Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 442: Chương 442

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Không động vào cô ta là để dành cho cháu.” – Tông Chính Ngự nói xong liền đưa tay nhéo lỗ tai Mộ An An.Tai của Mộ An An rất đáng yêu, nhỏ nhỏ, mềm mềm, mang theo độ ấm trên cơ thể cô.Anh nói: “Bạn nhỏ của nhà chúng ta, trông thì ngoan ngoãn, nhưng bụng dạ lại rất hư, bị ức h**p thì muốn tự mình đòi lại nếu không thì sẽ tức giận.Nói xong còn bổ sung một câu: “Một khi đã giận thì sẽ rất khó dỗ.”Vừa nói đến những lời này, trong lòng Tông Chính Ngự cũng có vào phần thấy không vui.Lúc Đường Mật xuất hiện anh đã khống chế đi sự hung bạo của mình.Không đem người phụ nữ đó vứt ra khỏi khu vui chơi.Vốn dĩ hôm nay là muốn dỗ đứa nhỏ vui vẻ, sau đó ngày mai đem theo tâm trạng vui vẻ, vì bản thân mà báo thù.Ngày mốt về nhà, có thể suy nghĩ về vấn đề của chính mình.Mộ An An có chút sững sờ nhìn Tông Chính Ngự.Qua một lúc đột nhiên cúi đầu bật cười, vành mắt có chút nóng lên.Nhưng lúc ngẩng đầu lên lại cố ý nói một câu: “Thất gia, bạn nhỏ nhà chú ửc h**p người khác, ra tay không nặng không nhẹ, xảy ra chuyện thì phải làm sao?”“Bạn nhỏ nhà ta cần gì phải lo lắng cái này?” – Tông Chính Ngự bất mãn buông ra một câu, bàn tay đang nhéo tai Mộ An An khẽ dùng sức.“Bạn nhỏ nhà ta ta cưng chiều, ức h**p người khác thì làm sao, ai dám nói gì?”Lời này vừa bá đạo vừa mạnh mẽ.Không xem ai ra gì, cao cao tự đại.Quả là phong cách của Thất gia.Mộ An An đột nhiên cười lên: “Vâng Thất gia, bạn nhỏ nhà chú chuẩn bị đi ức h**p người khác đây!”“Đi chơi đi.”Tông Chính Ngự nhấn vào gáy Mộ An An, đẩy cô về phía trước.Hai người đã đi tới công trình Singapore Sling.Đường Mật và em gái đã chuẩn bị xong rồi.Đường Mật vừa nhìn thấy Tông Chính Ngự và Mộ An An đi đến liền lộra khuôn mặt tươi cười.“Hai người vốn dĩ ở sau lưng chúng tôi, kết quả tôi vừa quay đầu liền không thấy hai người nữa, còn tưởng là lạc đường rồi.”“Không có đâu, tôi với Thất gia đang nói chuyện bí mật với nhau.” – Mộ An An lại nhân cơ hội khoe khoang:“Thất gia không yên tâm cho tôi chơi Singapore Sling, cảm thấy rất nguy hiểm.”Lời khoe khoang này của Mộ An An khiến vẻ mặt tươi cười của Đường Mật suýt nữa giữ không nổi.Mộ An An trước giờ là người thíchđâm người khác một nhát.Cho nên lúc cảm thấy nụ cười của Đường Mật thoáng cứng đờ, lại bổ sung thêm một câu: “Hết cách rồi Thất gia nhà tôi có lúc ho’i lắm lời.”Lắm, lời?Khoé mắt Đưò’ng Mật co rút lại, khẽ nhìn về phía Tông Chính Ngự.Với cái khí chất lạnh lùng kiệm lò’i này mà so với hai từ “lắm lời” ấy, vốn dĩ là không ăn khó’p với nhau.Đường Mật từng ở Ngự Viên Loan một thời gian.Những lời Tông Chính Ngự từng nói với cô, cô có thể đếm ra hết.Vậy mà khi đến với Mộ An An lại trở thành lắm lời!Nhưng mà, Đường Mật quả thật có từng nhìn thấy, Tông Chính Ngự bạc tình ấy khi đối mặt với Mộ An An đến cả giọng nói trầm thấp cũng trở nên vô cùng ấm áp, nói ra từng câu từng câu một.Chứ không phải khi đối mặt với cô hay với tất cả mọi người trên thế giới, lời nói bung ra chỉ có một chữ.Đường Mật im lặng hít sâu, sau khi tự điều chỉnh một chút, liền mỉm cười vôcùng lịch sự: “Vậy chúng ta lên đó đi?”.

“Không động vào cô ta là để dành cho cháu.

” – Tông Chính Ngự nói xong liền đưa tay nhéo lỗ tai Mộ An An.

Tai của Mộ An An rất đáng yêu, nhỏ nhỏ, mềm mềm, mang theo độ ấm trên cơ thể cô.

Anh nói: “Bạn nhỏ của nhà chúng ta, trông thì ngoan ngoãn, nhưng bụng dạ lại rất hư, bị ức h**p thì muốn tự mình đòi lại nếu không thì sẽ tức giận.

Nói xong còn bổ sung một câu: “Một khi đã giận thì sẽ rất khó dỗ.

Vừa nói đến những lời này, trong lòng Tông Chính Ngự cũng có vào phần thấy không vui.

Lúc Đường Mật xuất hiện anh đã khống chế đi sự hung bạo của mình.

Không đem người phụ nữ đó vứt ra khỏi khu vui chơi.

Vốn dĩ hôm nay là muốn dỗ đứa nhỏ vui vẻ, sau đó ngày mai đem theo tâm trạng vui vẻ, vì bản thân mà báo thù.

Ngày mốt về nhà, có thể suy nghĩ về vấn đề của chính mình.

Mộ An An có chút sững sờ nhìn Tông Chính Ngự.

Qua một lúc đột nhiên cúi đầu bật cười, vành mắt có chút nóng lên.

Nhưng lúc ngẩng đầu lên lại cố ý nói một câu: “Thất gia, bạn nhỏ nhà chú ửc h**p người khác, ra tay không nặng không nhẹ, xảy ra chuyện thì phải làm sao?”

“Bạn nhỏ nhà ta cần gì phải lo lắng cái này?” – Tông Chính Ngự bất mãn buông ra một câu, bàn tay đang nhéo tai Mộ An An khẽ dùng sức.

“Bạn nhỏ nhà ta ta cưng chiều, ức h**p người khác thì làm sao, ai dám nói gì?”

Lời này vừa bá đạo vừa mạnh mẽ.

Không xem ai ra gì, cao cao tự đại.

Quả là phong cách của Thất gia.

Mộ An An đột nhiên cười lên: “Vâng Thất gia, bạn nhỏ nhà chú chuẩn bị đi ức h**p người khác đây!”

“Đi chơi đi.

Tông Chính Ngự nhấn vào gáy Mộ An An, đẩy cô về phía trước.

Hai người đã đi tới công trình Singapore Sling.

Đường Mật và em gái đã chuẩn bị xong rồi.

Đường Mật vừa nhìn thấy Tông Chính Ngự và Mộ An An đi đến liền lộ

ra khuôn mặt tươi cười.

“Hai người vốn dĩ ở sau lưng chúng tôi, kết quả tôi vừa quay đầu liền không thấy hai người nữa, còn tưởng là lạc đường rồi.

“Không có đâu, tôi với Thất gia đang nói chuyện bí mật với nhau.

” – Mộ An An lại nhân cơ hội khoe khoang:

“Thất gia không yên tâm cho tôi chơi Singapore Sling, cảm thấy rất nguy hiểm.

Lời khoe khoang này của Mộ An An khiến vẻ mặt tươi cười của Đường Mật suýt nữa giữ không nổi.

Mộ An An trước giờ là người thích

đâm người khác một nhát.

Cho nên lúc cảm thấy nụ cười của Đường Mật thoáng cứng đờ, lại bổ sung thêm một câu: “Hết cách rồi Thất gia nhà tôi có lúc ho’i lắm lời.

Lắm, lời?

Khoé mắt Đưò’ng Mật co rút lại, khẽ nhìn về phía Tông Chính Ngự.

Với cái khí chất lạnh lùng kiệm lò’i này mà so với hai từ “lắm lời” ấy, vốn dĩ là không ăn khó’p với nhau.

Đường Mật từng ở Ngự Viên Loan một thời gian.

Những lời Tông Chính Ngự từng nói với cô, cô có thể đếm ra hết.

Vậy mà khi đến với Mộ An An lại trở thành lắm lời!

Nhưng mà, Đường Mật quả thật có từng nhìn thấy, Tông Chính Ngự bạc tình ấy khi đối mặt với Mộ An An đến cả giọng nói trầm thấp cũng trở nên vô cùng ấm áp, nói ra từng câu từng câu một.

Chứ không phải khi đối mặt với cô hay với tất cả mọi người trên thế giới, lời nói bung ra chỉ có một chữ.

Đường Mật im lặng hít sâu, sau khi tự điều chỉnh một chút, liền mỉm cười vô

cùng lịch sự: “Vậy chúng ta lên đó đi?”.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Không động vào cô ta là để dành cho cháu.” – Tông Chính Ngự nói xong liền đưa tay nhéo lỗ tai Mộ An An.Tai của Mộ An An rất đáng yêu, nhỏ nhỏ, mềm mềm, mang theo độ ấm trên cơ thể cô.Anh nói: “Bạn nhỏ của nhà chúng ta, trông thì ngoan ngoãn, nhưng bụng dạ lại rất hư, bị ức h**p thì muốn tự mình đòi lại nếu không thì sẽ tức giận.Nói xong còn bổ sung một câu: “Một khi đã giận thì sẽ rất khó dỗ.”Vừa nói đến những lời này, trong lòng Tông Chính Ngự cũng có vào phần thấy không vui.Lúc Đường Mật xuất hiện anh đã khống chế đi sự hung bạo của mình.Không đem người phụ nữ đó vứt ra khỏi khu vui chơi.Vốn dĩ hôm nay là muốn dỗ đứa nhỏ vui vẻ, sau đó ngày mai đem theo tâm trạng vui vẻ, vì bản thân mà báo thù.Ngày mốt về nhà, có thể suy nghĩ về vấn đề của chính mình.Mộ An An có chút sững sờ nhìn Tông Chính Ngự.Qua một lúc đột nhiên cúi đầu bật cười, vành mắt có chút nóng lên.Nhưng lúc ngẩng đầu lên lại cố ý nói một câu: “Thất gia, bạn nhỏ nhà chú ửc h**p người khác, ra tay không nặng không nhẹ, xảy ra chuyện thì phải làm sao?”“Bạn nhỏ nhà ta cần gì phải lo lắng cái này?” – Tông Chính Ngự bất mãn buông ra một câu, bàn tay đang nhéo tai Mộ An An khẽ dùng sức.“Bạn nhỏ nhà ta ta cưng chiều, ức h**p người khác thì làm sao, ai dám nói gì?”Lời này vừa bá đạo vừa mạnh mẽ.Không xem ai ra gì, cao cao tự đại.Quả là phong cách của Thất gia.Mộ An An đột nhiên cười lên: “Vâng Thất gia, bạn nhỏ nhà chú chuẩn bị đi ức h**p người khác đây!”“Đi chơi đi.”Tông Chính Ngự nhấn vào gáy Mộ An An, đẩy cô về phía trước.Hai người đã đi tới công trình Singapore Sling.Đường Mật và em gái đã chuẩn bị xong rồi.Đường Mật vừa nhìn thấy Tông Chính Ngự và Mộ An An đi đến liền lộra khuôn mặt tươi cười.“Hai người vốn dĩ ở sau lưng chúng tôi, kết quả tôi vừa quay đầu liền không thấy hai người nữa, còn tưởng là lạc đường rồi.”“Không có đâu, tôi với Thất gia đang nói chuyện bí mật với nhau.” – Mộ An An lại nhân cơ hội khoe khoang:“Thất gia không yên tâm cho tôi chơi Singapore Sling, cảm thấy rất nguy hiểm.”Lời khoe khoang này của Mộ An An khiến vẻ mặt tươi cười của Đường Mật suýt nữa giữ không nổi.Mộ An An trước giờ là người thíchđâm người khác một nhát.Cho nên lúc cảm thấy nụ cười của Đường Mật thoáng cứng đờ, lại bổ sung thêm một câu: “Hết cách rồi Thất gia nhà tôi có lúc ho’i lắm lời.”Lắm, lời?Khoé mắt Đưò’ng Mật co rút lại, khẽ nhìn về phía Tông Chính Ngự.Với cái khí chất lạnh lùng kiệm lò’i này mà so với hai từ “lắm lời” ấy, vốn dĩ là không ăn khó’p với nhau.Đường Mật từng ở Ngự Viên Loan một thời gian.Những lời Tông Chính Ngự từng nói với cô, cô có thể đếm ra hết.Vậy mà khi đến với Mộ An An lại trở thành lắm lời!Nhưng mà, Đường Mật quả thật có từng nhìn thấy, Tông Chính Ngự bạc tình ấy khi đối mặt với Mộ An An đến cả giọng nói trầm thấp cũng trở nên vô cùng ấm áp, nói ra từng câu từng câu một.Chứ không phải khi đối mặt với cô hay với tất cả mọi người trên thế giới, lời nói bung ra chỉ có một chữ.Đường Mật im lặng hít sâu, sau khi tự điều chỉnh một chút, liền mỉm cười vôcùng lịch sự: “Vậy chúng ta lên đó đi?”.

Chương 442: Chương 442