đầy xe sang trọng từ khắp các nơi trên đất nước.
Bởi vì Trần Hoàng Thiên mang theo râu giả, lại còn vẽ mắt trông giống người bốn chục tuổi cho nên không có ai nhận ra được.
Sau khi bước vào resort, có rất nhiều giọng nói bàn tán.
“Đông Bắc Vương, hợp tác dựa vào Hàn minh chủ có phải là tốt hơn so với Trần Hoàng Thiên không?”
“Xin chào gia chủ Vương, trước kia ông cũng rất thân cận với Trần Hoàng Thiên, hiện tại lại quay sang minh chủ Hàn, có phải là ông cảm thấy minh chủ Hàn có thực lực sức mạnh hơn Trần Hoàng Thiên hay không?”
“Hôm nay là đại hội võ đạo hòa bình, thật sự là rất náo nhiệt, tuy nhiên minh chủ Hàn lại ở Mỹ xa xôi chữa bệnh cho Dương Ninh Vân, nhưng mà điều này cũng không khiến chúng ta giảm bớt sự ngưỡng mộ với cậu ta, phải đi theo bước chân của cậu ta!”
Chàng Rể Đào HoaTác giả: Tra NamTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nghỉ chút đã! Nghỉ chút đã!” Trần Hoàng Thiên cầm một đơn chuyển phát nhanh, chạy học tốc vào bên trong khách sạn Hào Đốn. Đã sắp đến năm giờ chiều, anh vội vàng chuyển đơn này ra ngoài, sau đó về nhà làm cơm chiều, tránh cho nhà vợ mình về mà không có cơm ăn, lại quở trách anh một trận. Rất nhanh, anh đi đến ngoài cửa phòng tổng thống, không thèm thở lấy một hơi, nhấn chuông cửa. Kính coong! Mấy tiếng vang lên, cửa phòng được mở ra. Lời còn chưa nói hết, thấy người mở cửa, cả người Trần Hoàng Thiên như bị điện giật, bất chợt ngốc lăng tại chỗ, đơn chuyển phát cũng tuột ra khỏi tay. Người mở cửa không ai khác, chính là vợ của Trần Hoàng Thiên, Dương Ninh Vân Ở phía sau cách Dương Ninh Vân không xa, có một thanh niên đang mặc áo choàng tắm. Người thanh niên này Trần Hoàng Thiên biết, một tên nhà giàu khá nổi danh ở thành phố Đông Đô, tên là Vương Minh, người theo đuổi Dương Ninh Vân một cách cuồng nhiệt. “Ninh Vân, em…” Dương Ninh Vân thoảng sững sờ. “Em cái gì mà em, về nhanh, thấy… Chương 569Cho nên, cô càng cảm nhận rõ được vị trí của mình, không muốn khiến cho Dương Ninh Vân cảm thấy không thoải mái, cũng không muốn khiến cho Trần Hoàng Thiên khó xử.Điều mà cô ấy muốn cũng không nhiều, đều đã được Trần Hoàng Thiên đáp ứng, cô ấy cảm thấy vô cùng thỏa mãn.“Anh sẽ trở về mà không bị say sứt một chút nào, anh nhất định phải cho hai người một mái ấm, một gia đình hạnh phúc cho nên nhất định anh sẽ không xảy ra chuyện gì.” Trần Hoàng Thiên mỉm cười, nói xong thì ôm lấy Phương Thanh Vân.“Vậy thì em cảm thấy rất yên tâm.”Khóe miệng của Phương Thanh Vân cong lên, nở ra một nụ cười ngọt ngào.Mấy ngày nay, tối này Trần Hoàng Thiên cũng thương cô, khiến cho cô càng lúc càng quyến rũ động lòng người.“Trần Hoàng Thiên, mọi người chờ tin tức tốt từ con.”Dương Thiên Mạnh cười nói.Trần Hoàng Thiên gật đầu: “Tình hình của ông cụ như thế nào rồi ạ?”Dương Thiên Mạnh cười nói: “Trải qua ba ngày hồi phục, sức khỏe đã tốt lên rất nhiều, cha vừa rồi mới từ chỗ ông ấy trở về, ông ấy còn gọi tên của cha, còn nắm tay của cha một lúc lâu cũng không buông ra, sau đó cha nói con đã quay trở về, lại sắp đến thủ đô, cho nên cần phải đi xem cho nên ông ấy mới buông tay ra.”“Mặc dù không thể nói chuyện bình thường được nhưng mà ý thức vẫn còn rất minh mẫn, qua mấy ngày nữa thì có thể nói chuyện bình thường được.”Trước khi đến sân bay Trần Hoàng Thiên kê một đơn thuốc bổ trợ và thêm nhân sâm ngàn năm tuổi, đưa cho Dương Thiên Mạnh lấy thuốc và hầm cho ông cụ uống để ông khỏi bệnh nhanh hơn.Sau một lúc nói chuyện.Trần Hoàng Thiên cầm theo một chiếc va li có mật mã chứa Sâm hoàng đế ở bên trong, đi về phía sân bay.Xế chiều ngày hôm đó, Trần Hoàng Thiên đi đến thủ đô, vì để tránh cho thân phận bị bại lộ, anh không vội vã đi đến nhà họ Trần để cứu Trần Hiếu Sinh mà trực tiếp đi đến đại nội.Sáu giờ tối.Resort Vân Vụ ở thủ đô.Đây là một resort xa hoa ở vùng ngoại ô của thủ đô.Khi Trần Hoàng Thiên đến resort, bãi đỗ xe đã chứa đầy xe sang trọng từ khắp các nơi trên đất nước.Bởi vì Trần Hoàng Thiên mang theo râu giả, lại còn vẽ mắt trông giống người bốn chục tuổi cho nên không có ai nhận ra được.Sau khi bước vào resort, có rất nhiều giọng nói bàn tán.“Đông Bắc Vương, hợp tác dựa vào Hàn minh chủ có phải là tốt hơn so với Trần Hoàng Thiên không?”“Xin chào gia chủ Vương, trước kia ông cũng rất thân cận với Trần Hoàng Thiên, hiện tại lại quay sang minh chủ Hàn, có phải là ông cảm thấy minh chủ Hàn có thực lực sức mạnh hơn Trần Hoàng Thiên hay không?”“Hôm nay là đại hội võ đạo hòa bình, thật sự là rất náo nhiệt, tuy nhiên minh chủ Hàn lại ở Mỹ xa xôi chữa bệnh cho Dương Ninh Vân, nhưng mà điều này cũng không khiến chúng ta giảm bớt sự ngưỡng mộ với cậu ta, phải đi theo bước chân của cậu ta!”