Tác giả:

"Khiết Đan! Cố gắng chạy nhanh lên con!" Người phụ nữ cõng một đứa bé gái tầm bốn tuổi và dắt tay một cô bé tầm mười tuổi chạy thụt mạng trong rừng dưới ánh sáng mơ hồ của ánh trăng. Đứa bé mệt mỏi rã rời đứng lại, dường như cơ thể của cô bé đã mất hết tất cả sức lực vì bọn họ đã chạy hơn một tiếng đồng hồ để thoát khỏi bọn truy sát. "Mẹ ơi! Con...con hết chịu nổi rồi, hay mẹ bế em chạy...chạy trước đi!" Người mẹ liền ngắt lời: "Không được! Sao mẹ có thể để con ở đây chứ?" "Nhưng mà bọn chúng sắp đuổi kịp rồi!" Người mẹ chưa kịp trả lời đứa con gái lớn thì đứa bé nhỏ trong lòng cất tiếng non nớt: "Mẹ ơi! Con đói" Cô nhìn đứa bé đầu tóc toàn là bùn sìn tội nghiệp xoa đầu. "Tiểu Yên ngoan, một chút nữa rời khỏi nơi này, mẹ kiếm gì đó cho con ăn nhé!" "Đúng rồi đó Tiểu Yên! Giỏi không được khóc nhè, nếu khóc nhè mẹ và chị không thương em nữa đâu!" Đứa bé gái khuôn mặt mỉm mủm, dưới ánh trăng mờ mờ cũng có thể thấy được đôi mắt to tròn, lánh lánh như hòn ngọc, cô bé nhìn chị gái điệu bộ…

Chương 48: Rốt Cuộc Anh Cũng Đến Rồi!

Cô Vợ Ngốc Của Tổng Tài Ác Ma 2Tác giả: An Thư Mạn*Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Khiết Đan! Cố gắng chạy nhanh lên con!" Người phụ nữ cõng một đứa bé gái tầm bốn tuổi và dắt tay một cô bé tầm mười tuổi chạy thụt mạng trong rừng dưới ánh sáng mơ hồ của ánh trăng. Đứa bé mệt mỏi rã rời đứng lại, dường như cơ thể của cô bé đã mất hết tất cả sức lực vì bọn họ đã chạy hơn một tiếng đồng hồ để thoát khỏi bọn truy sát. "Mẹ ơi! Con...con hết chịu nổi rồi, hay mẹ bế em chạy...chạy trước đi!" Người mẹ liền ngắt lời: "Không được! Sao mẹ có thể để con ở đây chứ?" "Nhưng mà bọn chúng sắp đuổi kịp rồi!" Người mẹ chưa kịp trả lời đứa con gái lớn thì đứa bé nhỏ trong lòng cất tiếng non nớt: "Mẹ ơi! Con đói" Cô nhìn đứa bé đầu tóc toàn là bùn sìn tội nghiệp xoa đầu. "Tiểu Yên ngoan, một chút nữa rời khỏi nơi này, mẹ kiếm gì đó cho con ăn nhé!" "Đúng rồi đó Tiểu Yên! Giỏi không được khóc nhè, nếu khóc nhè mẹ và chị không thương em nữa đâu!" Đứa bé gái khuôn mặt mỉm mủm, dưới ánh trăng mờ mờ cũng có thể thấy được đôi mắt to tròn, lánh lánh như hòn ngọc, cô bé nhìn chị gái điệu bộ… Lúc này tiếng bước chân gấp gáp vang vọng đến gần người con gái yếu ớt đang run rẩy dưới đất, cả sảnh tiệc đều im lặng đến bất ngờ.Ánh mắt anh sót thương nhìn Nhan Tiêu Tiêu đang co rúm người dưới đất, anh cúi xuống đất, hai bàn tay to lớn nâng vai cô lên, để mặt cô đối diện với mình.Google ngay trang ~ T r u m T r u y e n.~"Tiêu Tiêu! Là anh đây, anh sẽ không để ai ức h**p em nữa!"Cô ngơ ngác nhìn anh, sau đó nhào vào lồng ngực ấm áp òa khóc nức nở."Hức, Thần! Rốt cuộc anh cũng đến rồi! Hức, em...em sợ lắm!"Lâm Dục Thần v**t v* tấm lưng mảnh khảnh của cô gái đang run rẩy, trong lòng tràn đầy lo lắng, quét ánh mắt sắc bén như mũi tên nhọn hoắc đến tất cả mọi người trong sảnh tiệc."Em yên tâm, anh sẽ không để ai ức h**p em nữa, cũng sẽ không buôn tha kẻ đã hãm hại em!"Tất cả mọi người đều lạnh sống lưng trước người đàn ông quyền lực trước mặt, ai cũng biết anh là con người như thế nào, độc ác, tàn nhẫn chính là những từ để diễn tả con người anh.Lâm Dục Thần bế bổng cô lên, cất giọng nói lạnh lùng tuyên bố."Tại đây tôi xin tuyên bố với mọi người, Amy Enora chính là vợ sắp cưới của tôi, mong mọi người đừng hiểu lầm quan hệ giữa cô ấy với ngài Nicolas bởi vì tôi rất tin tưởng vợ sắp cưới của mình!"Nói rồi, anh ngang nhiên bế cô trên tay, ung dung đi ra ngoài sảnh tiệc.Sau một lúc quan sát, Giang Tuấn cũng đã thấy được kẻ khả nghi ở đây, hắn nhanh chân đi đến vách tường bên trái sảnh tiệc túm tay Clara ra ngoài."Aaa buông ra! Anh làm gì vậy?"Mặt Giang Tuấn không biến sắc, lời nói tràn đầy đe dọa."Lúc trước đã cảnh cáo cô một lần đừng làm hại đến Nhan Tiêu Tiêu, cô là cứng đầu lì lợm không muốn hiểu?"Lúc trước vì muốn cảnh cáo Clara, anh đã sai người đến nhà cô ta đập phá toàn bộ đồ đạt tan nát, vậy mà Clara không biết điều như hắn nghĩ, vẫn nuôi dưỡng ý định hãm hại Nhan Tiêu Tiêu.Hiểu được tình hình, ba của Nicolas gọi bảo vệ túm cổ Clara đến đồn cảnh sát.Nhan Tuấn thấy mọi chuyện đã giải quyết xong thì nhanh chóng ra ngoài xe.Mọi người một lần nữa lại xì xào bàn tán một lần nữa về quan hệ của Lâm Dục Thần và Nhan Tiêu Tiêu.Nicolas nhìn theo hướng Lâm Dục Thần bế cô đi, đáy mắt ánh lên tia tuyệt vọng.Hắn tự hứa với lòng sẽ bảo vệ Nhan Tiêu Tiêu thật tốt để xứng đáng làm bạn trai cô, vậy mà khi cô khó khăn tuyệt vọng nhất, người ở bên, che chở, an ủi cô lại không phải anh ta....Kể từ khi Lâm Dục Thần bế Nhan Tiêu Tiêu lên xe, cô cứ ở trong lòng anh không ngừng khóc, điều này khiến anh vô cùng đau lòng."Tiêu Tiêu ngoan! Em cứ khóc như vậy hai mắt sẽ sưng húp xấu xí đó!"Cô ngẩn đầu nhìn anh, khuôn mặt tràn đầy nước mắt, ấm ức nói."Dục Thần! Anh biết không, hức! Tôi rất sợ, hức! Nếu...nếu anh không ở đây chắc bây giờ tôi vẫn còn bị người ta mắng chửi trong đó, hức! Tôi sợ lắm!"Anh thở dài lau nước mắt cho cô."Chẳng phải tôi đã đến cứu em đi rồi sao? Được rồi, em yên tâm! Những lúc em gặp chuyện không may, tôi sẽ kịp thời hiện lên giúp em!"Nhan Tiêu Tiêu cắn lấy môi."Như vậy giống như anh là ông tiên thế? Chỉ cần tôi khóc là anh hiện ra sao?"Anh nhếch môi xoa lấy cái đầu nhỏ của cô."Ừm! Em không cần khóc, tôi cũng vẫn hiện ra giúp em!"Khuôn miệng nhỏ của Nhan Tiêu Tiêu cười rộ lên, trên má vẫn còn lóng lánh nước mắt."Vậy anh hứa rồi đó! Đừng nuốt lời!""Ừm! Không nuốt lời!"Cô biết anh chỉ nói như thế để chọc cô cười nhưng Nhan Tiêu Tiêu vô cùng vui, hiện tại cô không còn khóc nữa, hai tay liền lau đi nước mắt còn đọng trên mặt, sau đó tò mò hỏi."Sao anh ở đây? Là đi dự tiệc sao?"Lâm Dục Thần gật đầu một cái."Ừm! Vốn dĩ là không muốn đi, nhưng nghĩ đến chắc em cũng ở đây mới đến, không ngờ lại nhìn thấy em ngốc nghếch ngồi ở dưới đất một mình mặc người ta mắng chửi!"Nghe anh nói là đến đây vì mình, trong thâm tâm Nhan Tiêu Tiêu vô cùng vui mừng, nhưng vẫn giả vờ phụng phịu giận dỗi nói."Vậy sao anh không đến sớm hơn? Hại tôi phải đối diện với những lời mắng chửi ác nghiệt đó?"Lâm Dục Thần rũ mắt."Xin lỗi! Là tôi không tốt!"Lâm Dục Thần cảm thấy lời cô nói rất đúng, là anh không nhanh chóng sắp xếp mọi chuyện đến đây sớm hơn, hại cô bị những kẻ ác độc kia mắng chửi.Nhan Tiêu Tiêu chỉ là muốn đùa với anh một chút nào ngờ lại nghe được lời xin lỗi từ anh, cô liền giải thích."Tôi chỉ nói đùa với anh thôi! Làm sao anh biết trước được mọi chuyện với lại...chúng ta chỉ là bạn bè bình thường! À quên nữa, lúc nảy anh nói tôi là vợ anh như vậy, ở đó có rất nhiều nhà báo, sẽ đưa tin về chuyện này, lúc đó sẽ không hay cho anh!"Trước thái độ lo lắng của cô, Lâm Dục Thần vẫn rất bình tĩnh, ngược lại trong lòng có một chút khó chịu với lời cô nói."Thì đã sao! Họ muốn đưa tin như nào cũng được!""Lâm tổng à! Tôi biết anh chỉ vì muốn để mọi người không mắng chửi tôi nữa mới làm như vậy, nhưng mà như thế là rất không ổn với anh.Tôi là một cô gái vô cùng bình thường, không xứng để cùng anh chung một bài báo!"Lâm Dục Thần nắm hai bên cầu vai nhỏ, áp cô vào xe, đôi mắt chứa đầy giận dữ to giọng."Sao lại không xứng? Tôi chưa từng thấy ai hạ thấp bản thân mình như em!"Trước thái độ hung hăng của anh, Nhan Tiêu Tiêu cúi mặt không đáp, cô chưa từng thấy dáng vẻ đáng sợ này của Lâm Dục Thần đối với mình bao giờ.Rõ ràng cô có làm gì sai đâu, sao anh vô duyên vô cớ lớn tiếng với cô?Càng nghĩ, Nhan Tiêu Tiêu càng ấm ức, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe..

Lúc này tiếng bước chân gấp gáp vang vọng đến gần người con gái yếu ớt đang run rẩy dưới đất, cả sảnh tiệc đều im lặng đến bất ngờ.

Ánh mắt anh sót thương nhìn Nhan Tiêu Tiêu đang co rúm người dưới đất, anh cúi xuống đất, hai bàn tay to lớn nâng vai cô lên, để mặt cô đối diện với mình.

Google ngay trang ~ T r u m T r u y e n.

~

"Tiêu Tiêu! Là anh đây, anh sẽ không để ai ức h**p em nữa!"

Cô ngơ ngác nhìn anh, sau đó nhào vào lồng ngực ấm áp òa khóc nức nở.

"Hức, Thần! Rốt cuộc anh cũng đến rồi! Hức, em...em sợ lắm!"

Lâm Dục Thần v**t v* tấm lưng mảnh khảnh của cô gái đang run rẩy, trong lòng tràn đầy lo lắng, quét ánh mắt sắc bén như mũi tên nhọn hoắc đến tất cả mọi người trong sảnh tiệc.

"Em yên tâm, anh sẽ không để ai ức h**p em nữa, cũng sẽ không buôn tha kẻ đã hãm hại em!"

Tất cả mọi người đều lạnh sống lưng trước người đàn ông quyền lực trước mặt, ai cũng biết anh là con người như thế nào, độc ác, tàn nhẫn chính là những từ để diễn tả con người anh.

Lâm Dục Thần bế bổng cô lên, cất giọng nói lạnh lùng tuyên bố.

"Tại đây tôi xin tuyên bố với mọi người, Amy Enora chính là vợ sắp cưới của tôi, mong mọi người đừng hiểu lầm quan hệ giữa cô ấy với ngài Nicolas bởi vì tôi rất tin tưởng vợ sắp cưới của mình!"

Nói rồi, anh ngang nhiên bế cô trên tay, ung dung đi ra ngoài sảnh tiệc.

Sau một lúc quan sát, Giang Tuấn cũng đã thấy được kẻ khả nghi ở đây, hắn nhanh chân đi đến vách tường bên trái sảnh tiệc túm tay Clara ra ngoài.

"Aaa buông ra! Anh làm gì vậy?"

Mặt Giang Tuấn không biến sắc, lời nói tràn đầy đe dọa.

"Lúc trước đã cảnh cáo cô một lần đừng làm hại đến Nhan Tiêu Tiêu, cô là cứng đầu lì lợm không muốn hiểu?"

Lúc trước vì muốn cảnh cáo Clara, anh đã sai người đến nhà cô ta đập phá toàn bộ đồ đạt tan nát, vậy mà Clara không biết điều như hắn nghĩ, vẫn nuôi dưỡng ý định hãm hại Nhan Tiêu Tiêu.

Hiểu được tình hình, ba của Nicolas gọi bảo vệ túm cổ Clara đến đồn cảnh sát.

Nhan Tuấn thấy mọi chuyện đã giải quyết xong thì nhanh chóng ra ngoài xe.

Mọi người một lần nữa lại xì xào bàn tán một lần nữa về quan hệ của Lâm Dục Thần và Nhan Tiêu Tiêu.

Nicolas nhìn theo hướng Lâm Dục Thần bế cô đi, đáy mắt ánh lên tia tuyệt vọng.

Hắn tự hứa với lòng sẽ bảo vệ Nhan Tiêu Tiêu thật tốt để xứng đáng làm bạn trai cô, vậy mà khi cô khó khăn tuyệt vọng nhất, người ở bên, che chở, an ủi cô lại không phải anh ta.

...

Kể từ khi Lâm Dục Thần bế Nhan Tiêu Tiêu lên xe, cô cứ ở trong lòng anh không ngừng khóc, điều này khiến anh vô cùng đau lòng.

"Tiêu Tiêu ngoan! Em cứ khóc như vậy hai mắt sẽ sưng húp xấu xí đó!"

Cô ngẩn đầu nhìn anh, khuôn mặt tràn đầy nước mắt, ấm ức nói.

"Dục Thần! Anh biết không, hức! Tôi rất sợ, hức! Nếu...nếu anh không ở đây chắc bây giờ tôi vẫn còn bị người ta mắng chửi trong đó, hức! Tôi sợ lắm!"

Anh thở dài lau nước mắt cho cô.

"Chẳng phải tôi đã đến cứu em đi rồi sao? Được rồi, em yên tâm! Những lúc em gặp chuyện không may, tôi sẽ kịp thời hiện lên giúp em!"

Nhan Tiêu Tiêu cắn lấy môi.

"Như vậy giống như anh là ông tiên thế? Chỉ cần tôi khóc là anh hiện ra sao?"

Anh nhếch môi xoa lấy cái đầu nhỏ của cô.

"Ừm! Em không cần khóc, tôi cũng vẫn hiện ra giúp em!"

Khuôn miệng nhỏ của Nhan Tiêu Tiêu cười rộ lên, trên má vẫn còn lóng lánh nước mắt.

"Vậy anh hứa rồi đó! Đừng nuốt lời!"

"Ừm! Không nuốt lời!"

Cô biết anh chỉ nói như thế để chọc cô cười nhưng Nhan Tiêu Tiêu vô cùng vui, hiện tại cô không còn khóc nữa, hai tay liền lau đi nước mắt còn đọng trên mặt, sau đó tò mò hỏi.

"Sao anh ở đây? Là đi dự tiệc sao?"

Lâm Dục Thần gật đầu một cái.

"Ừm! Vốn dĩ là không muốn đi, nhưng nghĩ đến chắc em cũng ở đây mới đến, không ngờ lại nhìn thấy em ngốc nghếch ngồi ở dưới đất một mình mặc người ta mắng chửi!"

Nghe anh nói là đến đây vì mình, trong thâm tâm Nhan Tiêu Tiêu vô cùng vui mừng, nhưng vẫn giả vờ phụng phịu giận dỗi nói.

"Vậy sao anh không đến sớm hơn? Hại tôi phải đối diện với những lời mắng chửi ác nghiệt đó?"

Lâm Dục Thần rũ mắt.

"Xin lỗi! Là tôi không tốt!"

Lâm Dục Thần cảm thấy lời cô nói rất đúng, là anh không nhanh chóng sắp xếp mọi chuyện đến đây sớm hơn, hại cô bị những kẻ ác độc kia mắng chửi.

Nhan Tiêu Tiêu chỉ là muốn đùa với anh một chút nào ngờ lại nghe được lời xin lỗi từ anh, cô liền giải thích.

"Tôi chỉ nói đùa với anh thôi! Làm sao anh biết trước được mọi chuyện với lại...chúng ta chỉ là bạn bè bình thường! À quên nữa, lúc nảy anh nói tôi là vợ anh như vậy, ở đó có rất nhiều nhà báo, sẽ đưa tin về chuyện này, lúc đó sẽ không hay cho anh!"

Trước thái độ lo lắng của cô, Lâm Dục Thần vẫn rất bình tĩnh, ngược lại trong lòng có một chút khó chịu với lời cô nói.

"Thì đã sao! Họ muốn đưa tin như nào cũng được!"

"Lâm tổng à! Tôi biết anh chỉ vì muốn để mọi người không mắng chửi tôi nữa mới làm như vậy, nhưng mà như thế là rất không ổn với anh.

Tôi là một cô gái vô cùng bình thường, không xứng để cùng anh chung một bài báo!"

Lâm Dục Thần nắm hai bên cầu vai nhỏ, áp cô vào xe, đôi mắt chứa đầy giận dữ to giọng.

"Sao lại không xứng? Tôi chưa từng thấy ai hạ thấp bản thân mình như em!"

Trước thái độ hung hăng của anh, Nhan Tiêu Tiêu cúi mặt không đáp, cô chưa từng thấy dáng vẻ đáng sợ này của Lâm Dục Thần đối với mình bao giờ.

Rõ ràng cô có làm gì sai đâu, sao anh vô duyên vô cớ lớn tiếng với cô?

Càng nghĩ, Nhan Tiêu Tiêu càng ấm ức, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe..

Cô Vợ Ngốc Của Tổng Tài Ác Ma 2Tác giả: An Thư Mạn*Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Khiết Đan! Cố gắng chạy nhanh lên con!" Người phụ nữ cõng một đứa bé gái tầm bốn tuổi và dắt tay một cô bé tầm mười tuổi chạy thụt mạng trong rừng dưới ánh sáng mơ hồ của ánh trăng. Đứa bé mệt mỏi rã rời đứng lại, dường như cơ thể của cô bé đã mất hết tất cả sức lực vì bọn họ đã chạy hơn một tiếng đồng hồ để thoát khỏi bọn truy sát. "Mẹ ơi! Con...con hết chịu nổi rồi, hay mẹ bế em chạy...chạy trước đi!" Người mẹ liền ngắt lời: "Không được! Sao mẹ có thể để con ở đây chứ?" "Nhưng mà bọn chúng sắp đuổi kịp rồi!" Người mẹ chưa kịp trả lời đứa con gái lớn thì đứa bé nhỏ trong lòng cất tiếng non nớt: "Mẹ ơi! Con đói" Cô nhìn đứa bé đầu tóc toàn là bùn sìn tội nghiệp xoa đầu. "Tiểu Yên ngoan, một chút nữa rời khỏi nơi này, mẹ kiếm gì đó cho con ăn nhé!" "Đúng rồi đó Tiểu Yên! Giỏi không được khóc nhè, nếu khóc nhè mẹ và chị không thương em nữa đâu!" Đứa bé gái khuôn mặt mỉm mủm, dưới ánh trăng mờ mờ cũng có thể thấy được đôi mắt to tròn, lánh lánh như hòn ngọc, cô bé nhìn chị gái điệu bộ… Lúc này tiếng bước chân gấp gáp vang vọng đến gần người con gái yếu ớt đang run rẩy dưới đất, cả sảnh tiệc đều im lặng đến bất ngờ.Ánh mắt anh sót thương nhìn Nhan Tiêu Tiêu đang co rúm người dưới đất, anh cúi xuống đất, hai bàn tay to lớn nâng vai cô lên, để mặt cô đối diện với mình.Google ngay trang ~ T r u m T r u y e n.~"Tiêu Tiêu! Là anh đây, anh sẽ không để ai ức h**p em nữa!"Cô ngơ ngác nhìn anh, sau đó nhào vào lồng ngực ấm áp òa khóc nức nở."Hức, Thần! Rốt cuộc anh cũng đến rồi! Hức, em...em sợ lắm!"Lâm Dục Thần v**t v* tấm lưng mảnh khảnh của cô gái đang run rẩy, trong lòng tràn đầy lo lắng, quét ánh mắt sắc bén như mũi tên nhọn hoắc đến tất cả mọi người trong sảnh tiệc."Em yên tâm, anh sẽ không để ai ức h**p em nữa, cũng sẽ không buôn tha kẻ đã hãm hại em!"Tất cả mọi người đều lạnh sống lưng trước người đàn ông quyền lực trước mặt, ai cũng biết anh là con người như thế nào, độc ác, tàn nhẫn chính là những từ để diễn tả con người anh.Lâm Dục Thần bế bổng cô lên, cất giọng nói lạnh lùng tuyên bố."Tại đây tôi xin tuyên bố với mọi người, Amy Enora chính là vợ sắp cưới của tôi, mong mọi người đừng hiểu lầm quan hệ giữa cô ấy với ngài Nicolas bởi vì tôi rất tin tưởng vợ sắp cưới của mình!"Nói rồi, anh ngang nhiên bế cô trên tay, ung dung đi ra ngoài sảnh tiệc.Sau một lúc quan sát, Giang Tuấn cũng đã thấy được kẻ khả nghi ở đây, hắn nhanh chân đi đến vách tường bên trái sảnh tiệc túm tay Clara ra ngoài."Aaa buông ra! Anh làm gì vậy?"Mặt Giang Tuấn không biến sắc, lời nói tràn đầy đe dọa."Lúc trước đã cảnh cáo cô một lần đừng làm hại đến Nhan Tiêu Tiêu, cô là cứng đầu lì lợm không muốn hiểu?"Lúc trước vì muốn cảnh cáo Clara, anh đã sai người đến nhà cô ta đập phá toàn bộ đồ đạt tan nát, vậy mà Clara không biết điều như hắn nghĩ, vẫn nuôi dưỡng ý định hãm hại Nhan Tiêu Tiêu.Hiểu được tình hình, ba của Nicolas gọi bảo vệ túm cổ Clara đến đồn cảnh sát.Nhan Tuấn thấy mọi chuyện đã giải quyết xong thì nhanh chóng ra ngoài xe.Mọi người một lần nữa lại xì xào bàn tán một lần nữa về quan hệ của Lâm Dục Thần và Nhan Tiêu Tiêu.Nicolas nhìn theo hướng Lâm Dục Thần bế cô đi, đáy mắt ánh lên tia tuyệt vọng.Hắn tự hứa với lòng sẽ bảo vệ Nhan Tiêu Tiêu thật tốt để xứng đáng làm bạn trai cô, vậy mà khi cô khó khăn tuyệt vọng nhất, người ở bên, che chở, an ủi cô lại không phải anh ta....Kể từ khi Lâm Dục Thần bế Nhan Tiêu Tiêu lên xe, cô cứ ở trong lòng anh không ngừng khóc, điều này khiến anh vô cùng đau lòng."Tiêu Tiêu ngoan! Em cứ khóc như vậy hai mắt sẽ sưng húp xấu xí đó!"Cô ngẩn đầu nhìn anh, khuôn mặt tràn đầy nước mắt, ấm ức nói."Dục Thần! Anh biết không, hức! Tôi rất sợ, hức! Nếu...nếu anh không ở đây chắc bây giờ tôi vẫn còn bị người ta mắng chửi trong đó, hức! Tôi sợ lắm!"Anh thở dài lau nước mắt cho cô."Chẳng phải tôi đã đến cứu em đi rồi sao? Được rồi, em yên tâm! Những lúc em gặp chuyện không may, tôi sẽ kịp thời hiện lên giúp em!"Nhan Tiêu Tiêu cắn lấy môi."Như vậy giống như anh là ông tiên thế? Chỉ cần tôi khóc là anh hiện ra sao?"Anh nhếch môi xoa lấy cái đầu nhỏ của cô."Ừm! Em không cần khóc, tôi cũng vẫn hiện ra giúp em!"Khuôn miệng nhỏ của Nhan Tiêu Tiêu cười rộ lên, trên má vẫn còn lóng lánh nước mắt."Vậy anh hứa rồi đó! Đừng nuốt lời!""Ừm! Không nuốt lời!"Cô biết anh chỉ nói như thế để chọc cô cười nhưng Nhan Tiêu Tiêu vô cùng vui, hiện tại cô không còn khóc nữa, hai tay liền lau đi nước mắt còn đọng trên mặt, sau đó tò mò hỏi."Sao anh ở đây? Là đi dự tiệc sao?"Lâm Dục Thần gật đầu một cái."Ừm! Vốn dĩ là không muốn đi, nhưng nghĩ đến chắc em cũng ở đây mới đến, không ngờ lại nhìn thấy em ngốc nghếch ngồi ở dưới đất một mình mặc người ta mắng chửi!"Nghe anh nói là đến đây vì mình, trong thâm tâm Nhan Tiêu Tiêu vô cùng vui mừng, nhưng vẫn giả vờ phụng phịu giận dỗi nói."Vậy sao anh không đến sớm hơn? Hại tôi phải đối diện với những lời mắng chửi ác nghiệt đó?"Lâm Dục Thần rũ mắt."Xin lỗi! Là tôi không tốt!"Lâm Dục Thần cảm thấy lời cô nói rất đúng, là anh không nhanh chóng sắp xếp mọi chuyện đến đây sớm hơn, hại cô bị những kẻ ác độc kia mắng chửi.Nhan Tiêu Tiêu chỉ là muốn đùa với anh một chút nào ngờ lại nghe được lời xin lỗi từ anh, cô liền giải thích."Tôi chỉ nói đùa với anh thôi! Làm sao anh biết trước được mọi chuyện với lại...chúng ta chỉ là bạn bè bình thường! À quên nữa, lúc nảy anh nói tôi là vợ anh như vậy, ở đó có rất nhiều nhà báo, sẽ đưa tin về chuyện này, lúc đó sẽ không hay cho anh!"Trước thái độ lo lắng của cô, Lâm Dục Thần vẫn rất bình tĩnh, ngược lại trong lòng có một chút khó chịu với lời cô nói."Thì đã sao! Họ muốn đưa tin như nào cũng được!""Lâm tổng à! Tôi biết anh chỉ vì muốn để mọi người không mắng chửi tôi nữa mới làm như vậy, nhưng mà như thế là rất không ổn với anh.Tôi là một cô gái vô cùng bình thường, không xứng để cùng anh chung một bài báo!"Lâm Dục Thần nắm hai bên cầu vai nhỏ, áp cô vào xe, đôi mắt chứa đầy giận dữ to giọng."Sao lại không xứng? Tôi chưa từng thấy ai hạ thấp bản thân mình như em!"Trước thái độ hung hăng của anh, Nhan Tiêu Tiêu cúi mặt không đáp, cô chưa từng thấy dáng vẻ đáng sợ này của Lâm Dục Thần đối với mình bao giờ.Rõ ràng cô có làm gì sai đâu, sao anh vô duyên vô cớ lớn tiếng với cô?Càng nghĩ, Nhan Tiêu Tiêu càng ấm ức, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe..

Chương 48: Rốt Cuộc Anh Cũng Đến Rồi!