Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3436: Động tĩnh không hề nhỏ khiến hai ngọn núi sụp đổ.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao như những hạt cát bụi.Diệp Thành vẫn khoanh chân ngồi đó, bên trong túi đựng đồ liên tiếp có đan dược bay ra tự nổ và được hắn hấp thu.AdvertisementLần này giao chiến với Thánh Vương hắn đã bị thương rất nặng, vết thương hầu như đến từ nguyên thần, diễn hoá thành đạo thương, cũng may có thiên lôi nên mới có thể làm lành vết thương, nếu muốn hồi phục hoàn toàn thì cũng phải cần một khoảng thời gian.Đạo Chích vẫn ở bên cạnh hắn uống rượu, thi thoảng nấc lên đầy tiết tấu.Trên cổ tinh Tử Tịch không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới thổi bay mái tóc bạc của Diệp Thành, cũng khiến Đạo Chích kích động đến mức phải ngẩng đầu nhìn, mũi liên tục hít hít, ngửi thấy một loại mùi khác biệt trong không khí.Ngửi mãi, ngửi mãi, Đạo Chích liền đứng dậy đi theo mùi đó và đi tới một khu rừng sâu.Rầm!Không lâu sau đó, nơi mà Đạo Chích tới liền vang lên tiếng động dữ dội khiến cả tinh không rung chuyển.Diệp Thành nhắm mắt trị thương cũng bị kinh động, hắn đột nhiên mở mắt, khoé miệng trào máu, vì vết thương quá nặng nên đến cả tiên luân thiên sinh cũng khó có thể hồi phục trong khoảng thời gian ngắn nhất.Diệp Thành đứng dậy, thấy Đạo Chích không có ở đây thì liền tế ra thần thức, bao trùm khắp một trăm nghìn trượng xung quanh.Rầm!Lại là một tiếng động mạnh vang lên truyền từ nơi xa xăm, động tĩnh không hề nhỏ khiến hai ngọn núi sụp đổ.Nhờ tiếng động này mà Diệp Thành có thể tìm thấy chính xác bóng hình của Đạo Chích, hắn lập tức bay về hướng đó, đệ tử Huyền Tự quả nhiên không khiến hắn được yên tâm.Không lâu sau đó, Diệp Thành liền dừng chân ở một hướng trong tinh không, hắn bước đi một vòng, ánh mắt dừng lại ở bên dưới, Đạo Chích không ở bên trên mà ở dưới mặt đất, không biết hắn ta làm gì mà tiếng động mạnh nối tiếp nhau, đến cả núi non cũng rung chuyển, sau đó là sụp đổ.Diệp Thành cau mày, đôi mắt nheo lại nhìn xuống bên dưới, hắn ngửi ra âm khí từ dưới mặt đất.Cổ mộ!Diệp Thành lẩm bẩm, hắn cũng đoán ra được vì sao Đạo Chích lại chạy tới đây, chắc chắn là đi đào mộ.Rầm!Khi Diệp Thành còn đang lẩm bẩm thì mặt đất rung chuyển, một bóng hình bước ra: “Cứu với”.

Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao như những hạt cát bụi.

Diệp Thành vẫn khoanh chân ngồi đó, bên trong túi đựng đồ liên tiếp có đan dược bay ra tự nổ và được hắn hấp thu.

Advertisement

Lần này giao chiến với Thánh Vương hắn đã bị thương rất nặng, vết thương hầu như đến từ nguyên thần, diễn hoá thành đạo thương, cũng may có thiên lôi nên mới có thể làm lành vết thương, nếu muốn hồi phục hoàn toàn thì cũng phải cần một khoảng thời gian.

Đạo Chích vẫn ở bên cạnh hắn uống rượu, thi thoảng nấc lên đầy tiết tấu.

Trên cổ tinh Tử Tịch không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới thổi bay mái tóc bạc của Diệp Thành, cũng khiến Đạo Chích kích động đến mức phải ngẩng đầu nhìn, mũi liên tục hít hít, ngửi thấy một loại mùi khác biệt trong không khí.

Ngửi mãi, ngửi mãi, Đạo Chích liền đứng dậy đi theo mùi đó và đi tới một khu rừng sâu.

Rầm!

Không lâu sau đó, nơi mà Đạo Chích tới liền vang lên tiếng động dữ dội khiến cả tinh không rung chuyển.

Diệp Thành nhắm mắt trị thương cũng bị kinh động, hắn đột nhiên mở mắt, khoé miệng trào máu, vì vết thương quá nặng nên đến cả tiên luân thiên sinh cũng khó có thể hồi phục trong khoảng thời gian ngắn nhất.

Diệp Thành đứng dậy, thấy Đạo Chích không có ở đây thì liền tế ra thần thức, bao trùm khắp một trăm nghìn trượng xung quanh.

Rầm!

Lại là một tiếng động mạnh vang lên truyền từ nơi xa xăm, động tĩnh không hề nhỏ khiến hai ngọn núi sụp đổ.

Nhờ tiếng động này mà Diệp Thành có thể tìm thấy chính xác bóng hình của Đạo Chích, hắn lập tức bay về hướng đó, đệ tử Huyền Tự quả nhiên không khiến hắn được yên tâm.

Không lâu sau đó, Diệp Thành liền dừng chân ở một hướng trong tinh không, hắn bước đi một vòng, ánh mắt dừng lại ở bên dưới, Đạo Chích không ở bên trên mà ở dưới mặt đất, không biết hắn ta làm gì mà tiếng động mạnh nối tiếp nhau, đến cả núi non cũng rung chuyển, sau đó là sụp đổ.

Diệp Thành cau mày, đôi mắt nheo lại nhìn xuống bên dưới, hắn ngửi ra âm khí từ dưới mặt đất.

Cổ mộ!

Diệp Thành lẩm bẩm, hắn cũng đoán ra được vì sao Đạo Chích lại chạy tới đây, chắc chắn là đi đào mộ.

Rầm!

Khi Diệp Thành còn đang lẩm bẩm thì mặt đất rung chuyển, một bóng hình bước ra: “Cứu với”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao như những hạt cát bụi.Diệp Thành vẫn khoanh chân ngồi đó, bên trong túi đựng đồ liên tiếp có đan dược bay ra tự nổ và được hắn hấp thu.AdvertisementLần này giao chiến với Thánh Vương hắn đã bị thương rất nặng, vết thương hầu như đến từ nguyên thần, diễn hoá thành đạo thương, cũng may có thiên lôi nên mới có thể làm lành vết thương, nếu muốn hồi phục hoàn toàn thì cũng phải cần một khoảng thời gian.Đạo Chích vẫn ở bên cạnh hắn uống rượu, thi thoảng nấc lên đầy tiết tấu.Trên cổ tinh Tử Tịch không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới thổi bay mái tóc bạc của Diệp Thành, cũng khiến Đạo Chích kích động đến mức phải ngẩng đầu nhìn, mũi liên tục hít hít, ngửi thấy một loại mùi khác biệt trong không khí.Ngửi mãi, ngửi mãi, Đạo Chích liền đứng dậy đi theo mùi đó và đi tới một khu rừng sâu.Rầm!Không lâu sau đó, nơi mà Đạo Chích tới liền vang lên tiếng động dữ dội khiến cả tinh không rung chuyển.Diệp Thành nhắm mắt trị thương cũng bị kinh động, hắn đột nhiên mở mắt, khoé miệng trào máu, vì vết thương quá nặng nên đến cả tiên luân thiên sinh cũng khó có thể hồi phục trong khoảng thời gian ngắn nhất.Diệp Thành đứng dậy, thấy Đạo Chích không có ở đây thì liền tế ra thần thức, bao trùm khắp một trăm nghìn trượng xung quanh.Rầm!Lại là một tiếng động mạnh vang lên truyền từ nơi xa xăm, động tĩnh không hề nhỏ khiến hai ngọn núi sụp đổ.Nhờ tiếng động này mà Diệp Thành có thể tìm thấy chính xác bóng hình của Đạo Chích, hắn lập tức bay về hướng đó, đệ tử Huyền Tự quả nhiên không khiến hắn được yên tâm.Không lâu sau đó, Diệp Thành liền dừng chân ở một hướng trong tinh không, hắn bước đi một vòng, ánh mắt dừng lại ở bên dưới, Đạo Chích không ở bên trên mà ở dưới mặt đất, không biết hắn ta làm gì mà tiếng động mạnh nối tiếp nhau, đến cả núi non cũng rung chuyển, sau đó là sụp đổ.Diệp Thành cau mày, đôi mắt nheo lại nhìn xuống bên dưới, hắn ngửi ra âm khí từ dưới mặt đất.Cổ mộ!Diệp Thành lẩm bẩm, hắn cũng đoán ra được vì sao Đạo Chích lại chạy tới đây, chắc chắn là đi đào mộ.Rầm!Khi Diệp Thành còn đang lẩm bẩm thì mặt đất rung chuyển, một bóng hình bước ra: “Cứu với”.

Chương 3436: Động tĩnh không hề nhỏ khiến hai ngọn núi sụp đổ.