“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 172

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Trần Hâm Bằng: “Còn mười sáu tỷ rưỡi nữa, Cô Nhiên định khi nào thì trả?”Ngay từ đầu bọn họ đã hẹn ở trong điện thoại là một tuần, đối với Thẩm An Nhiên mà nói căn bản là không có khả năng trả hết được.Thẩm An Nhiên ăn ngay nói thật: “Một tuần quá gấp, tôi không lấy được ở đâu ra nhiều tiền như vậy, một tháng cho thoải mái có được không?”“Một tháng thì cũng được, nhưng tiền lãi thì sẽ tăng dần, tôi cũng không thu của cô nhiều, đến lúc đó lại đưa tôi hai mươi mốt tỉ là được.”Để nguyên chỉ có hơn mười sáu tỉ nhưng một tháng lại lấy lãi lên tới tận bốn tỷ rưỡi, cho dù là vay nặng lãi thì cũng không có cách nào tăng nhanh như vậy, xem ra đây là muốn ăn thêm của cô.“Cô Nhiên không thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?” Trên mặt Trần Hâm Bằng hiện ra một tia ác.Thẩm An Nhiên như đóng đinh tại chỗ, đồng tử co rụt lại.“Nếu không trả được thì sao?“Ngồi tù và mất tay giống như lúc trước tôi đã nói trong lúc gọi điện thoại” Với số tiền như vậy đã đủ để khiến Thẩm An Phú ngồi tù mấy năm rồi.Trần Hâm Bằng cũng không phải là một người tốt đẹp gì, đến lúc đó đưa Thẩm An Phú vào tù xong ông ta lại sắp xếp vài người để chăm sóc” Thẩm An Phú, nếu Thẩm An Phú có chết ngoài ý muốn thì cũng không thể nào biết được.Thẩm An Nhiên hơi hơi siết chặt tay, mặt trầm xuống nhìn một đám người xung quanh đang xem náo nhiệt.Một lát sau cô nhẹ nhàng cười, đứng ở trước mặt Thẩm An Phú mà đột nhiên nhấc chân đạp mộtphát vào giữa bụng anh ta!Một cú đạp này của Thẩm An Nhiên dùng đủ lực, Thẩm An Phú đau tới nỗi cuộn tròn lại thành một cục rồi run rẩy trên mặt đất, trong miệng hùng hùng hổ hổ kêu đau.Ai cũng không đoán trước được hành động này của Thẩm An Nhiên.Đôi mắt chim ưng của Trần Hâm Bằng mang theo một chút ý tìm tòi nghiên cứu, ý cười dừng ở bên môi.“Nói thật trừ quan hệ huyết thống ra thì tôi và anh ta chả có chút tình cảm nào cả, nếu ông chủ Bằng muốn dùng anh ta để uy h**p tôi thì sợ là ông đã nghĩ nhiều rồi, nếu cho tôi một tháng để trả hết ba mươi tỷ thì chi bằng không bàn nữa”Giao tiếp với loại người như Trần Hâm Bằng thì chỉ có thể ác liệt hơn cả ông ta thôi, chiếm tiện nghi thì cũng không có khả năng bị ông ta chiếm, cùng lắm thì cá chết lưới rách.Trần Hâm Bằng hỏi: “Nếu anh em hai người không có tình cảm gì vậy tại sao hôm nay cô lại tới đây?”.Chân Thẩm An Nhiên vẫn còn đạp trên người Thẩm An Phú, nghe vậy cô cười một chút, sau đó dường như không thể nề hà mà thở dài: “Ba mươi tỷ đó coi như mua đứt tình anh em, nhưng nếu vượt qua khỏi phạm vi năng lực thừa nhận của tôi thì chuyện anh ta sống hay chết chẳng liên quan gì tới tôi cả, tôi cũng không thể vì cứu anh ta mà làm tất cả đúng không? Hơn nữa, anh ta thật sự không đáng giá ba mươi tỷ.”Thẩm An Nhiên ăn ngay nói thật, Trần Hâm Bằng cũng chưa nói gì mà Thẩm An Phú đang bị đạp dưới mặt đất đã chịu không nổi mắng Thẩm An Nhiên.“Thẩm An Nhiên mày đúng là một con đ*! Cho dù tạo có chết cũng phải kéo mày xuống nước chung!“Mày đúng là con đix” Những lời càng ngày càng khó nghe đều được văng ra từ miệng của anh ra.Ánh mắt của Thẩm An Nhiên dần dần u ám, khóe môi mang đầy khinh thường, cười lạnh: “Còn mắng nữa à, có tin tối cắt luôn cái lưỡi của anh không?”.

Trần Hâm Bằng: “Còn mười sáu tỷ rưỡi nữa, Cô Nhiên định khi nào thì trả?”

Ngay từ đầu bọn họ đã hẹn ở trong điện thoại là một tuần, đối với Thẩm An Nhiên mà nói căn bản là không có khả năng trả hết được.

Thẩm An Nhiên ăn ngay nói thật: “Một tuần quá gấp, tôi không lấy được ở đâu ra nhiều tiền như vậy, một tháng cho thoải mái có được không?”

“Một tháng thì cũng được, nhưng tiền lãi thì sẽ tăng dần, tôi cũng không thu của cô nhiều, đến lúc đó lại đưa tôi hai mươi mốt tỉ là được.”

Để nguyên chỉ có hơn mười sáu tỉ nhưng một tháng lại lấy lãi lên tới tận bốn tỷ rưỡi, cho dù là vay nặng lãi thì cũng không có cách nào tăng nhanh như vậy, xem ra đây là muốn ăn thêm của cô.

“Cô Nhiên không thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?” Trên mặt Trần Hâm Bằng hiện ra một tia ác.

Thẩm An Nhiên như đóng đinh tại chỗ, đồng tử co rụt lại.

“Nếu không trả được thì sao?

“Ngồi tù và mất tay giống như lúc trước tôi đã nói trong lúc gọi điện thoại” Với số tiền như vậy đã đủ để khiến Thẩm An Phú ngồi tù mấy năm rồi.

Trần Hâm Bằng cũng không phải là một người tốt đẹp gì, đến lúc đó đưa Thẩm An Phú vào tù xong ông ta lại sắp xếp vài người để chăm sóc” Thẩm An Phú, nếu Thẩm An Phú có chết ngoài ý muốn thì cũng không thể nào biết được.

Thẩm An Nhiên hơi hơi siết chặt tay, mặt trầm xuống nhìn một đám người xung quanh đang xem náo nhiệt.

Một lát sau cô nhẹ nhàng cười, đứng ở trước mặt Thẩm An Phú mà đột nhiên nhấc chân đạp một

phát vào giữa bụng anh ta!

Một cú đạp này của Thẩm An Nhiên dùng đủ lực, Thẩm An Phú đau tới nỗi cuộn tròn lại thành một cục rồi run rẩy trên mặt đất, trong miệng hùng hùng hổ hổ kêu đau.

Ai cũng không đoán trước được hành động này của Thẩm An Nhiên.

Đôi mắt chim ưng của Trần Hâm Bằng mang theo một chút ý tìm tòi nghiên cứu, ý cười dừng ở bên môi.

“Nói thật trừ quan hệ huyết thống ra thì tôi và anh ta chả có chút tình cảm nào cả, nếu ông chủ Bằng muốn dùng anh ta để uy h**p tôi thì sợ là ông đã nghĩ nhiều rồi, nếu cho tôi một tháng để trả hết ba mươi tỷ thì chi bằng không bàn nữa”

Giao tiếp với loại người như Trần Hâm Bằng thì chỉ có thể ác liệt hơn cả ông ta thôi, chiếm tiện nghi thì cũng không có khả năng bị ông ta chiếm, cùng lắm thì cá chết lưới rách.

Trần Hâm Bằng hỏi: “Nếu anh em hai người không có tình cảm gì vậy tại sao hôm nay cô lại tới đây?”.

Chân Thẩm An Nhiên vẫn còn đạp trên người Thẩm An Phú, nghe vậy cô cười một chút, sau đó dường như không thể nề hà mà thở dài: “Ba mươi tỷ đó coi như mua đứt tình anh em, nhưng nếu vượt qua khỏi phạm vi năng lực thừa nhận của tôi thì chuyện anh ta sống hay chết chẳng liên quan gì tới tôi cả, tôi cũng không thể vì cứu anh ta mà làm tất cả đúng không? Hơn nữa, anh ta thật sự không đáng giá ba mươi tỷ.”

Thẩm An Nhiên ăn ngay nói thật, Trần Hâm Bằng cũng chưa nói gì mà Thẩm An Phú đang bị đạp dưới mặt đất đã chịu không nổi mắng Thẩm An Nhiên.

“Thẩm An Nhiên mày đúng là một con đ*! Cho dù tạo có chết cũng phải kéo mày xuống nước chung!

“Mày đúng là con đix” Những lời càng ngày càng khó nghe đều được văng ra từ miệng của anh ra.

Ánh mắt của Thẩm An Nhiên dần dần u ám, khóe môi mang đầy khinh thường, cười lạnh: “Còn mắng nữa à, có tin tối cắt luôn cái lưỡi của anh không?”.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Trần Hâm Bằng: “Còn mười sáu tỷ rưỡi nữa, Cô Nhiên định khi nào thì trả?”Ngay từ đầu bọn họ đã hẹn ở trong điện thoại là một tuần, đối với Thẩm An Nhiên mà nói căn bản là không có khả năng trả hết được.Thẩm An Nhiên ăn ngay nói thật: “Một tuần quá gấp, tôi không lấy được ở đâu ra nhiều tiền như vậy, một tháng cho thoải mái có được không?”“Một tháng thì cũng được, nhưng tiền lãi thì sẽ tăng dần, tôi cũng không thu của cô nhiều, đến lúc đó lại đưa tôi hai mươi mốt tỉ là được.”Để nguyên chỉ có hơn mười sáu tỉ nhưng một tháng lại lấy lãi lên tới tận bốn tỷ rưỡi, cho dù là vay nặng lãi thì cũng không có cách nào tăng nhanh như vậy, xem ra đây là muốn ăn thêm của cô.“Cô Nhiên không thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?” Trên mặt Trần Hâm Bằng hiện ra một tia ác.Thẩm An Nhiên như đóng đinh tại chỗ, đồng tử co rụt lại.“Nếu không trả được thì sao?“Ngồi tù và mất tay giống như lúc trước tôi đã nói trong lúc gọi điện thoại” Với số tiền như vậy đã đủ để khiến Thẩm An Phú ngồi tù mấy năm rồi.Trần Hâm Bằng cũng không phải là một người tốt đẹp gì, đến lúc đó đưa Thẩm An Phú vào tù xong ông ta lại sắp xếp vài người để chăm sóc” Thẩm An Phú, nếu Thẩm An Phú có chết ngoài ý muốn thì cũng không thể nào biết được.Thẩm An Nhiên hơi hơi siết chặt tay, mặt trầm xuống nhìn một đám người xung quanh đang xem náo nhiệt.Một lát sau cô nhẹ nhàng cười, đứng ở trước mặt Thẩm An Phú mà đột nhiên nhấc chân đạp mộtphát vào giữa bụng anh ta!Một cú đạp này của Thẩm An Nhiên dùng đủ lực, Thẩm An Phú đau tới nỗi cuộn tròn lại thành một cục rồi run rẩy trên mặt đất, trong miệng hùng hùng hổ hổ kêu đau.Ai cũng không đoán trước được hành động này của Thẩm An Nhiên.Đôi mắt chim ưng của Trần Hâm Bằng mang theo một chút ý tìm tòi nghiên cứu, ý cười dừng ở bên môi.“Nói thật trừ quan hệ huyết thống ra thì tôi và anh ta chả có chút tình cảm nào cả, nếu ông chủ Bằng muốn dùng anh ta để uy h**p tôi thì sợ là ông đã nghĩ nhiều rồi, nếu cho tôi một tháng để trả hết ba mươi tỷ thì chi bằng không bàn nữa”Giao tiếp với loại người như Trần Hâm Bằng thì chỉ có thể ác liệt hơn cả ông ta thôi, chiếm tiện nghi thì cũng không có khả năng bị ông ta chiếm, cùng lắm thì cá chết lưới rách.Trần Hâm Bằng hỏi: “Nếu anh em hai người không có tình cảm gì vậy tại sao hôm nay cô lại tới đây?”.Chân Thẩm An Nhiên vẫn còn đạp trên người Thẩm An Phú, nghe vậy cô cười một chút, sau đó dường như không thể nề hà mà thở dài: “Ba mươi tỷ đó coi như mua đứt tình anh em, nhưng nếu vượt qua khỏi phạm vi năng lực thừa nhận của tôi thì chuyện anh ta sống hay chết chẳng liên quan gì tới tôi cả, tôi cũng không thể vì cứu anh ta mà làm tất cả đúng không? Hơn nữa, anh ta thật sự không đáng giá ba mươi tỷ.”Thẩm An Nhiên ăn ngay nói thật, Trần Hâm Bằng cũng chưa nói gì mà Thẩm An Phú đang bị đạp dưới mặt đất đã chịu không nổi mắng Thẩm An Nhiên.“Thẩm An Nhiên mày đúng là một con đ*! Cho dù tạo có chết cũng phải kéo mày xuống nước chung!“Mày đúng là con đix” Những lời càng ngày càng khó nghe đều được văng ra từ miệng của anh ra.Ánh mắt của Thẩm An Nhiên dần dần u ám, khóe môi mang đầy khinh thường, cười lạnh: “Còn mắng nữa à, có tin tối cắt luôn cái lưỡi của anh không?”.

Chương 172