Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 267: Em Cho Rằng Anh Dễ dàng”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An triệt để thất vọng với mẹ mình:"con đã biết lập trường của mẹ rồi, chúng ta không cần nói chuyện nữa đâu.” Mỹ An nói xong thì xoay người rời đi, chí con Mỹ Tâm nãy giờ vẫn im lặng không lên tiếng."Mẹ, mẹ cô thế cho qua cái chết của cha nhưng chúng con thì không.Mẹ và cả ông ta đừng hòng quay trở lại Mỹ." - Mỹ Tâm chốt hạ một câu cuối rồi cũng đứng dậy bỏ đi.đề nghị của mẹ Mỹ An cứ quanh quẩn trong đầu cô, Mỹ An tự hỏi nhiều lần, liệu làm vậy có phải là sự lựa chọn đúng đắn nhất không.cô cũng tự hỏi bản thân vì sao lại phản ứng gay gắt như thế khi mẹ cô muốn cô hãy quên đi hận thù.Chẳng phải trong lòng cô cũng từng khao khát có thể sống tiếp cuộc sống hạnh phúc bên cạnh Thanh Bách mà.Trần Mỹ An, mày thật sự rất nhẫn tâm." - cô lấm bấm trong miệng, bởi vì so với tình yêu của cô và anh thì sựoan khuất của cha cô lớn hơn nhiều.Mỹ An không thể để cha mình chết không minh bạch như thế, dù không thể bắt mạng đến mạng cô cũng phải cong khai sự thật năm xưa trước xã hội.Năm đó Trần gia chịu bao nhiêu sỉ nhục, cô nhất quyết phải đòi lại.Nếu lựa chọn như thế cô chỉ có thể nhẫn tâm hy sinh Thanh Bách mà thôi.“Em về rồi." - Thanh Bách đứng đợi cô từ cửa.Mỹ An nhìn dáng vẻ này của anh bao nhiêu oán hận trong mắt lại được làm mềm xuống.“Vết thương ở tay con đau không?"- vẫn là sự quan tâm dịu dàng này."Em đỡ đau rồi, anh thì sao?""Anh là đàn ông, chỉ chút vết thương ngoài da." - Thanh Bách lắc đầu cười.Mỹ An cười chua chát, từ khi nào mà bọn họ lại công kích nhau thế này.cô lẽ những lời này đã chôn trong lòng rất lâu rồi."Là em không đủ can đảm để rời bỏ anh cô được không?""Anh cũng vì sợ mất em." - Thanh Bách thở dài.Mỹ An ngửa mặt lên nhìn trần nhà, chủ yếu là ngăn cho nước mắt chảy ra."Anh biết mà, em sẽ trả thù.""Em có thể đem việc trả thù đó đặt lên người tôi không?” - Giọng Thanh Bách khàn đặc - "Chỉ cần em còn ở cạnh tôi, em có thế dày vò tôi cả đời.”.
Mỹ An triệt để thất vọng với mẹ mình:
"con đã biết lập trường của mẹ rồi, chúng ta không cần nói chuyện nữa đâu.” Mỹ An nói xong thì xoay người rời đi, chí con Mỹ Tâm nãy giờ vẫn im lặng không lên tiếng.
"Mẹ, mẹ cô thế cho qua cái chết của cha nhưng chúng con thì không.
Mẹ và cả ông ta đừng hòng quay trở lại Mỹ." - Mỹ Tâm chốt hạ một câu cuối rồi cũng đứng dậy bỏ đi.
đề nghị của mẹ Mỹ An cứ quanh quẩn trong đầu cô, Mỹ An tự hỏi nhiều lần, liệu làm vậy có phải là sự lựa chọn đúng đắn nhất không.
cô cũng tự hỏi bản thân vì sao lại phản ứng gay gắt như thế khi mẹ cô muốn cô hãy quên đi hận thù.
Chẳng phải trong lòng cô cũng từng khao khát có thể sống tiếp cuộc sống hạnh phúc bên cạnh Thanh Bách mà.
Trần Mỹ An, mày thật sự rất nhẫn tâm." - cô lấm bấm trong miệng, bởi vì so với tình yêu của cô và anh thì sự
oan khuất của cha cô lớn hơn nhiều.
Mỹ An không thể để cha mình chết không minh bạch như thế, dù không thể bắt mạng đến mạng cô cũng phải cong khai sự thật năm xưa trước xã hội.
Năm đó Trần gia chịu bao nhiêu sỉ nhục, cô nhất quyết phải đòi lại.
Nếu lựa chọn như thế cô chỉ có thể nhẫn tâm hy sinh Thanh Bách mà thôi.
“Em về rồi." - Thanh Bách đứng đợi cô từ cửa.
Mỹ An nhìn dáng vẻ này của anh bao nhiêu oán hận trong mắt lại được làm mềm xuống.
“Vết thương ở tay con đau không?"
- vẫn là sự quan tâm dịu dàng này.
"Em đỡ đau rồi, anh thì sao?"
"Anh là đàn ông, chỉ chút vết thương ngoài da." - Thanh Bách lắc đầu cười.
Mỹ An cười chua chát, từ khi nào mà bọn họ lại công kích nhau thế này.
cô lẽ những lời này đã chôn trong lòng rất lâu rồi.
"Là em không đủ can đảm để rời bỏ anh cô được không?"
"Anh cũng vì sợ mất em." - Thanh Bách thở dài.
Mỹ An ngửa mặt lên nhìn trần nhà, chủ yếu là ngăn cho nước mắt chảy ra.
"Anh biết mà, em sẽ trả thù."
"Em có thể đem việc trả thù đó đặt lên người tôi không?” - Giọng Thanh Bách khàn đặc - "Chỉ cần em còn ở cạnh tôi, em có thế dày vò tôi cả đời.”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An triệt để thất vọng với mẹ mình:"con đã biết lập trường của mẹ rồi, chúng ta không cần nói chuyện nữa đâu.” Mỹ An nói xong thì xoay người rời đi, chí con Mỹ Tâm nãy giờ vẫn im lặng không lên tiếng."Mẹ, mẹ cô thế cho qua cái chết của cha nhưng chúng con thì không.Mẹ và cả ông ta đừng hòng quay trở lại Mỹ." - Mỹ Tâm chốt hạ một câu cuối rồi cũng đứng dậy bỏ đi.đề nghị của mẹ Mỹ An cứ quanh quẩn trong đầu cô, Mỹ An tự hỏi nhiều lần, liệu làm vậy có phải là sự lựa chọn đúng đắn nhất không.cô cũng tự hỏi bản thân vì sao lại phản ứng gay gắt như thế khi mẹ cô muốn cô hãy quên đi hận thù.Chẳng phải trong lòng cô cũng từng khao khát có thể sống tiếp cuộc sống hạnh phúc bên cạnh Thanh Bách mà.Trần Mỹ An, mày thật sự rất nhẫn tâm." - cô lấm bấm trong miệng, bởi vì so với tình yêu của cô và anh thì sựoan khuất của cha cô lớn hơn nhiều.Mỹ An không thể để cha mình chết không minh bạch như thế, dù không thể bắt mạng đến mạng cô cũng phải cong khai sự thật năm xưa trước xã hội.Năm đó Trần gia chịu bao nhiêu sỉ nhục, cô nhất quyết phải đòi lại.Nếu lựa chọn như thế cô chỉ có thể nhẫn tâm hy sinh Thanh Bách mà thôi.“Em về rồi." - Thanh Bách đứng đợi cô từ cửa.Mỹ An nhìn dáng vẻ này của anh bao nhiêu oán hận trong mắt lại được làm mềm xuống.“Vết thương ở tay con đau không?"- vẫn là sự quan tâm dịu dàng này."Em đỡ đau rồi, anh thì sao?""Anh là đàn ông, chỉ chút vết thương ngoài da." - Thanh Bách lắc đầu cười.Mỹ An cười chua chát, từ khi nào mà bọn họ lại công kích nhau thế này.cô lẽ những lời này đã chôn trong lòng rất lâu rồi."Là em không đủ can đảm để rời bỏ anh cô được không?""Anh cũng vì sợ mất em." - Thanh Bách thở dài.Mỹ An ngửa mặt lên nhìn trần nhà, chủ yếu là ngăn cho nước mắt chảy ra."Anh biết mà, em sẽ trả thù.""Em có thể đem việc trả thù đó đặt lên người tôi không?” - Giọng Thanh Bách khàn đặc - "Chỉ cần em còn ở cạnh tôi, em có thế dày vò tôi cả đời.”.