“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…
Chương 468: 468: Chương 466
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đừng nói rằng là cô định rủ tôi đi uống rượu tiếp chứ? Trưởng phòng, tôi là nhân viên của cô chứ không phải bạn nhậu của cô đâu đấy!”Trần Hạo mỉm cười trêu chọc, anh muốn làm cho Giang Ngạo Tuyết thả lỏng tinh thần một chút nhưng không nghĩ tới lại chẳng có tí hiệu quả nào, Giang Ngạo Tuyết vẫn còn đang thất thần, bị người ta trêu chọc cũng không xấu hổ hay tức giận gì cả!“Tôi chỉ muốn có một người để trò chuyện thôi!”, một lúc lâu sau Giang Ngạo Tuyết mới nói.“Ha ha! Không thành vấn đề, ai bảo tôi trông giống như một người anh trai tri kỷ vậy chứ!”, Trần Hạo cất điện thoại di động vào trong túi quần rồi đứng dậy.Cuối cùng thì Giang Ngạo Tuyết cũng nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy chỉ nhợt nhạt thoáng qua.Lúc sau, hai người cùng nhau đi xuống dưới hầm để xe, Giang Ngạo Tuyết lái xe ra khỏi thành phố.Hiện tại, tâm trạng của Giang Ngạo Tuyết vô cùng tồi tệ, cả một quãng đường chỉ im lặng lái xe, có lúc còn mất tập trung, Trần Hạo ngồi bên cạnh lại lấy điện thoại di động ra nghịch.Nhưng thật ra, không phải là anh đang chơi điện thoại, mà là sau khi đi ra ngoài, tiểu đội Chiến Thần vẫn luôn âm thầm đi theo anh đã gửi cho anh một tin nhắn, nói rằng có người đang theo dõi bọn họ! Hơn nữa, thủ đoạn theo dõi còn rất cao siêu..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Đừng nói rằng là cô định rủ tôi đi uống rượu tiếp chứ? Trưởng phòng, tôi là nhân viên của cô chứ không phải bạn nhậu của cô đâu đấy!”
Trần Hạo mỉm cười trêu chọc, anh muốn làm cho Giang Ngạo Tuyết thả lỏng tinh thần một chút nhưng không nghĩ tới lại chẳng có tí hiệu quả nào, Giang Ngạo Tuyết vẫn còn đang thất thần, bị người ta trêu chọc cũng không xấu hổ hay tức giận gì cả!
“Tôi chỉ muốn có một người để trò chuyện thôi!”, một lúc lâu sau Giang Ngạo Tuyết mới nói.
“Ha ha! Không thành vấn đề, ai bảo tôi trông giống như một người anh trai tri kỷ vậy chứ!”, Trần Hạo cất điện thoại di động vào trong túi quần rồi đứng dậy.
Cuối cùng thì Giang Ngạo Tuyết cũng nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy chỉ nhợt nhạt thoáng qua.
Lúc sau, hai người cùng nhau đi xuống dưới hầm để xe, Giang Ngạo Tuyết lái xe ra khỏi thành phố.
Hiện tại, tâm trạng của Giang Ngạo Tuyết vô cùng tồi tệ, cả một quãng đường chỉ im lặng lái xe, có lúc còn mất tập trung, Trần Hạo ngồi bên cạnh lại lấy điện thoại di động ra nghịch.
Nhưng thật ra, không phải là anh đang chơi điện thoại, mà là sau khi đi ra ngoài, tiểu đội Chiến Thần vẫn luôn âm thầm đi theo anh đã gửi cho anh một tin nhắn, nói rằng có người đang theo dõi bọn họ! Hơn nữa, thủ đoạn theo dõi còn rất cao siêu.
.
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đừng nói rằng là cô định rủ tôi đi uống rượu tiếp chứ? Trưởng phòng, tôi là nhân viên của cô chứ không phải bạn nhậu của cô đâu đấy!”Trần Hạo mỉm cười trêu chọc, anh muốn làm cho Giang Ngạo Tuyết thả lỏng tinh thần một chút nhưng không nghĩ tới lại chẳng có tí hiệu quả nào, Giang Ngạo Tuyết vẫn còn đang thất thần, bị người ta trêu chọc cũng không xấu hổ hay tức giận gì cả!“Tôi chỉ muốn có một người để trò chuyện thôi!”, một lúc lâu sau Giang Ngạo Tuyết mới nói.“Ha ha! Không thành vấn đề, ai bảo tôi trông giống như một người anh trai tri kỷ vậy chứ!”, Trần Hạo cất điện thoại di động vào trong túi quần rồi đứng dậy.Cuối cùng thì Giang Ngạo Tuyết cũng nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy chỉ nhợt nhạt thoáng qua.Lúc sau, hai người cùng nhau đi xuống dưới hầm để xe, Giang Ngạo Tuyết lái xe ra khỏi thành phố.Hiện tại, tâm trạng của Giang Ngạo Tuyết vô cùng tồi tệ, cả một quãng đường chỉ im lặng lái xe, có lúc còn mất tập trung, Trần Hạo ngồi bên cạnh lại lấy điện thoại di động ra nghịch.Nhưng thật ra, không phải là anh đang chơi điện thoại, mà là sau khi đi ra ngoài, tiểu đội Chiến Thần vẫn luôn âm thầm đi theo anh đã gửi cho anh một tin nhắn, nói rằng có người đang theo dõi bọn họ! Hơn nữa, thủ đoạn theo dõi còn rất cao siêu..