Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3472

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nỗi lo lắng của Long Ngũ không phải không có lý do, lúc này Hỗn Độn Thần Đỉnh đã bị Thái Hư Long Đế tàn phá dữ dội, tiên quang quanh thân đỉnh đã gần như dập tắt, thời gian có thể tranh thủ được thực sự là có hạn.Một khi Hỗn Độn Thần Đỉnh thất bại, Diệp Thành lại chưa diệt được Đấu Chiến Thánh Hoàng, vậy cục diện trận chiến sẽ trở lại như trước, Diệp Thành vẫn sẽ phải một mình chiến đấu với hai Đại Đế, sẽ lại phải đổ máu trên tinh không.AdvertisementLiên tục có những tiếng hô bất ngờ vang lên từ mọi hướng, hầu hết ánh mắt mọi người đều dán chặt vào Hỗn Độn Thần Đỉnh với vẻ sâu xa, ẩn ý.Không ít lão bối tu sĩ đưa tay lên vuốt râu, dường như đã nhìn ra chất liệu đúc nên Hỗn Độn Thần Đỉnh, chỉ là một pháp khí nhưng lại ngăn được một cao thủ có thể sánh ngang với chủ nhân, thực sự khiến người người đều kinh ngạc.Bùm! Bùm!Trận chiến giữa Diệp Thành và Đấu Chiến Thánh Hoàng cực kỳ khốc liệt, Thánh thể nhuốm đầy máu tươi.Đấu Chiến Thánh Hoàng cũng không khá hơn là bao, thân thể cao ngất cũng bị Diệp Thành đánh cho máu xương tung toé.Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, khí huyết như lửa đốt, thiếu niên Đại Đế quá khó tiêu diệt, thực lực của hắn ta không yếu hơn Đông Hoa Nữ Đế, hắn có sức chiến đấu nghịch thiên như vậy mà cũng bị làm cho phát điên.“Chiến!”Một lần nữa, hắn vung đại kích lên, một kích chia đôi ngân hà, vút qua tinh không.Hắn không có nhiều thời gian, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng không thể kéo dài được quá lâu, đối phương là Thái Hư Long Đế nên nó có thể bị đánh bại bất cứ lúc nào, mà hắn cần phải tiêu diệt được Đấu Chiến Thánh Hoàng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.Ù!Đấu Chiến Thánh Hoàng cũng vung gậy sắt U Kim lên quét ra một dải tinh hà, nghiền nát tinh không.Chiến kích và gậy sắt va chạm phát ra âm thanh chói tai, lấy điểm chiến kích và gậy sắt va chạm làm trung tâm, một vầng sáng chói lọi lan ra, vút qua tinh không, nghiền ép khiến tinh không xao động.Thấy vậy, tu sĩ bốn phương biến sắc, lập tức lui về phía sau.Tuy nhiên tốc độ của vầng sáng đó quá nhanh, bất cứ nơi nào nó đi qua, tinh hà đều sụp đổ, ai tu vi yếu thì lập tức hoá thành tro bụi, còn chưa kịp kêu lên thì nguyên thần đã bị tiêu diệt.Chỉ với một đòn, Thánh thể của Diệp Thành nứt ra, thân thể của Thánh Hoàng cũng đổ máu, Lục Thiên Đại Kích và gậy sắt U Kim đều bị chấn động bay ra ngoài, có lẽ chúng quá nặng nên một khoảng tinh không đã bị phá nát.“Chiến!”Diệp Thành hét lên tiếng nữa, tay không lao đến, kim quyền chói lọi mang theo tinh thần chiến đấu bất khả chiến bại.

Nỗi lo lắng của Long Ngũ không phải không có lý do, lúc này Hỗn Độn Thần Đỉnh đã bị Thái Hư Long Đế tàn phá dữ dội, tiên quang quanh thân đỉnh đã gần như dập tắt, thời gian có thể tranh thủ được thực sự là có hạn.

Một khi Hỗn Độn Thần Đỉnh thất bại, Diệp Thành lại chưa diệt được Đấu Chiến Thánh Hoàng, vậy cục diện trận chiến sẽ trở lại như trước, Diệp Thành vẫn sẽ phải một mình chiến đấu với hai Đại Đế, sẽ lại phải đổ máu trên tinh không.

Advertisement

Liên tục có những tiếng hô bất ngờ vang lên từ mọi hướng, hầu hết ánh mắt mọi người đều dán chặt vào Hỗn Độn Thần Đỉnh với vẻ sâu xa, ẩn ý.

Không ít lão bối tu sĩ đưa tay lên vuốt râu, dường như đã nhìn ra chất liệu đúc nên Hỗn Độn Thần Đỉnh, chỉ là một pháp khí nhưng lại ngăn được một cao thủ có thể sánh ngang với chủ nhân, thực sự khiến người người đều kinh ngạc.

Bùm! Bùm!

Trận chiến giữa Diệp Thành và Đấu Chiến Thánh Hoàng cực kỳ khốc liệt, Thánh thể nhuốm đầy máu tươi.

Đấu Chiến Thánh Hoàng cũng không khá hơn là bao, thân thể cao ngất cũng bị Diệp Thành đánh cho máu xương tung toé.

Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, khí huyết như lửa đốt, thiếu niên Đại Đế quá khó tiêu diệt, thực lực của hắn ta không yếu hơn Đông Hoa Nữ Đế, hắn có sức chiến đấu nghịch thiên như vậy mà cũng bị làm cho phát điên.

“Chiến!”

Một lần nữa, hắn vung đại kích lên, một kích chia đôi ngân hà, vút qua tinh không.

Hắn không có nhiều thời gian, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng không thể kéo dài được quá lâu, đối phương là Thái Hư Long Đế nên nó có thể bị đánh bại bất cứ lúc nào, mà hắn cần phải tiêu diệt được Đấu Chiến Thánh Hoàng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Ù!

Đấu Chiến Thánh Hoàng cũng vung gậy sắt U Kim lên quét ra một dải tinh hà, nghiền nát tinh không.

Chiến kích và gậy sắt va chạm phát ra âm thanh chói tai, lấy điểm chiến kích và gậy sắt va chạm làm trung tâm, một vầng sáng chói lọi lan ra, vút qua tinh không, nghiền ép khiến tinh không xao động.

Thấy vậy, tu sĩ bốn phương biến sắc, lập tức lui về phía sau.

Tuy nhiên tốc độ của vầng sáng đó quá nhanh, bất cứ nơi nào nó đi qua, tinh hà đều sụp đổ, ai tu vi yếu thì lập tức hoá thành tro bụi, còn chưa kịp kêu lên thì nguyên thần đã bị tiêu diệt.

Chỉ với một đòn, Thánh thể của Diệp Thành nứt ra, thân thể của Thánh Hoàng cũng đổ máu, Lục Thiên Đại Kích và gậy sắt U Kim đều bị chấn động bay ra ngoài, có lẽ chúng quá nặng nên một khoảng tinh không đã bị phá nát.

“Chiến!”

Diệp Thành hét lên tiếng nữa, tay không lao đến, kim quyền chói lọi mang theo tinh thần chiến đấu bất khả chiến bại.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nỗi lo lắng của Long Ngũ không phải không có lý do, lúc này Hỗn Độn Thần Đỉnh đã bị Thái Hư Long Đế tàn phá dữ dội, tiên quang quanh thân đỉnh đã gần như dập tắt, thời gian có thể tranh thủ được thực sự là có hạn.Một khi Hỗn Độn Thần Đỉnh thất bại, Diệp Thành lại chưa diệt được Đấu Chiến Thánh Hoàng, vậy cục diện trận chiến sẽ trở lại như trước, Diệp Thành vẫn sẽ phải một mình chiến đấu với hai Đại Đế, sẽ lại phải đổ máu trên tinh không.AdvertisementLiên tục có những tiếng hô bất ngờ vang lên từ mọi hướng, hầu hết ánh mắt mọi người đều dán chặt vào Hỗn Độn Thần Đỉnh với vẻ sâu xa, ẩn ý.Không ít lão bối tu sĩ đưa tay lên vuốt râu, dường như đã nhìn ra chất liệu đúc nên Hỗn Độn Thần Đỉnh, chỉ là một pháp khí nhưng lại ngăn được một cao thủ có thể sánh ngang với chủ nhân, thực sự khiến người người đều kinh ngạc.Bùm! Bùm!Trận chiến giữa Diệp Thành và Đấu Chiến Thánh Hoàng cực kỳ khốc liệt, Thánh thể nhuốm đầy máu tươi.Đấu Chiến Thánh Hoàng cũng không khá hơn là bao, thân thể cao ngất cũng bị Diệp Thành đánh cho máu xương tung toé.Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, khí huyết như lửa đốt, thiếu niên Đại Đế quá khó tiêu diệt, thực lực của hắn ta không yếu hơn Đông Hoa Nữ Đế, hắn có sức chiến đấu nghịch thiên như vậy mà cũng bị làm cho phát điên.“Chiến!”Một lần nữa, hắn vung đại kích lên, một kích chia đôi ngân hà, vút qua tinh không.Hắn không có nhiều thời gian, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng không thể kéo dài được quá lâu, đối phương là Thái Hư Long Đế nên nó có thể bị đánh bại bất cứ lúc nào, mà hắn cần phải tiêu diệt được Đấu Chiến Thánh Hoàng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.Ù!Đấu Chiến Thánh Hoàng cũng vung gậy sắt U Kim lên quét ra một dải tinh hà, nghiền nát tinh không.Chiến kích và gậy sắt va chạm phát ra âm thanh chói tai, lấy điểm chiến kích và gậy sắt va chạm làm trung tâm, một vầng sáng chói lọi lan ra, vút qua tinh không, nghiền ép khiến tinh không xao động.Thấy vậy, tu sĩ bốn phương biến sắc, lập tức lui về phía sau.Tuy nhiên tốc độ của vầng sáng đó quá nhanh, bất cứ nơi nào nó đi qua, tinh hà đều sụp đổ, ai tu vi yếu thì lập tức hoá thành tro bụi, còn chưa kịp kêu lên thì nguyên thần đã bị tiêu diệt.Chỉ với một đòn, Thánh thể của Diệp Thành nứt ra, thân thể của Thánh Hoàng cũng đổ máu, Lục Thiên Đại Kích và gậy sắt U Kim đều bị chấn động bay ra ngoài, có lẽ chúng quá nặng nên một khoảng tinh không đã bị phá nát.“Chiến!”Diệp Thành hét lên tiếng nữa, tay không lao đến, kim quyền chói lọi mang theo tinh thần chiến đấu bất khả chiến bại.

Chương 3472